Ngốc Đáng Yêu/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

3.

Hoắc Nhiên đứng ở cửa phòng tắm, không chịu bước vào .

Sắc mặt hơi lạnh lùng.

Sao thế nhỉ?

Anh ta ăn bánh kẹp thịt heo còn cần tôi giúp lau miệng, tự đi tắm thì tôi sợ anh ta chìm trong bồn tắm luôn. Chứ tôi hả, tuyệt đối, tuyệt đối không phải muốn nhìn anh ta k h ỏ a t h â n đâu .

"Không cần."

Lại là không cần!

Tôi xông tới, lợi dụng phản ứng chậm nửa nhịp của anh ta , hôn một cái lên môi, ngang ngược từ chối sự từ chối của anh , còn l i ế m nhẹ một cái trên môi anh nữa.

"Nói một lần ‘ không cần’, thì sẽ hôn một cái!"

Lúc anh ăn bánh kẹp thịt từng miếng nhỏ, tôi đã muốn làm thế rồi !

Hoắc Nhiên cúi đầu, bắt đầu c ở i áo.

Đúng rồi , phải nghe lời.

Khi anh c ở i đồ, tôi nhận được điện thoại, là mẹ tôi .

Tôi đáp: "Mẹ, con biết rồi , con sẽ không bắt nạt anh ấy đâu . Tuy hơi ngốc, nhưng ngoan ngoãn là được ."

Trong lúc gọi điện, tôi hoàn toàn bỏ qua ánh mắt dò xét và nặng nề của Hoắc Nhiên nhìn mình .

Tôi không kìm được rùng mình một cái.

Nhưng khi ngẩng lên nhìn , anh vẫn với vẻ mặt mờ mịt như cũ.

Nhân lúc tôi còn đang nói chuyện điện thoại, anh đã ngồi vào trong bồn tắm.

Làn da trắng nõn, dưới hơi nước mờ ảo như một khối ngọc phát sáng. Đôi mắt trong làn hơi nước nhìn tôi , khiến người ta nảy sinh ham muốn hủy hoại, muốn làm anh bẩn đi , làm anh ấy khóc .

Chỉ là trên cánh tay có những vết sẹo mờ. Chúng giống như vết thương cũ, giống như viên ngọc có vết nứt.

Tôi lấy cớ tắm rửa, sờ soạng khắp người anh , chỗ nên chạm hay không nên chạm đều chạm hết.

Cho đến khi đụng phải một nơi nguy hiểm, anh khẽ bật ra một tiếng r ê n nghẹn, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi .

Cái này là h u n g k h í bà nó rồi !

Anh ấy thuần khiết quá mức, làm tôi chỉ muốn hôn, ôm, hôn.

Nhưng tôi vẫn làm bộ làm tịch: "Phải rửa sạch sẽ, biết không ?"

Anh ngoan ngoãn gật đầu.

Ngoan quá đi mất…

4.

Cho dù buổi tối có ôm thiếu gia xinh đẹp ngủ, cũng chẳng xóa được nỗi hận phải học tiết lúc tám giờ sáng.

Khi tôi dậy đi học tiết lúc tám giờ, thì Hoắc Nhiên đã được đón đi rồi .

Phải ha, đi bệnh viện thì phải đi từ sớm.

Sau khi học xong, lớp tôi có buổi liên hoan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngoc-dang-yeu/chuong-2.html.]

Trời bên ngoài đã tối, tôi hơi lo cho Hoắc Nhiên.

Mặc dù mỗi ngày có dì đến nấu ăn dọn dẹp, nhưng anh chỉ là một tên ngốc, ngay cả mặc quần l ó t c ũng không biết .

Hôm qua lúc tôi giúp anh , cảnh tượng kia thực sự khiến m.á.u huyết tôi sôi trào.

Suýt chút nữa thì không kìm được .

Nhưng chỉ cần ngẩng lên nhìn ánh mắt mơ màng của anh , thì đạo đức trong lòng tôi lại trỗi dậy, như dội cho tôi một gáo nước lạnh vậy .

Tôi gọi điện cho anh : "Hôm nay em sẽ về rất muộn. Anh có thể tự tắm không ?"

Bên kia im lặng, chỉ có tiếng thở khe khẽ.

À, quên mất anh luôn phản ứng chậm nửa nhịp.

"Anh đừng làm loạn, em về sẽ mang kẹo cho anh , được không ?"

Qua một lúc lâu, bên kia mới "Ừ" một tiếng.

Khi tôi về đến nhà họ Hoắc, đã gần nửa đêm.

Tiệc liên hoan đại học mà, ít nhiều gì cũng phải có chút r ư ợ u. Nên giờ đầu óc tôi hơi choáng.

Sau khi rửa mặt xong, tôi chui vào trong vào chăn ngay.

Người Hoắc Nhiên thơm quá! Tôi hít một hơi , rồi cọ cọ vào người anh .

"Kẹo đâu ?" trong bóng tối, giọng Hoắc Nhiên nghe càng trầm thấp.

Ái da! Quên mất.

Đã nửa đêm rồi . Vậy mà một đứa bé ngoan ngoãn lại vì đợi một viên kẹo mà đến giờ còn chưa ngủ.

Tôi chống người dậy, nâng mặt anh lên: "Muộn thế này ăn kẹo sẽ sâu răng. Nhưng để bù lại , giờ em sẽ hôn anh một cái nhé."

Chưa đợi anh mở miệng, tôi đã hôn lên môi anh , còn l i ế m một cái.

Cái này sao gọi là bù lại cho anh chứ!

Rõ ràng là phần thưởng cho chính tôi mà.

Tội nghiệp đại thiếu gia quá, anh còn không biết mình bị tôi đùa bỡn nữa.

Sau khi bị tôi hôn xong, anh im lặng không nói gì.

Tôi vỗ vỗ mặt anh : "Ngủ đi , mai lại có tiết 8 giờ sáng."

Không biết ngủ bao lâu, tôi khát nước.

Khi dậy uống, tôi phát hiện Hoắc Nhiên không có trên giường.

Khi đi ra ngoài, nghe thấy trong phòng tắm có tiếng động.

"Tống Vãn… ưm…"

Hoắc Nhiên đang gọi tên tôi trong phòng tắm.

Giọng khàn khàn, ánh đèn trong đó vàng mờ mờ ám muội .

Còn kèm theo tiếng thở dốc nặng nề, kìm nén.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...