20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi thức dậy từ rất sớm, xin nghỉ phép ba ngày ở khoa. Tôi không làm phẫu thuật ở bệnh viện địa phương mà chọn đi đến Giang Châu. Đến nơi, tôi lập tức đăng ký khám sản và chọn làm phẫu thuật phá thai.

Lúc nằm trên giường bệnh, nước mắt tôi khẽ lăn dài qua gò má. sau khi phẫu thuật xong, tôi thuê một hộ lý chăm sóc mình trong ba ngày.

Đến ngày thứ ba xuất viện, Phó Thịnh Ngôn gọi điện cho tôi :

"Em đi công tác sao không nói với anh một tiếng?"

Nhật Nguyệt

Tôi đáp:

" Tôi chuẩn bị về Bắc Kinh rồi ."

Yên lặng một lát, người đàn ông bên kia mới mở lời:

"Để anh đến đón em."

Xe của Phó Thịnh Ngôn đậu sẵn ở hầm gửi xe của ga tàu. Tôi mở cửa bước lên xe.

Nếu mọi chuyện thuận lợi, trước năm mới tôi sẽ lên đường đi chi viện cho vùng chiến sự. Tôi hy vọng có thể hoàn tất toàn bộ thủ tục ly hôn trước khi rời đi .

Về đến nhà, thay giày xong, tôi đứng im lặng hồi lâu để chuẩn bị tâm lý.

"Phó Thịnh Ngôn, chúng ta ly hôn đi ."

Anh ta rõ ràng khựng lại một chút, nụ cười trong mắt tắt ngấm, sắc mặt cũng trầm xuống vài phần. Anh ta cố tình né tránh chủ đề này :

"Tối nay dì Trần xin nghỉ, em muốn ăn gì nào?"

Tôi lại nói :

"Chuyện ly hôn, anh hãy suy nghĩ cho kỹ đi ."

" Tôi ăn gì cũng được ."

Phó Thịnh Ngôn vẫn không đưa ra bất kỳ câu trả lời nào liên quan đến chuyện ly hôn.

Phó Thịnh Ngôn đề nghị đưa tôi đến bệnh viện. Tôi hơi ngẩn ra rồi từ chối anh ta . Anh ta cũng không nài ép thêm.

Đến trưa, anh ta nhắn tin bảo tối nay sẽ đến đón tôi tan làm .

"Tối nay tôi có ca phẫu thuật."

Trước đây để né tránh anh ta , tôi thường lấy cớ là tối có ca mổ. Nhưng lần này là thật, tôi có một vài ca phẫu thuật liên tiếp. Khi kết thúc công việc thì đã là một giờ đêm.

Nhìn thấy Phó Thịnh Ngôn đứng ở cửa văn phòng, tôi có chút sửng sốt. Ánh mắt anh ta đầy ẩn ý nhìn dịch xuống phía dưới :

"Giai đoạn đặc biệt này thì đừng trực đêm nữa."

Tôi không đôi co với anh ta , lẳng lặng bước lên ngồi ở ghế phụ. Tôi cũng đã quá mệt mỏi rồi , không muốn lái xe trong tình trạng kiệt sức.

Chiếc xe chuyển bánh lao ra đường. Giọng anh ta trong trẻo và trầm thấp:

"Đừng trực ca đêm nữa, không tốt cho sức khỏe đâu ."

Tôi thức đêm đâu phải ngày một ngày hai, anh ta tự dưng nói câu này nghe thật kỳ quặc. Làm cái nghề này của chúng tôi , chuyện trực đêm thức hoài là điều bình thường không thể bình thường hơn.

Tôi khẽ bật cười :

"Anh làm như bệnh viện là do tôi mở không bằng, muốn không trực là không trực chắc."

Anh ta liếc nhìn tôi một cái:

"Anh có thể nói trước với viện trưởng của các em một tiếng."

Tôi chỉ biết cảm thán một câu, có quyền lực đúng là tốt thật. Thế nhưng tôi không có phúc phận để hưởng sái chút hào quang này của anh ta .

"Không cần đâu , trong ngành y ai mà chẳng phải thức thâu đêm suốt sáng."

Anh ta rủ mắt:

"Có t.

h.a.i rồi thì phải nghỉ ngơi cho tốt , chỗ viện trưởng của các em cứ để anh đi nói ."

