Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
17.
Bình luận màn hình lập tức phát rồ.
【 Vãi!!! Dì Ngô lúc đó đã thức tỉnh rồi sao ?】
【 Không thể nào, ai hiểu cảm giác toàn thân tôi nổi da gà lúc này chứ!!! Bà ấy vốn dĩ chỉ là một NPC nấu cơm thôi mà!】
Bên hồ.
Bên hồ.
Kẹo.
Còn là vị nho.
Tôi đã cứu một cậu nhóc mập mạp bên hồ.
Cậu ta run rẩy được người khác dẫn đi .
Để lại tôi cũng run rẩy bên hồ, không biết phải đi đâu về đâu .
Rồi tôi nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé khác bên hồ.
Mãi đến khi thấy cậu ấy , tôi mới hiểu được thành ngữ khó mà sách miêu tả là “gầy trơ x ư ơ n g”.
Hoặc nói dễ hiểu hơn, cậu ấy gầy đến mức giống một bộ x ư ơ n g khoác da người .
Cậu ấy dường như nhận ra tôi đang nhìn .
Từng chữ từng chữ hỏi: “Cậu vừa rồi đã cứu cậu ta đúng không ?”
Tôi gật đầu.
“ Tôi vừa thấy cậu ta ngã xuống, nhưng tôi không gọi người .” cậu ấy ngây ngẩn nhìn tôi , lại nói tiếp: “ Tôi có thể nhìn thấy những dòng chữ ấy , tôi biết cậu ta sẽ không mất m ạ n g.”
Chữ gì cơ?
Tôi còn chưa kịp hiểu cậu ấy nói gì.
Cậu ấy lại hỏi: “Nếu tôi nhảy xuống từ đây, cậu sẽ cứu tôi chứ?”
Khùng hả!
Hôm nay còn chưa xong à !!
Tôi vừa định gọi người thì nhìn thấy những vết sẹo trên cánh tay cậu ấy .
Rất nhiều vết.
Miệng tôi mở mãi không ra lời.
Cuối cùng chỉ gật đầu, nói với cậu ấy : “Nếu cậu không cố tình nhảy xuống, tôi sẽ cứu cậu .”
Toàn thân tôi ướt sũng, lôi từ trong túi ra hai viên kẹo.
Tôi nói : “Chúng mình ăn kẹo đi , đừng nhảy nữa. Nước lạnh lắm, lạnh buốt luôn.”
Sau đó tôi được người nhà họ Hoắc đón đi .
Còn cậu ấy cầm viên kẹo trong tay, khuôn mặt rõ ràng u ám đáng thương.
Thế nhưng lại cười với tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngoc-dang-yeu/chuong-8.html.]
18.
Khi tôi để ý thì ngoài cửa sổ, mưa bão như trút nước, sấm sét vang dội.
Lúc này , bình luận theo ánh chớp lướt qua trước mắt.
【Có thể
nói
không
? Nam phụ cũng thật đáng thương.
Hồi nhỏ chỉ vô tình
được
một viên kẹo,
vậy
mà dựa
vào
đó mà chống chọi bao nhiêu năm.】
【Chỉ vì trong tiểu thuyết cần anh ta trở nên xấu xa, để làm đối lập với nam chính. Mọi khổ nạn của Hoắc Đình đều là tiền đề cho sự huy hoàng của nam chính.】
【Anh ta quả thật tập hợp đủ mọi điều kiện để phát điên. Hay là điên luôn đi , tôi nói thật đấy.】
【Giờ bệnh tình của nam chính đã khỏi, rồng đã trở về. Còn Hoắc Đình thì vẫn quỳ trong mưa ở nhà tổ nhà họ Hoắc!】
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa lớn thế này , Hoắc Đình bị ngốc sao !
Không phải nói trời mưa thì biết chạy vào nhà ư?
Tôi vừa mở cửa liền thấy bác tài đứng ở cửa.
"Cô muốn đi tìm Hoắc Đình sao ?" ông hỏi.
Tôi gật đầu thật mạnh.
Lần này , cho dù là anh ấy cố tình nhảy xuống hồ thì tôi cũng sẽ cứu anh ấy .
Xe dừng trước nhà tổ nhà họ Hoắc, một tiếng sấm vang khiến người ta run sợ.
Tôi gõ cửa.
Ông bác mở cửa không biết tôi .
Nhưng khi biết tôi là ai rồi , Hoắc lão gia cùng một người đàn ông đẹp trai nhưng mang theo vài phần lạnh lùng đứng trước mặt tôi .
Hoắc lão gia hiền từ nhìn tôi : "Cuối cùng con cũng tới, đây là Hoắc Nhiên."
Tôi "Ồ" một tiếng, chẳng để ý đến anh ta , mà ngó vào trong.
" Đúng rồi ! Hoắc Đình có ở đây không ? Con đến tìm anh ấy ."
Hoắc Nhiên khẽ nâng mí mắt.
Như chợt hiểu ra gì đó, anh ta chất vấn: "Cô muốn hủy hôn?"
Tôi nhìn thẳng anh ta , thì ra đây chính là nam chính à . Thảo nào lại tự tin đến thế.
Tôi hừ một tiếng: "Sớm biết cứu anh sẽ phải kết hôn với anh , tôi đã chẳng cứu rồi ."
Ánh mắt giao nhau , tôi thấy trên mặt Hoắc Nhiên hiện lên sự kinh ngạc cùng hoảng loạn chẳng thể che giấu.
Bất ngờ, một tia sét bổ xuống đất.
Hoắc lão gia lẩm bẩm: "Trời sắp thay đổi rồi ."
Hoắc Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi , quát: "Không thể nào, cô nhất định phải kết hôn với tôi ."
Cổ tay truyền đến cơn đau, tôi rít lên một tiếng.
Bình luận lướt qua trước mắt tôi .
【Hoắc Nhiên biết , nếu các nhân vật phụ không đi theo tuyến cốt truyện, vận khí của nhóm nhân vật chính sẽ biến mất.】
【Anh ta đang sợ hãi.】
【Nhân vật chính mà biết sợ!!】
【Mọi người xem, thời tiết xấu như này chính là vì vận khí của nhân vật chính bắt đầu bất ổn rồi .】
Chaporia
Bình Luận (0)