Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
5.
Cái gì thế này ?
Ngã ư?
Chưa kịp phản ứng, tay tôi đã đặt lên nắm cửa phòng tắm.
"Hoắc Nhiên!"
Bóng dáng cao ráo thẳng tắp kia đang quay lưng về phía cửa, người hơi khom, những đường cơ lưng rắn chắc nhấp nhô theo từng hơi thở gấp gáp.
Đầu anh cúi thấp, bờ vai run lên dữ dội vì tiếng thở nặng nề, từng khối cơ bắp đều căng cứng.
Tôi định bước tới đỡ anh , nhưng khi nghe thấy tiếng tôi , anh đột ngột đứng thẳng lên.
Lúc anh quay đầu lại , ánh mắt lơ mơ nhìn về phía tôi . Khóe mắt hơi ửng đỏ, trông đáng thương vô cùng.
Tôi giật mình , anh ấy bị làm sao thế này ?
Giờ đầu óc anh như trẻ con, chắc chắn là gặp ác mộng rồi chạy vào phòng tắm khóc rồi .
Mà khi khóc còn không quên gọi tên tôi .
Ôi chao ôi, mắt khóc đỏ hoe cả rồi . Đúng là em bé tội nghiệp…
Tôi đi tới ôm lấy anh , nhẹ nhàng vỗ lưng: "Ngoan nào, em ở đây rồi , đừng sợ…"
Không hiểu sao , lưng Hoắc Nhiên lại càng cứng ngắc hơn.
Trong phòng tắm thoang thoảng một mùi lạ. Nên tôi mở cửa thông gió, kéo Hoắc Nhiên trở về phòng ngủ.
"Đừng sợ, em ngủ cùng anh ."
Anh gật đầu.
Có lẽ do vẫn chưa hoàn hồn, nên anh chẳng nói một lời.
Chắc Hoắc Nhiên bị dọa sợ rồi .
Cơn buồn ngủ ập tới, tôi chỉ kịp vỗ mặt anh vài cái rồi mơ màng thiếp đi .
Trong cơn mơ hồ, hình như có hàng mi khẽ lướt qua mặt tôi .
Một ánh nhìn chằm chằm rọi thẳng vào tôi .
Đột nhiên, anh khẽ cười .
Ánh mắt ấy nóng rực thiêu đốt da tôi .
Tôi trở mình , nhưng ngay sau đó bị người ta lật lại , ôm c.h.ặ.t vào lòng như ôm một đứa trẻ sơ sinh.
Bàn tay nhẹ vỗ lưng, dỗ dành tôi ngủ.
6.
Ngủ ngon mơ đẹp quá, mém tí tôi trễ giờ vào tiết tám giờ sáng luôn.
Khi tôi tỉnh, Hoắc Nhiên lại biến mất.
Tôi nhắn tin hỏi anh , anh chỉ trả lời vỏn vẹn hai chữ: 【Bệnh viện.】
Gần đây, bệnh tình Hoắc Nhiên nặng hơn sao ?
Chắc sắp tới có lẽ tôi phải kiếm dịp đi bệnh viện cùng anh .
Hoắc Nhiên đến bệnh viện là mất tăm mấy ngày.
Khi hỏi thì anh chỉ nói ở bệnh viện.
Tôi hỏi: 【Có nhớ em không ?】
Anh: 【Nhớ.】
Tôi : 【Nhớ ai?】
Anh: 【Em.】
Chỉ biết trả lời một chữ thôi à ?
Tên ngốc này , ngốc c h e c đi được .
Tôi : 【Em là ai?】
Anh: 【Tống Vãn.】
Tôi tặc lưỡi, đúng là dạy mãi cũng không khá lên.
Tôi gửi luôn tấm hình con gấu nhỏ cầm b.úa đ ậ p người .
Tiếp tục dạy anh : 【Em là vợ anh !】
【Rồi, bây giờ nói lại , anh nhớ ai?】
Đáp án mẫu đã viết sẵn đây rồi .
Tôi dán mắt vào màn hình chờ đợi.
Qua hồi lâu, Hoắc Nhiên gửi đến một tin: 【Vợ ơi, anh cũng rất nhớ em.】
Cũng?
Anh ấy dùng từ "cũng"!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngoc-dang-yeu/chuong-3.html.]
Má
tôi
nóng bừng, vội đưa tay quạt quạt.
Anh ấy mới đi có mấy ngày thôi, ai mà nhớ chứ.
