Gia đình cậu muốn chiếm đoạt tiệm hàng mã của bà ngoại.

 

Họ giấu biệt tin bà qua đời, không cho tôi biết .

 

Nhưng họ không ngờ rằng, từ nhỏ tôi đã tham gia các cuộc thi gấp giấy, luyện được một đôi tay khéo léo đến mức xuất thần nhập hóa.

 

Hồi nhỏ tôi vốn có tính phản nghịch, chẳng thèm nghe lời người lớn răn đe, đã lén vẽ mắt cho không ít người giấy.

 

Dưới tầng hầm của tiệm hàng mã đang ẩn giấu những "tác phẩm" thời thơ ấu của tôi .

 

Một khi được thả ra , quỷ quái khắp nơi sẽ tìm đến và khoác lên mình lớp da người giấy đó.

 

Khi cậu mở cửa tầng hầm, một đám người giấy trông sống động không khác gì người thật đồng loạt quay ngoắt đầu lại , chằm chằm nhìn thẳng vào ông ta .

 

Mợ tôi cuối cùng cũng bật khóc nức nở, gọi điện thoại cho tôi : "Đồng Đồng, cháu mau về đi !"

 

1

 

Căn hộ do công ty phân phối vốn là kiểu ba phòng ngủ, một phòng khách.

 

Tôi sống ở căn phòng trong cùng phía bên trái. Lúc kéo vali bước ra ngoài, tôi phải đi qua cửa phòng của Diệp Trăn.

 

Cô ta đang mặc một chiếc áo hai dây hoa nhí mát mẻ, vừa phơi quần áo vừa trò chuyện điện thoại với ai đó.

 

Dưới ánh sáng lờ mờ, tôi nhìn thấy những mạng nhện giăng trên ban công.

 

Nghĩ bụng dù sao cũng ở chung một thời gian dài, tôi thấy mình cần phải nhắc nhở một câu: 

 

"Trăn Trăn, buổi tối tốt nhất là đừng phơi quần áo."

 

Chẳng ngờ phản ứng của cô ta lại rất lớn. Cô ta "xoảng" một tiếng ném cây phơi đồ xuống đất, quay phắt người lại , hai tay khoanh trước n.g.ự.c: 

 

"Phiền phức quá đi ! Không thấy tôi vì lười nói chuyện với cô nên mới cố tình giả vờ gọi điện thoại à ?"

 

Lời giải thích vừa định thốt ra của tôi liền bị phản ứng của cô ta làm cho kinh ngạc đến mức nuốt ngược vào trong.

 

Diệp Trăn giống như đã nhịn một bụng tức, thừa cơ xả hết ra một lượt: "Cả ngày cô cứ thần thần điên điên, không phải là bị thần kinh đấy chứ? Có bệnh thì đi mà khám đi ! Tôi nhịn cô lâu lắm rồi , hèn gì bạn trai cô lại bỏ cô, phiền c.h.ế.t đi được !"

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Tôi há miệng, chưa kịp giải thích thì cô ta đã bước tới, "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại .

 

Tôi chỉ đành kéo vali ra khỏi nhà để kịp chuyến xe đêm.

 

Suốt dọc đường, tôi cảm thấy vô cùng khó hiểu.

 

Nếu tôi nhớ không lầm, tôi độc thân từ trong bụng mẹ đến nay đã hai mươi ba năm rồi .

 

Tôi có bạn trai từ bao giờ thế nhỉ?

 

Thôi bỏ đi , còn có chuyện quan trọng hơn đang chờ tôi về xử lý.

 

...

 

Tôi đi một mạch thuận lợi về đến huyện Phụng An, vừa vặn đúng 12 giờ đêm.

 

Gà nuôi quanh đó đồng loạt cất tiếng gáy.

 

Chưa đợi tôi kịp bước đến trước cửa tiệm hàng mã, cánh cửa đã "két" một tiếng tự động mở ra .

 

Bên trong tiệm tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón.

 

Tôi bình tĩnh kéo khóa balo, lấy ra một chiếc đèn l.ồ.ng gấp, dùng bật lửa thắp sáng rồi mới sải bước đi vào tiệm.

 

Tôi vừa bước qua ngưỡng cửa, một tiếng ho khan của người già đã từ nơi rất xa vọng lại .

