Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
10.
Tôi ngà ngà say.
Mà Hoắc Nhiên thì say còn bất ổn hơn.
Trong xe, anh lại tháo thêm hai chiếc cúc áo sơ mi, cơ bụng rõ nét lộ ra .
Mặc dù tôi đã sờ soạng anh từ trong ra ngoài từ lâu, nhưng trong không gian tối mờ, chật chội của ghế sau , còn cộng thêm rượu nữa…
Đầu óc tôi không theo kịp động tác bản thân .
Đến khi nhận ra , tôi đã ôm lấy Hoắc Nhiên, c.ắ.n môi anh , hôn đến loạn cả lên.
Quấn quít, truy đuổi, m ú t c ắ n.
Không biết mệt là gì.
Chỉ có điều, lần này không có kẹo. Nhưng Hoắc Nhiên vẫn khiến tôi đảo trời lộn đất.
Ghế sau , thang máy, rồi đến cửa nhà.
Tôi chẳng nhớ rõ làm sao về được đến nhà nữa.
Chỉ nhớ đôi mắt Hoắc Nhiên trong cơn say đen kịt, có hơi đáng sợ.
Thế nhưng, khi anh bắt đầu cởi áo, anh lại dừng lại .
Trong mắt là d ụ c v ọ n g mênh m.ô.n.g, tựa muốn lột da róc xương tôi . Nhưng anh vẫn kìm lại .
Trên mặt hiện lên biểu cảm thường chỉ thấy ở nam chính tiểu thuyết: khắc chế, nhẫn nhịn.
Những biểu cảm này , giờ lại xuất hiện trên khuôn mặt Hoắc Nhiên.
Chuyện gì đây?
Không định làm gì tiếp à ?
Tôi men theo rượu dâng trào, nghĩ bụng: Đêm nay nhất định không thể tha cho anh .
Thế là tôi lại c ắ n m ú t, quấn riết lấy. Nhất quyết phải cho anh nhớ lâu.
Tai, cổ đều bị anh lướt qua, như có ngọn lửa vô hình đốt cháy. Rồi anh dừng ở xương quai xanh. Sau đó anh chẳng hề hỏi ý, c.ắ.n xuống một cái.
"Ở đây không phải kẹo, đồ ngốc."
Giọng tôi cực kỳ khàn.
Mắt anh càng sâu, động tác vừa nóng bỏng vừa dịu dàng.
"Có thể mạnh hơn chút." tôi khẽ nói .
Anh lập tức hiểu, chỉ trong chớp mắt, tôi có cảm giác bản thân bị tung lên cao, rồi rơi mạnh xuống.
Toàn thân như vỡ vụn, rồi lại ghép lại .
Trong bóng đêm nặng nề.
Tôi mệt mỏi nhấc tay, lau mồ hôi trên trán anh .
Thái dương anh gân xanh nổi hằn.
Tôi dỗ dành: "Mệt rồi , ăn viên kẹo đi ."
Trông Hoắc Nhiên chẳng hề mệt, nhưng vẫn dừng lại . Ngậm một viên kẹo, rồi đưa sang cho tôi .
Chẳng bao lâu, vị nho lại lan đầy căn phòng.
Xong chuyện, tôi rúc vào lòng anh .
Mân mê gân xanh trên cánh tay, nắm ngón tay anh . Còn anh dùng cằm cọ vào tóc tôi .
Hoắc Nhiên thật ngoan.
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng anh : "Ngủ đi ."
Yên ổn , thỏa mãn, tim đập.
Mọi thứ đều vừa đủ.
11.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/ngoc-dang-yeu/chuong-5.html.]
Sau lần đó, tôi nếm được mùi ngon ngọt, càng thêm thèm khát.
Trong nhà, tôi còn mua thêm vài món đồ, để dành lúc Hoắc Nhiên không ngoan thì sẽ dạy dỗ anh cho thật kỹ.
Thế nhưng dạo này anh lại rất ngoan, đi đâu cũng báo cáo với tôi .
Tôi chẳng tìm được chỗ nào để trách phạt.
Hơn nữa, cứ mỗi lần vào bệnh viện là mất mấy ngày, hoàn toàn không thấy bóng dáng đâu .
Nói thật, có phải nhà giàu rảnh quá nên sinh bệnh không ?
Mà bản thân tôi cũng bận chẳng kém, kỳ thi giữa kỳ đủ để vắt kiệt sức người .
Liên tiếp hai tuần không gặp Hoắc Nhiên, sau khi thi xong, một luồng hỏa khí khó chịu bùng lên trong tôi .
Tôi : 【Anh đâu ?】
Hoắc Nhiên: 【Anh ở bệnh viện.】
Tôi : 【Trả lời em phải thêm ‘tiền tố’.】(tiền tố: ý nu9 muốn câu trả lời lịch sự, k bị cụt lủn.)
Hoắc Nhiên: 【Tiền tố, anh ở bệnh viện.】(khúc này ổng tưởng nu9 muốn thêm từ ‘tiền tồ’ vào câu)
……
Sao vậy ?
Sao càng trị càng ngốc vậy nhỉ?
Tôi : 【Phải thêm tiền tố: Bà xã!】
Hoắc Nhiên: 【Bà xã! Ông xã đang ở bệnh viện.】
Cái đồ ngốc này , ngày nào cũng chỉ bệnh viện với bệnh viện.
Anh mọc rễ ở bệnh viện rồi chắc?
Nhưng nghĩ lại , Hoắc Nhiên cũng khá đáng thương, hàng họ cũng lớn, sức cũng dai, dáng dấp cũng đẹp , chỉ có điều đầu óc không thông minh lắm.
Thế nên ngày nào cũng bị tôi bắt nạt.
Vậy nên đêm anh về, tay tôi run lên khi định bỏ t.h.u.ố.c.
Hay là thôi đi , đừng phạt anh nữa.
"Bà xã."
Nghe tiếng gọi, tôi quay đầu lại .
Hoắc Nhiên đã tự đeo vào cổ chiếc vòng da và dây xích mà tôi cất trong tủ.
Một chiếc vòng da lạnh cứng, ánh kim loại mờ mờ, khít c.h.ặ.t ngay yết hầu của anh .
Một sợi dây mảnh, lúc này quấn quanh cổ tay trắng nõn.
Anh cứ thế đứng yên, ánh mắt sâu thẳm dưới ánh đèn trần phòng khách trở nên tối mờ khó đoán.
Anh yên lặng nhìn tôi , và ly nước có độc trên tay tôi .
Ánh mắt đó không còn ngây ngô trong sáng như thường ngày, mà giống như một con mãnh thú đang ẩn phục, lặng lẽ quan sát con mồi của nó!
Áp lực quá!
Một cảm giác đè nén khiến người ta nghẹt thở!
Tay tôi run lên, t.h.u.ố.c đổ cả vào ly nước.
"Là cho anh sao ?" anh sải bước đến gần.
Chưa kịp để tôi lên tiếng, trong cơn kinh ngạc của tôi .
Anh đã cầm lấy ly nước phủ đầy lớp bột trắng lơ lửng, uống ừng ực một hơi cạn sạch.
Hoàn toàn không chút do dự!
Đi bệnh viện một chuyến mà khát đến thế hả?
Uống xong, anh đưa đầu dây xích quấn ở cổ tay về phía tôi .
Giọng trầm thấp khẽ gọi: "Bà xã."
Chaporia
Bình Luận (0)