Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi chỉ đành trở về. Dù chẳng thấy yêu thích gì cái nghề thợ hàng mã này , nhưng may là cũng không đến mức ghét bỏ.
Bà ngoại làm trong ngành này lâu năm, sinh ra cảm giác trách nhiệm muốn truyền thừa lại .
Tôi thì khác, tôi chỉ muốn dựa vào cái này để kiếm tiền thôi.
Nghe nói chuyện ma chay cưới hỏi đều rất kiếm ra tiền.
Cả hai việc này đều là để người sống không phải nuối tiếc, thế nên đa số họ đều rất sẵn lòng chi tiền.
Ngày hôm sau , tiệm hàng mã đón khách.
Một ông chủ lớn có tuổi, dẫn theo người vợ đang khóc lóc mếu máo đi vào .
Ông ta vừa vào cửa đã oang oang: "Chủ quán, cho mười cái điện thoại iPhone."
Đây là lần đầu tiên tôi làm được một vụ làm ăn dễ dàng đến thế.
Lương tâm tôi hơi nhói lên một chút, không quên nhắc nhở:
"Điện thoại chưa chắc đã dùng được đâu , hai bác xác định muốn mua ạ?"
Bà chủ gật đầu, nghẹn ngào nói : "Mua chứ, lúc còn sống nó mê chơi game lắm. Bảo nó đừng có ngồi lì một chỗ suốt ngày mà nó không nghe , ai ngờ đùng một cái bị liệt. Như thế thì đã đành, cùng lắm thì cả nhà nuôi nó cả đời, ai ngờ mới mắng nó hai câu, nó không vui liền nhảy lầu luôn!"
Tôi lấy ra mười chiếc iPhone giấy có giá nhập chưa đến một tệ rưỡi, xếp lên bàn, mặt không đổi sắc nói :
"Một chiếc hai mươi tệ, mua mười chiếc tặng một chiếc iPad. Máy tính xách tay hai bác có lấy không ? Nếu lấy máy bàn thì hai ngày nữa có hàng, máy chơi game cũng có thể làm theo yêu cầu. Ngoài ra cháu có thể tặng cho con trai hai bác một xấp thỏi vàng làm theo phương pháp cổ."
Tôi lấy cuốn sổ tay mà bà ngoại từng chỉnh lý ra .
Bên trong đều là những tác phẩm gấp giấy thời thơ ấu của tôi .
Không chỉ có máy tính để bàn giống như đúc, mà còn có đủ loại b.úp bê giấy.
Bà chủ lau nước mắt, cầm cuốn sổ lật xem.
Bà chỉ vào danh sách: "Máy chơi game và máy tính xách tay đều lấy một bộ, còn con chuột tai lớn màu xanh lam này cũng lấy một con. Khi nào thì làm xong?"
Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi chân thành góp ý: "Ba ngày ạ. Nhưng cháu nghĩ tốt nhất là nên mua máy tính để bàn. Máy tính xách tay tuy tiện lợi thật, nhưng nếu để chơi game thì máy để bàn vẫn thoải mái hơn."
4
Bà chủ nghe vậy thì vô cùng lay động: "Được, thế lấy thêm một bộ máy bàn nữa."
Thật là cảm động, giống hệt như bà ngoại tôi vậy . Hay cằn nhằn, nhưng lúc nào cũng muốn dành những điều tốt nhất cho con cái.
Ông chủ lớn thấy chúng tôi cứ dông dài mãi, bèn nhấc cổ tay lên nhìn đồng hồ: "Nhanh lên chút đi , còn phải đi mua quà thọ cho Lưu tổng nữa. Lần này công ty chúng ta nhất định phải giành được mảnh đất đó."
Sắc mặt bà chủ không được tốt lắm, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Tôi nhìn theo bóng lưng khuất dần của họ, và cả cậu thiếu niên đang ở trên lưng bà chủ.
Cậu thiếu niên đột nhiên quay ngoắt đầu lại một trăm tám mươi độ.
Cậu ta nhìn chằm chằm vào tôi , nở một nụ cười toe toét.
