Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
12.
Có lẽ sợ tôi thật sự giận. Anh ngày nào cũng báo cáo hành trình cho tôi .
Hoắc Nhiên: 【Muốn ăn kẹo vị nho.】
Tôi có tiết tám giờ sáng, không để ý tới anh .
Hoắc Nhiên: 【Lần sau chúng ta dùng vị nho được không ?】
Tôi suýt nữa phun cơm.
Không bao lâu sau , anh lại gửi một tấm ảnh ngoài cửa sổ đang mưa.
Hoắc Nhiên: 【Trời mưa rồi , anh biết chạy vào nhà!】
Anh còn gửi một nhãn dán gấu bơ chống nạnh.
Tôi gần như có thể tưởng tượng một Hoắc Nhiên gần một mét chín, chống nạnh, vẻ mặt kiêu ngạo.
Tôi : 【Vậy, khi nào về nhà?】
Hoắc Nhiên: 【Anh xử lý chút chuyện, cái vòng cổ lần trước còn muốn mua không ? Lần sau có thể dùng.】
Tôi : 【Không cần, không cần, không cần.】
Ba lần từ chối liên tiếp.
Lần đó cái vòng cổ chẳng biết sao lại chuyển sang cổ tôi . Đúng là không biết ai chơi ai!
Hoắc Nhiên: 【Được rồi .】
Anh còn tiếc rẻ nữa.
Còn chưa kịp báo cáo thành tích mấy tháng nay cho mẹ tôi , thì mẹ đã gọi tới trước .
【Bé cưng, con không sao chứ!】
Tôi xoa xoa trán: 【Không sao đâu mẹ , chỉ là bài tập nhiều quá làm không hết thôi.】
【Không phải đâu bé cưng, vừa rồi lão gia nhà họ Hoắc gọi điện tới nói , Hoắc Đình đã lén sau lưng họ trở về nước rồi . Chính là em trai ruột của Hoắc Nhiên đó, con biết sau khi nó về nước, việc sống của Hoắc Nhiên sẽ càng khó khăn không ? Chuyện này lão gia cũng bận đến mức sứt đầu mẻ trán, nói rằng Hoắc Đình chẳng khác gì con ch.ó điên, tập đoàn nhà họ Hoắc bị nó quậy tới mức sắp thay m á o rồi . Vốn dĩ tranh quyền đoạt lợi gì của nhà họ Hoắc cũng chẳng tới lượt chúng ta . Chỉ là con với Hoắc Nhiên có một hôn ước có cũng như không , hay là giải trừ đi ?】
Hả?
Hoắc Đình đúng thật là, Hoắc Nhiên đã ngốc rồi mà vẫn không tha cho anh .
Tôi muốn nói với mẹ rằng, đã muộn rồi .
Không phải có cũng như không nữa đâu , mà là cái gì cũng có rồi đó.
14.
Tôi lập tức gọi điện cho Hoắc Nhiên.
Không bắt máy.
Anh
ấy
gửi tin nhắn cho
tôi
: 【Vợ ơi,
anh
có
việc.
】
Còn có việc gì chứ!
Nhà sắp bị cướp rồi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngoc-dang-yeu/chuong-6.html.]
Tôi : 【Anh có bao nhiêu tiền? Em trai anh đã về rồi , chúng ta cùng nhau bỏ trốn đi . Vừa hay em cũng sắp được nghỉ hè!!!】
Hoắc Nhiên không trả lời tin nhắn của tôi .
Tôi đợi suốt cả một ngày. Cảm thấy không ổn .
Chuyện tranh đấu người thừa kế vốn luôn tàn khốc. Chẳng lẽ lúc này Hoắc Nhiên đã bị khống chế rồi sao ?
Trời ơi, chồng ngốc của tôi !!
Tôi hỏi người tài xế thường đến đón Hoắc Nhiên, ông ấy nói Hoắc Nhiên không ở bệnh viện.
Tôi hỏi anh ấy ở đâu , ông ta không nói .
Tôi thấy trời như sắp sập tới nơi rồi .
Tôi lo lắng xoay vòng khắp nơi.
Bắt một chiếc xe đến tập đoàn nhà họ Hoắc, thật sự không được thì tôi sẽ thương lượng với Hoắc Đình.
Đừng làm khó một tên ngốc đến cả quần l ó t cũng không biết mặc, và một sinh viên đại học như chúng tôi !
Cho chúng tôi vài chục triệu, để chúng tôi biến ngay, đi thật xa.
Đến tập đoàn nhà họ Hoắc.
Nhân viên khi thấy tài xế chú kia đi bên cạnh tôi thì không ai cản.
Mọi người đều dè dặt cúi đầu, khom lưng chào tôi .
Hả?
Người của tập đoàn này thật lễ phép.
Chú tài xế có vẻ rất bận, luôn bấm điện thoại liên hệ ai đó.
*Đinh*
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Tôi mở điện thoại.
Chú tài xế liếc nhìn màn hình của tôi , vẻ mặt bỗng trở nên nhìn như tro tàn. Xong rồi dứt khoát nhét điện thoại vào túi, không liên lạc nữa.
Là tin nhắn Hoắc Nhiên gửi tới, vẫn đang làm nũng với tôi .
【Anh có rất rất nhiều tiền, chúng ta đi đâu chơi đây?】
Tên ngốc này , là đang chạy trốn đó, chạy trốn mà!!!
Tôi còn chưa kịp trả lời thì anh lại gửi thêm một tin nữa.
【Bà xã ơi, anh đi ra ngoài không biết buộc dây giày, hu hu.】
Khi đến tầng cao nhất. Cuối cùng cũng có người bắt đầu ngăn tôi lại .
Trợ lý đặc biệt vừa chạy vừa giải thích: 【Tổng giám đốc Hoắc đang họp.】
Tôi tìm chính là Tổng giám đốc Hoắc đấy!
Tôi nhét điện thoại vào túi, đưa tay đẩy cánh cửa dày nặng.
Chú tài xế bên cạnh thở dài một tiếng, dường như đã nhận mệnh, cũng bước lên giúp tôi đẩy cửa.
Chaporia
Bình Luận (0)