Một mặt, tôi thấy mình không có tiền đồ chỉ vì một câu này mà đỏ mặt.
Một mặt, lại thấy tên ngốc này cũng biết lấy lòng đấy chứ.
Đêm khuya, mép giường lún xuống.
Tôi ngửi thấy mùi nước hoa sau râu cạo quen thuộc từ người Hoắc Nhiên.
Tôi mơ mơ màng màng mở mắt.
"Anh tự tắm rồi à ?"
Anh khẽ "Ừm" một tiếng.
Vẫn kiệm lời như thế.
Tôi lục lọi trên tủ đầu giường lấy ra một thứ.
Khi anh vừa nằm xuống, ngón tay tôi lướt qua đôi môi mềm của anh , nhét thứ đó vào miệng anh .
Tôi nói : "Kẹo em hứa cho anh đó."
Giọng tôi khàn khàn đến mức chính tôi cũng thấy giật mình .
Trong bóng tối, mắt anh sáng rực.
Anh cứ nhìn tôi chằm chằm, trong thoáng chốc, tôi gần như thấy một tia u ám cuộn trào trong đáy mắt ấy .
Nhưng rồi thoắt cái đã biến mất.
Sao thế nhỉ, sao thở gấp dữ vậy ?
Tôi hỏi: "Vị nho đó, anh có ăn được không ?"
Anh gật đầu, l i ế m môi một cái.
"Em có muốn nếm thử không ?" anh bỗng hỏi như vậy .
Đây có lẽ là câu dài nhất mà Hoắc Nhiên từng nói .
Vậy mà lại là hỏi tôi có muốn nếm thử kẹo của anh không .
Đúng là đồ ngốc.
Anh có biết không , trong tình huống thế này , câu đó chẳng khác nào hỏi có ‘ muốn làm ’ không chứ!
7.
Thế thì tất nhiên tôi sẽ không từ chối "thiện ý" của anh rồi .
Tôi chống người dậy, hôn lên đôi môi mềm mại, đẹp đẽ ấy .
Ban đầu tôi chỉ định nếm nhẹ một chút, thử vị của viên kẹo thôi.
Nhưng phản ứng của Hoắc Nhiên cứ là lạ.
Anh không còn là kẻ ngốc thụ động, chậm nửa nhịp nữa.
Cánh tay anh bất ngờ siết c.h.ặ.t lấy eo tôi , lực mạnh đến kinh người , đè tôi áp sâu vào n.g.ự.c anh .
Đôi môi không còn ngoan ngoãn chờ đợi, mà chủ động cạy mở hàm răng tôi , quấn lấy, m ú t lấy.
Viên kẹo nhỏ bé kia trong sự dây dưa k ị c h l i ệ t nhanh ch.óng tan chảy, vị ngọt ngào trượt xuống cổ họng.
"Ưm…" tôi bị anh hôn đến nghẹt thở, đầu óc trống rỗng.
Một tên ngốc mà biết hôn thành thạo như vậy , có hợp lý không ?
"Hoắc Nhiên?" Tôi cố nghiêng đầu tránh, thở dốc.
Trong bóng tối không nhìn rõ vẻ mặt anh , chỉ cảm nhận được hơi thở nóng bỏng phả vào cổ tôi .
Ngay sau đó, luồng khí thế mạnh mẽ kia như thủy triều rút đi , anh lại trở về với giọng điệu quen thuộc:
"Kẹo tan rồi ."
Kẹo tan rồi .
Anh như cún con cần an ủi, vùi đầu vào hõm cổ tôi , nhẹ nhàng cọ cọ.
Có lẽ vì kẹo tan quá nhanh, giọng anh còn mang chút tiếc nuối.
Tôi suýt ngạt thở, phải há miệng hít thật sâu.
Khoang miệng, mũi đều tràn ngập mùi nho.
Môi hơi đau, gáy…hình như đập vào đầu giường nên cũng hơi đau.
Vậy mà tôi vẫn đưa tay vỗ lưng anh , như muốn bày tỏ lời xin lỗi vì viên kẹo đã tan mất.
Ngày mai phải chuẩn bị thêm kẹo để sẵn trong tủ đầu giường thôi.
Vị nho, dâu, bưởi, tất cả đều phải có .
Cậu chủ ngốc này đã thích ăn kẹo, vậy cho anh ăn cho đã .
Chỉ cần dỗ anh sau đó là ổn .
Chaporia
Bình Luận (0)