Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi có chút buồn ngủ, khẽ chớp mắt, mỉm cười nhìn thẳng vào mắt anh ta :
" Tôi biết rồi ."
Nhật Nguyệt
Phó Thịnh Ngôn hơi ngẩn ra , sâu trong đáy mắt thoáng hiện lên chút hoảng loạn và luống cuống. Yết hầu anh ta lên xuống liên hồi:
"Kim Hòa, những gì anh nói đều là thật."
Tôi nhìn anh ta , nhàn nhạt mở lời:
" Tôi buồn ngủ rồi ."
Sắc mặt anh ta trở nên u ám và m.ô.n.g lung. Anh ta khản giọng đáp:
"Được rồi ."
Tôi nhắm mắt lại , tựa đầu vào lưng ghế giả vờ ngủ.
….
Một tuần sau , Trì Vận xuất viện. Vẫn còn một tháng nữa mới đến ngày cô ta lên đường đi học nâng cao.
Khi cô ta trở lại bệnh viện, từ ban lãnh đạo cho đến các đồng nghiệp đều dành cho cô ta sự quan tâm đặc biệt. Có tầng quan hệ với Phó Thịnh Ngôn, từ trên xuống dưới trong bệnh viện ai nấy đều chăm sóc cô ta vô cùng chu đáo.
Tôi và Trì Vận tình cờ chạm mặt nhau ở khu vực thang máy. Nhìn thấy cô ta , tôi hơi khựng lại .
Ánh mắt cô ta lướt qua phần bụng dưới của tôi , khẽ mỉm cười :
"Lần trước nhìn thấy cô và anh ấy , tôi còn tưởng Thịnh Ngôn muốn có con với cô rồi chứ."
"Hồi còn học đại học, anh ấy đã bảo là rất muốn có một đứa con."
" Tôi thấy cô hình như cũng khá thích trẻ con, sao hai người chưa sinh một đứa?"
Tôi và Phó Thịnh Ngôn đã kết hôn được hai năm. Trong suốt hai năm này , chúng tôi luôn thực hiện các biện pháp tránh t.h.a.i rất kỹ lưỡng. Anh ta không mặn mà lắm với chuyện có con.
Vào năm đầu tiên sau khi kết hôn, chu kỳ của tôi đột ngột bị chậm mất một tháng. Do áp lực công việc quá lớn dẫn đến rối loạn nội tiết tố, tôi bị m.a.n.g t.h.a.i giả. Tôi vẫn nhớ như in từng biểu cảm trên gương mặt Phó Thịnh Ngôn khi biết tin tôi mang bầu lúc đó. Sắc mặt anh ta lập tức lạnh tanh, d.ụ.c vọng trong ánh mắt tan biến sạch sành sanh, không hề có lấy một tia vui mừng.
Anh ta bình thản nói :
"Hiện tại chúng ta chưa thích hợp để có con."
Sau đó, bác sĩ khám và kết luận là m.a.n.g t.h.a.i giả. Tôi đã bắt trọn được vẻ mặt thoáng nhẹ nhõm của anh ta , vầng trán đang nhíu c.h.ặ.t cũng giãn ra . Lúc ấy tôi không dám phân tích kỹ lưỡng ý nghĩa ẩn chứa trong biểu cảm của anh ta .
Đến tận bây giờ tôi mới hiểu, anh ta chỉ là không muốn có một đứa con chung với tôi mà thôi.
Tôi khẽ mỉm cười , không trả lời câu hỏi của Trì Vận. Những lời cô ta nói nghe thì có vẻ không có ác ý gì, nhưng thực chất là đang nhắc nhở tôi rằng, thời họ còn yêu nhau , Phó Thịnh Ngôn từng khao khát có một đứa con với cô ta đến nhường nào.
Trì Vận là cố tình.
Nhưng hiện tại, tôi dường như đã chẳng còn sức lực để tâm đến những điều đó nữa. Phó Thịnh Ngôn rốt cuộc có yêu tôi hay không , chuyện đó đã không còn quan trọng nữa rồi .
Khoa của chúng tôi dạo này cứ cách ba bữa lại nhận được trà chiều do bên tập đoàn họ Phó gửi tới. Đều là do trợ lý của Phó Thịnh Ngôn đứng ra sắp xếp.
Mọi
người
đi
làm
ai nấy đều
có
thêm động lực.