 

"Khụ khụ khụ... khụ khụ khụ..."

 

Tiếng ho đứt quãng, nghe như thể có thể đứt hơi bất cứ lúc nào.

 

2

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tiem-hang-ma-tan-nuong-cua-bach-vo-thuong/chuong-1.html.]

 

Đi đến trước chính đường, tôi thấy một bóng người đang đứng quay lưng về phía mình ở trong góc.

 

Người đó mặc một chiếc áo mã quái dáng dài màu xanh lam, không có hoa văn.

 

Tôi không bật đèn, cũng không lên tiếng.

 

Treo đèn l.ồ.ng lên bàn làm việc, tôi mài mực chu sa, dự định vẽ một lá bùa trục tà.

 

Cánh cửa phòng chưa đóng bị gió thổi vào kêu "loảng xoảng".

 

Lạch cạch... lạch cạch...

 

Những tiếng động không rõ ràng vang lên từ dưới tầng hầm.

 

Tôi không bận tâm, nhấc b.út lên, ghi khắc trong lòng điều cấm kỵ mà bà ngoại từng dặn:  Tuyệt đối không được nói chuyện với ma quỷ.

 

Đạo lý là thứ vô dụng đối với những thứ không thuộc về thế giới người sống.

 

Chúng sẽ không tuân thủ quy tắc đâu .

 

Sự tồn tại của những người như chúng tôi , ngoài việc giúp đỡ hòa giải ra , thì chính là bắt buộc chúng phải tuân thủ quy tắc.

 

Lá bùa còn chưa vẽ xong, một cảm giác lạnh lẽo như băng đã leo bám lên lưng tôi .

 

Động tác trên tay tôi chậm lại , sắc mặt dần trở nên xanh mét. Luồng khí âm hàn quá mức xâm nhập vào da thịt, liên tục khoan sâu vào từng khớp xương của tôi .

 

Các khớp tay lạnh thấu xương, giống như một bệnh nhân bị thấp khớp nặng. Động tác của tôi trở nên vô cùng chậm chạp, nhưng từ đầu đến cuối tôi vẫn nhịn không hét lên, kiên trì vẽ xong lá bùa.

 

Ngay khi vừa vẽ xong, một cảm giác ấm áp truyền đến từ lòng bàn tay.

 

Lá bùa chạm phải âm khí trong cơ thể tôi , tự động bốc cháy.

 

Dưới tầng hầm vang lên một tiếng "rầm", tiếp theo là một chuỗi bước chân dồn dập từ xa đến gần.

 

Phía sau tôi vang lên tiếng kêu kinh hoàng của người già.

 

Mọi thứ trở lại bình tĩnh, nhưng tôi không quên tiếng bước chân kia .

 

Tôi nhìn ra phía cửa, một bóng đen đi đến bên ngoài, xách chiếc vali của tôi đi vào trong tiệm.

 

Đã thích nghi được với bóng tối, tôi có thể nhìn rõ dưới ánh trăng mờ ảo, một người giấy đang vác chiếc vali nặng hai mươi lăm ký của tôi , vừa đi vừa thở hồng hộc.

 

Trên khuôn mặt trắng bệch như tuyết, hai quầng đỏ má hồng trông cực kỳ buồn cười .

 

Điều cấm kỵ mà bà ngoại từng nhắc nhở: Người giấy không được điểm mắt.

 

Tôi không những điểm, mà còn điểm cho cả một bầy.

 

Tất cả đều bị bà ngoại mời thầy âm dương đến phong ấn dưới tầng hầm.

 

Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau tôi .

 

Bà ân cần hỏi han: "Đồng Đồng, nước tắm chuẩn bị xong rồi , cháu có muốn đi ngâm mình không ?"

 

Tôi không đáp lời, lặng lẽ đứng dậy từ bàn làm việc, cầm đèn l.ồ.ng đi lên lầu.

 

Họ cũng là quỷ, tôi không thể nói chuyện với họ.

 

Bao gồm cả người bà ngoại đang không nỡ rời xa tôi .

 

Một khi giao tiếp với họ, họ sẽ càng thêm lưu luyến hồng trần, không chịu rời đi .

 

3

 

Cửa tiệm dưới lầu "két" một tiếng đóng lại .

 

Bà ngoại không chịu rời đi vì không muốn tiệm hàng mã không có người kế thừa.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...