Ngốc Đáng Yêu/Chương 7C. 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

15.

Ngọn lửa trong lòng tôi trong nháy mắt liền tắt ngúm.

Không chỉ tắt, mà còn bị dội cho một gáo nước lạnh. Tay chân tê dại, cứng ngắc đứng tại chỗ.

Bởi vì, tôi nhìn thấy Hoắc Nhiên đang ngồi nghiêm chỉnh ở vị trí chủ tọa bàn họp, thần sắc nghiêm nghị nhìn tôi .

Bên cạnh chú tài xế khẽ lắc đầu với anh .

Anh lập tức hiểu ý, đứng dậy đi về phía tôi .

Tôi vốn còn muốn tự lừa mình : tên ngốc này đang giả vờ thôi.

Nhưng ngay lúc này , bình luận lại xuất hiện.

【Nữ phụ chẳng lẽ còn tưởng chồng mình là thằng ngốc ngay cả quần l ó t cũng cần người mặc giúp cho ư?】

【Trên giường thì kỹ xảo nhiều đến bay trời, mà giả ngốc giả đần cũng thứ hai không ai chủ nhật!】

【Mà tên đó ăn cũng ngon phết! Lần nào cũng sướng quá chừng, xong việc còn khóc lóc đòi nữ phụ dỗ dành chăm sóc cho.】

……

Thì ra , kẻ ngốc chính là tôi .

Anh theo thói quen muốn nắm lấy tay tôi , nhưng tôi lùi lại một bước.

"Hoắc Nhiên, anh , anh là giả vờ đúng không ."

Tôi muốn nói , anh có là ngốc cũng không sao . Tôi sẽ chăm sóc anh , bảo vệ anh . Chỉ cần anh đừng lừa tôi , đừng dọa tôi .

Bình luận chạy vèo vèo.

【Nữ phụ còn tưởng rằng đây là Hoắc Nhiên sao !】

【Nữ phụ tuy ngốc nghếch, nhưng thật sự xinh đẹp . Má nó, đây rõ ràng là Hoắc Đình mà! Ngay từ đầu nữ phụ đã nhận nhầm người rồi .】

【Bởi vì nữ phụ nhận nhầm, nên cốt truyện hoàn toàn chệch hướng!】

【Vốn dĩ nữ phụ phải chăm sóc nam chính Hoắc Nhiên, rồi nảy sinh tình cảm. Sau khi Hoắc Nhiên hồi phục, nữ phụ sẽ trở thành hố sâu lớn nhất giữa nam chính và nữ chính! Giờ thì xong, tuyến này sụp đổ luôn.】

【Nữ phụ đúng là cái đồ gậy thọc cít mà!】

Hoắc Nhiên, à không , phải là Hoắc Đình, kẻ đang tung hoành trên bàn đàm phán, đang đứng ngay trước mặt tôi .

Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao đôi khi Hoắc Đình lại có những cảm xúc kỳ quái như vậy .

Anh vốn dĩ chẳng phải kẻ ngốc.

Anh coi tôi là kẻ ngốc!

"Tống Vãn……"

Tôi trừng mắt nhìn anh đầy căm hận: "Hoắc Đình, anh ăn nhiều đậu đỏ quá phải không ."

Tưởng đâu mình sẽ gào lên chất vấn đầy bi thương.

Nhưng đến khi nói ra , tôi rốt cuộc cũng hiểu được tâm trạng của nữ chính trong tiểu thuyết.

À quên mất, tôi không phải nữ chính, tôi là nữ phụ.

"Tống Vãn, cho anh thêm vài ngày."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ngoc-dang-yeu/chuong-7.html.]

"Anh……"

Người trong phòng họp đều quay lại nhìn , xì xào bàn tán.

Tôi hức một tiếng, chạy mất.

Tôi không phải cố ý diễn bi kịch tình thâm, tôi chỉ cần chút thời gian để thở.

Cùng với cảm giác bị lừa dối tràn đến là sự n h ụ c nhã.