Ai cũng bảo đây là nhờ ké hào quang của Trì Vận,
không
chỉ máy móc thiết
bị
được
thay
mới, đến cả cơm hộp cũng ngon hơn,
lại
còn
được
ăn cả
trà
chiều.
Trên trang thông tin chính thức của bệnh viện, tôi nhìn thấy bài đăng tuyển nhân sự lên đường chi viện cho vùng chiến sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/giong-bao-deu-do-anh-mang-den/5.html.]
Tôi nhìn bài đăng ấy rất lâu, sau khi tan làm liền đi thẳng đến văn phòng của chủ nhiệm khoa.
"Chủ nhiệm, em muốn đăng ký."
"Em cần phải nộp những giấy tờ gì ạ?"
Chủ nhiệm khoa đầy vẻ sửng sốt:
"Bác sĩ Tống, cô chắc chắn chứ?"
"Đến chi viện cho vùng chiến sự không phải là chuyện đùa đâu ."
"Cô còn trẻ như vậy , cho dù lần này lỡ mất cơ hội đi học nâng cao thì sau này vẫn còn rất nhiều cơ hội khác mà."
Tôi đương nhiên muốn được thăng tiến, nhưng tôi không hoàn toàn coi việc đi chi viện chiến sự lần này là một bàn đạp để tiến thân . Chỉ là khi nhìn thấy những bức ảnh giật mình trên bài đăng, lòng tôi đã bị chạm vào .
Tôi muốn thay đổi một cách sống khác.
Chủ nhiệm gửi toàn bộ danh mục tài liệu cần nộp qua cho tôi .
Hôm nay tôi về nhà từ rất sớm, không ở lại bệnh viện tăng ca. Khi tôi về đến nhà, Phó Thịnh Ngôn cũng đang ở nhà. Anh ta đang ở ngay lối ra vào , chuẩn bị đi ra ngoài.
Chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau . Anh ta lên tiếng:
"Em về rồi à ?"
"Anh đang tính đi đón em đây."
Tôi gật đầu:
"Vâng."
Tôi đi thẳng vào phòng sách, bắt đầu điền các thông tin vào hồ sơ. Sau khi rà soát và xác nhận kỹ lưỡng không có sai sót gì, tôi liền gửi email đi .
Bước ra khỏi phòng sách, tôi thấy bóng dáng người đàn ông đang ngồi ở một góc bàn ăn. Khóe môi anh ta nhếch lên, nở một nụ cười :
"Ăn cơm thôi, dì Trần vừa nấu xong đấy."
Tôi gật đầu rồi ngồi xuống. Dì Trần rất hiểu sở thích của tôi và Phó Thịnh Ngôn, bữa nào cũng nấu những món chúng tôi thích. Tôi vốn thích ăn hải sản. Thế nhưng tối nay, khi nhìn thấy đĩa tôm và cá trên bàn, tôi đột nhiên cảm thấy mùi tanh nồng nặc.
Một suy đoán lập tức lóe lên trong đầu tôi . Mùi tanh khiến tôi không kìm được cảm giác buồn nôn.
Chân mày Phó Thịnh Ngôn khẽ nhíu lại :
"Em không khỏe ở đâu à ?"
Tôi lắc đầu, cố nuốt miếng cá xuống.
Ngày hôm sau , tôi lập tức đăng ký khám ở khoa sản. Trước giờ tan làm , tôi đến phòng khám nhận kết quả kiểm tra.
Đã m.a.n.g t.h.a.i được tám tuần.
Dạo gần đây quá bận rộn, lại có quá nhiều chuyện xảy ra khiến tôi không mảy may nhận ra kỳ kinh nguyệt của mình đã hai tháng rồi chưa đến. Nhìn thấy kết quả này tôi không quá bất ngờ, hôm qua khi xuất hiện cảm giác buồn nôn là trong lòng tôi đã tự có câu trả lời rồi .
Tôi ngồi trên chiếc ghế băng dài ở hành lang bệnh viện, nhìn dòng người qua lại tấp nập ở khoa sản. Tôi khẽ chạm tay lên bụng dưới của mình . Đứa trẻ này đang ở trong bụng tôi .
Tôi đã ngồi đó rất lâu, rất lâu. Cho đến khi trời sập tối hoàn toàn , bệnh viện cũng thưa thớt người qua lại .
Để đưa ra quyết định này , tôi đã phải hạ một quyết tâm cực kỳ lớn.
Chaporia
Bình Luận (0)