"Đừng để con của anh phải chịu khổ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/giong-bao-deu-do-anh-mang-den/6.html.]

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng, đứng hình mất vài giây.

Đường phố lúc nửa đêm rất thưa thớt xe cộ. Khóe môi Phó Thịnh Ngôn nhen nhóm một nụ cười nhạt:

"Căn hộ hiện tại chúng ta đang ở có hơi nhỏ."

"Đổi sang một căn biệt thự nhé, ngay gần bệnh viện vừa hay có khu nhà mới đang mở bán."

"Bây giờ bắt tay vào sửa sang, đợi đến lúc con chào đời là vừa khít."

"Con của chúng ta ..."

Tôi lên tiếng cắt ngang:

"Phó Thịnh Ngôn, con không còn nữa rồi ."

Gương mặt anh ta ngỡ ngàng, quay sang nhìn tôi một cái.

Tôi giải thích:

" Tôi phá t.h.a.i rồi ."

Két một tiếng ch.ói tai, lốp xe ma sát dữ dội với mặt đường.

Phó Thịnh Ngôn phanh gấp xe lại , huyết sắc trên mặt anh ta lập tức rút sạch sành sanh. Chân mày người đàn ông hơi ép xuống, nụ cười trên gương mặt hoàn toàn biến mất. Anh ta sững sờ c.h.ế.t trân tại chỗ.

Rất lâu sau , anh ta mới quay nghiêng người nhìn sang tôi . Vành mắt anh ta đỏ hoe, nước mắt chực trào ra ngoài. Anh ta gần như run rẩy hỏi tôi :

"Đứa trẻ... em phá rồi sao ?"

Tôi gật đầu:

"Ừ."

"Ba ngày trước , tôi đi Giang Châu không phải là đi công tác."

" Tôi đi làm phẫu thuật phá thai."

"Bệnh viện của chúng ta đông người , đồng nghiệp quen biết lại nhiều, tôi nghĩ đi Giang Châu có thể giảm bớt được rất nhiều rắc rối cũng như lời ra tiếng vào ."

Mọi sự bàng hoàng và đau đớn của Phó Thịnh Ngôn đều dồn nén trong đáy mắt. Giọng anh ta khô khốc và khản đặc, gằn từng chữ một:

"Tống Kim Hòa."

"Em tàn nhẫn thật đấy."

Về đến nhà, đêm đã về khuya nhưng anh ta vẫn ngồi thẫn thờ trên ghế sofa. Trông anh ta vô cùng tiêu trầm và cô độc. Tôi nghe thấy tiếng sụt sịt khóc nghẹn rất nhỏ của anh ta .

Sáng sớm hôm sau , vành mắt của Phó Thịnh Ngôn vẫn còn hơi đỏ, dưới mắt lộ rõ một quầng thâm xám xịt.

Anh ta ngồi trước bàn ăn, đồ ăn sáng trên bàn được chuẩn bị rất thanh đạm.

"Em vừa mới làm phẫu thuật xong, đừng ăn đồ quá dầu mỡ."

"Ăn xong anh đưa em đến bệnh viện."

"Phá t.h.a.i ít nhiều cũng gây tổn thương cho cơ thể, nếu không bận thì em ở nhà nghỉ ngơi một tuần đi , để anh chăm sóc em nhé?"

Giọng điệu anh ta mềm mỏng, dịu dàng. Tôi khẽ mỉm cười :

"Không cần đâu , tôi nghỉ ngơi ba ngày là ổn rồi ."

"Chuyện ly hôn, anh suy nghĩ đến đâu rồi ?"

Động tác trên tay anh ta khựng lại một nhịp, sau đó lại nhấp một ngụm sữa như không có chuyện gì xảy ra :

"Anh chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn."

Anh ta lại một lần nữa gạt phăng chủ đề này đi , tỏ ra thản nhiên như một người vô sự:

"Lát nữa anh đưa em đến bệnh viện nhé."

"Không cần, hôm nay tôi được nghỉ."

" Tôi đã hẹn gặp luật sư ly hôn rồi , anh có muốn đi cùng tôi không , như vậy lúc nói chuyện sẽ thuận tiện hơn."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...