N h ụ c nhã vì từng giúp anh tắm rửa, đút kẹo, cho uống t.h.u.ố.c, đeo dây xích.

Hơn nữa, anh lại giống hệt nam chính trong truyện, không mở miệng, không giải thích.

Aaaaaa!!!

Thôi được , anh cũng chẳng phải nam chính.

Tình yêu cần có sự đồng cảm, anh không nói , thì tôi biết bằng cách nào đây?

16.

Tôi hì hục thu dọn hành lý, chuẩn bị quay về ký túc xá ở trường.

Vừa đặt chân vào phòng ký túc xá, đã bị căn phòng bốn người chật hẹp, hành lang đông đúc, nhà vệ sinh vòi nước không siết c.h.ặ.t nổi khiến tôi nản lòng.

Thế là… tôi lại quay về nhà họ Hoắc, òa khóc nức nở.

Tôi vừa ăn tổ yến dì chưng, vừa nghĩ xem làm thế nào để bán mấy cái đồng hồ của Hoắc Đình.

Dì Ngô thấy tôi vừa ăn vừa khóc , lập tức đi tới.

“Cãi nhau rồi đúng không ?”

Tôi nghẹn ngào oán trách: “Vâng, anh ấy lừa con.”

Dì Ngô xoa đầu tôi , khẽ thở dài.

“Hoắc Đình ấy à , tôi nhìn cậu ấy lớn lên mà.” bà chậm rãi nói : “Chỉ là thỉnh thoảng tôi cảm thấy rất kỳ lạ.”

Bà tiếp tục: “Khi Hoắc Đình xuất hiện, người nhà họ Hoắc cũng chẳng hề vui mừng. Con có biết không ? Nhà họ Hoắc lớn như thế, vậy mà Hoắc Đình lại bị vứt trong gian phòng nhỏ, sữa bột pha cho cậu ấy thì toàn bị chua. Khi còn bé, không ai đưa Hoắc Đình đi tiêm phòng, cũng chẳng ai dẫn cậu ấy đi học. Cứ như thể đứa trẻ ấy không hề tồn tại.”

Hả?

“Không phải anh ấy là con cưng của trời sao ?” tôi hỏi.

Dì Ngô lắc đầu.

“ Tôi dần hiểu ra một chút, sự xuất hiện của Hoắc Đình dường như chỉ để làm nền cho Hoắc Nhiên. Có một khoảng thời gian rất dài, tính cách Hoắc Đình trở nên vô cùng cực đoan, trên tay toàn v ế t rạch. Ai cũng có thể b ắ t n ạ t Hoắc Đình, nhưng người nhà họ Hoắc đều không để ý. Thậm chí nói đúng hơn, họ cố ý cô lập, hành hạ cậu ấy , mong cậu ấy trở nên cực đoan, chán đời, khiến người khác ghét bỏ. Nhưng Hoắc Nhiên thì luôn đứng dưới ánh mặt trời, hào quang quanh cậu ấy rực rỡ ch.ói lọi.”

“Hoắc Nhiên muốn gì, cả thế giới sẽ dâng lên cho cậu ta . Nhưng Hoắc Đình muốn gì, mãi mãi cũng không có được .”

Tôi có một linh cảm đáng sợ.

Nhưng vẫn cố tìm câu trả lời: “Tại sao ?”

Dì Ngô nở một nụ cười thê lương, nhưng đôi mắt lại sáng rực, nhìn tôi nói : “ Tôi không biết , có lẽ tôi chỉ là một NPC mà thôi.”

Tôi sững sờ.

Dì Ngô mỉm cười nhìn tôi .

“Hồi trước hình như tôi đã gặp cô rồi thì phải , cô bé kẹo nho. Đúng rồi , hôm đó Hoắc Đình cũng ở bên hồ. Sau này cậu ấy nói với tôi rằng mình là kẻ trộm, đã đ.á.n.h cắp một tình yêu vốn không thuộc về mình .”

Nói xong, dì Ngô còn nháy mắt với tôi , rồi rời đi , để mặc tôi ngẩn ngơ tại chỗ. 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...