Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phó Thịnh Ngôn nở một nụ cười cực kỳ mờ nhạt, ánh mắt sâu thẳm và lạnh lùng:
"Trưa nay em muốn ăn gì, để anh bảo dì Trần nấu?"
Anh ta hoàn toàn né tránh không bàn luận đến chuyện ly hôn.
"Gì cũng được , cứ bảo dì Trần nhìn mà nấu đi ."
Khóe môi anh ta khẽ nhếch lên:
"Được."
Sau khi Phó Thịnh Ngôn rời đi , tôi đi gặp luật sư ly hôn. Sau khi trao đổi về tình hình cơ bản cũng như những yêu cầu của tôi , luật sư ra hiệu đã hiểu rõ:
"Cô Tống, sau khi soạn xong thỏa thuận ly hôn, tôi sẽ gửi cho cô trong vòng ba ngày."
Tôi không vội vã về nhà mà đi dạo một vòng quanh công viên gần đó. Trưa nay trời đầy nắng, thời tiết rất rạng rỡ.
Ngồi trên chiếc ghế băng dài, tôi nhận được tin nhắn của chủ nhiệm khoa gửi tới:
【Đơn xin của cô đã được phê duyệt thông qua rồi nhé.】
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy cõi lòng nhẹ nhõm đi rất nhiều.
…
Trì Vận sắp rời khỏi Bắc Kinh. Trước ngày cô ta lên đường đi học nâng cao, viện trưởng và mọi người trong khoa đã tổ chức một buổi tiệc chia tay cho cô ta .
Có người vì tò mò nên lên tiếng hỏi:
"Phó tổng có đến không ạ?"
Chủ nhiệm khoa tặc lưỡi một tiếng:
"Mấy đứa này , sao lúc nào cũng hóng hớt thế không biết ."
Chị ấy nhìn sang Trì Vận, cô ta chỉ mỉm cười đáp:
"Anh ấy không đến đâu ."
Khi buổi tiệc chia tay kết thúc, chúng tôi cùng nhau ra về. Một chiếc xe hơi màu đen vững vàng dừng lại ngay trước mặt nhóm người .
Có người tinh mắt đã nhận ra ngay đây là xe của Phó Thịnh Ngôn.
Anh ta hạ cửa kính xe xuống.
"Phó tổng, chúng tôi vừa tổ chức tiệc chia tay cho bác sĩ Trì xong này ."
Phó Thịnh Ngôn mở cửa bước xuống xe, dáng người cao lớn thẳng tắp đứng trước mặt mọi người , toát lên vẻ cao quý và xa cách. Anh ta rủ mắt, thần sắc vô cùng lạnh lùng:
"Ừ."
" Tôi đến đón vợ tôi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/giong-bao-deu-do-anh-mang-den/7.html.]
Ánh mắt anh ta dời sang người tôi , mang theo một nụ cười nhạt.
" Tôi xin phép đưa Kim Hòa về trước . Không biết trà chiều do trợ lý Lâm gửi đến bệnh viện mọi người có thích không , nếu không thích thì cứ việc góp ý thẳng với trợ lý Lâm nhé."
Người tôi hơi cứng lại . Ánh mắt anh ta lúc này mới chuyển sang Trì Vận.
"Bác sĩ Trì Vận là đàn em khóa dưới trước đây của tôi ."
"Suất
đi
học nâng cao
lần
này
, viện trưởng cũng
không
cần
phải
quá cảm ơn tập đoàn họ Phó
đâu
.
Tôi
đã
đích
thân
sang Stanford một chuyến, đội ngũ y tế bên đó quả thực thiên vị bác sĩ Trì Vận hơn, bởi vì cô
ấy
tốt
nghiệp cao học trường Y thuộc Đại học Stanford, phía bên
kia
nhận định cô
ấy
sẽ thích nghi nhanh hơn.
"
" Tôi đưa bác sĩ Tống đi trước đây."
Sắc môi Trì Vận lập tức nhợt nhạt đi , cô ta khó khăn gật đầu một cái. Mấy người có mặt ở đó đưa mắt nhìn nhau , gương mặt ai nấy đều đầy vẻ bàng hoàng, sửng sốt.
…
Các đồng nghiệp trong bệnh viện đều đã biết mối quan hệ giữa tôi và Phó Thịnh Ngôn. Chuyện này rốt cuộc cũng không giấu giấu giếm giếm được nữa.
Nhật Nguyệt
Khi họ kéo đến hóng hớt, tôi chỉ nhàn nhạt buông một câu:
"Đang làm thủ tục ly hôn rồi ."
Mọi người nghe vậy cũng hiểu ra , không ai gặng hỏi hay bàn tán về chuyện này nữa.
Gần đến ngày tôi lên đường đi chi viện cho vùng chiến sự thì cũng đã cận kề năm mới. Có lẽ tôi sẽ không ở lại ăn Tết mà phải đi ngay.
Phó Thịnh Ngôn không chịu ký đơn ly hôn, thế nên chuyện này cứ thế dùng dằng mãi. Nhưng giữa chúng tôi lúc này , có danh nghĩa vợ chồng hay không cũng chẳng khác gì đã ly hôn rồi .
Ngày lên đường đi chi viện cho vùng chiến sự, tôi không hề thông báo cho Phó Thịnh Ngôn biết . Tôi đi cùng đoàn xe và đội ngũ của mình bước lên chuyến bay rời đi .
Khi đến nơi, tôi đã nhìn thấy một thế giới mà mình chưa từng được biết đến trước đây. Nơi này tràn ngập hiểm họa và b.o.m đạn chiến tranh. Nhìn ngắm từng tấc đất nơi đây khiến lòng tôi ngập tràn cảm khái.
Sóng điện thoại ở đây rất kém, thời gian chúng tôi có thể truy cập mạng internet là vô cùng hạn chế. Muốn liên lạc với bên ngoài ở một nơi như thế này là chuyện cực kỳ khó khăn.
Mới đầu khi mới đến, tôi hoàn toàn không thích nghi được , bị nôn mửa và tiêu chảy liên tục. Cứ ăn vào là lại nôn ra . Tôi có thể cảm nhận rõ ràng bản thân mình đã gầy đi trông thấy. Phải mất đến ba tháng, tôi mới dần thích nghi được với khí hậu và chế độ ăn uống nơi đây. Đồ ăn thức uống rất đơn điệu, hoàn toàn không có thịt cá ê hề gì cả.
Nửa năm sau .
Một người đồng nghiệp bác sĩ người Mỹ chạy đến bảo với tôi rằng dưới lầu có một người đàn ông đang tìm tôi . Tôi không khỏi thắc mắc:
"Một người đàn ông châu Á rất đẹp trai." Người đó nói , "Dáng người rất cao."
Tôi ngẩn người ra một lúc. Khi nhìn thấy Phó Thịnh Ngôn, tim tôi như lỡ mất một nhịp. Bất ngờ gặp lại anh ta ở một nơi đất khách quê người như thế này , cảm giác thực sự rất kỳ lạ.
Chúng tôi cứ thế đứng im lặng nhìn nhau từ đằng xa. Rất lâu sau , anh ta mới từng bước chậm rãi đi về phía tôi . Vành mắt anh ta đỏ lên từng chút một, nước mắt chực trào ra :
"Phó Thịnh Ngôn, sao anh lại đến đây?"
Nước mắt anh ta rơi lã chã xuống đất. Anh ta nhìn tôi mỉm cười :
"Tống Kim Hòa."
"Nơi này thực sự rất khó tìm."
"Anh đã tìm kiếm suốt một tháng trời rồi ."
Chaporia
Bình Luận (0)