Xem ra bà chủ này đang rất cần sự giúp đỡ rồi !
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Buổi tối,
tôi
ngồi
ở bàn
làm
việc tô màu cho chiếc máy tính xách tay giấy.
Bà ngoại thì bò qua bò lại trên trần nhà.
Người mới c.h.ế.t đều như vậy cả, thích thử nghiệm những điều mới lạ.
Phía sau bà còn kéo theo một đám người giấy, lớn nhỏ đều có . Thỉnh thoảng có vài con nhỏ xíu bám không chắc, từ trên trần nhà rơi bịch xuống, đập trúng vào bàn làm việc của tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tiem-hang-ma-tan-nuong-cua-bach-vo-thuong/chuong-2.html.]
Tôi dùng cán b.út gạt chúng ra , tiếp tục tô màu máy tính.
Bà ngoại treo ngược người trên chiếc đèn trần, đầu thòng xuống trước bàn làm việc.
"Đồng Đồng tay vẫn khéo như vậy , làm ra trông y như thật ấy . Nhưng cháu phải nhớ kỹ nhé, làm người giấy thì không được làm giống quá đâu !"
Người giấy là người giả, không thể làm quá giống thật.
Cũng không được làm theo dung mạo của người sống, bất kể người đó còn sống hay đã c.h.ế.t.
Người giấy quá giống thật sẽ dễ dẫn đến việc thật giả lẫn lộn.
Tôi vẫn tuân thủ giao ước với bà ngoại, không hề mở miệng nói chuyện với bà.
Ba ngày sau , bà chủ tiệm mặt mày tiều tụy đến lấy hàng.
Bà sai người đi chuyển đồ, còn bản thân thì đi đến trước quầy, hạ thấp giọng hỏi tôi :
"Cô bé, tôi có thể mượn nhà vệ sinh một chút được không ?"
Tôi ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau .
Nhìn ra được sự hoảng hốt nơi đáy mắt của bà.
Tôi đi trước dẫn đường lên lầu: "Đi theo cháu."
Vừa lên đến lầu, tôi không đợi bà lên tiếng, liền lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho bà:
"Cháu không giỏi trục tà, tìm chú này sẽ hiệu nghiệm hơn."
5
"Em gái, cảm ơn em nhiều nhé!"
Bà run rẩy nhận lấy tấm danh thiếp .
"Chị suýt chút nữa là mất mạng rồi . Chị họ Vương, em cứ gọi chị là chị Vương là được . Đợi chuyện này giải quyết xong, chị nhất định sẽ hậu tạ."
Bà nói năng lộn xộn một hồi rồi vội vã rời đi .
Mấy lời đó khiến tôi nghe mà đầu óc mơ hồ, lòng hiếu kỳ hoàn toàn bị khơi dậy.
Bảy ngày sau , chị Vương đến chỗ tôi uống trà .
Cậu thiếu niên bám trên lưng chị đã biến mất.
Chị bưng cốc trà nhấp một ngụm, chê bai bĩu môi, nhưng lông mày và ánh mắt lại tràn ngập niềm vui và sự giải thoát: "Trà này của em dở tệ, hôm nào chị tặng em một ít trà ngon."
Tôi là một người bình thường mê tiền, liền đáp: "Vậy em xin cảm ơn chị Vương trước nhé."
Chị ngồi trên chiếc ghế bập bênh của tôi , uống thứ trà bình dân mà chị vừa chê bai.
"Em nói xem sao lại có chuyện kỳ dị đến thế cơ chứ. Đứa con trai do chính bụng chị sinh ra , hóa ra lại không phải con trai của chị!"
Cái này ...
Tôi thực sự không ngờ tới!
Tinh thần tôi lập tức phấn chấn hẳn lên, rướn người ra khỏi quầy bar.
"Chẳng lẽ thứ quấn lấy chị không phải là tiểu quỷ do chồng chị nuôi sao ?"
Chị Vương không ngần ngại: "Phải chứ, sao lại không ? Mà ông ta còn dùng chính con trai ruột của mình để làm tiểu quỷ nữa cơ."
Chaporia
Bình Luận (0)