Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Họ người thì ngồi , người thì đứng , có người cầm quạt nan đuổi muỗi, có người rít điếu t.h.u.ố.c gương mặt thoáng chút u sầu.
Tôi đột nhiên cảm thấy, hóa ra chúng tôi cũng không hề cô độc!
Bà ngoại đi rồi , bà không nói gì thêm, an nhiên bình thản bước vào trong chậu lửa.
Tro cốt của người giấy bay đi rất xa, giống như đang chào hỏi những người bạn có mặt tại đây, lại giống như đang nói lời từ biệt.
Các chủ tiệm, các bậc tiền bối lần lượt cúi đầu chào, lặng lẽ tiễn đưa người hành giả cao tuổi của tiệm hàng mã.
8
Sau khi tiễn bà ngoại đi , tôi lại càng lười biếng hơn.
Tôi từng nghĩ đến rất nhiều tình huống, nhưng chưa bao giờ nghĩ bà ngoại lại ra đi nhanh đến thế.
Bà biết tôi không nỡ tiễn bà, thế nên bà đã sớm sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa từ trước .
Lý trí bảo tôi rằng nên tiễn bà đi sớm mới đúng, chứ không phải ích kỷ giữ bà lại .
Nhưng bà ngoại đã tính đúng, tôi không thể chấp nhận được việc bà mới hơn sáu mươi tuổi đã qua đời.
Chú Tiêu đi xuống lầu, thấy tôi đang nằm ườn ra đó bèn hỏi: "Con trai của Lưu tổng xảy ra chút chuyện rồi , cháu có muốn đi xem thử cùng tôi không ?"
Ban đầu tôi định từ chối.
"Cháu chưa từng thấy cách xử lý ác quỷ bao giờ đúng không !"
Chú Tiêu vẫn nghiêm nghị như mọi khi, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập vẻ không yên tâm.
Chú ấy dường như coi tôi như một người mới vào nghề chưa thạo việc.
Tôi định nói lại thôi, cuối cùng không giải thích gì thêm.
Dù sao chú Tiêu cũng là có ý tốt . Hơn nữa tôi quả thật cũng cần phải ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa.
Tôi gật đầu đồng ý: "Dù sao cũng đang rảnh, vậy cháu đi xem náo nhiệt chút vậy ."
Gương mặt đoan nghiêm của chú Tiêu lộ ra chút ý cười : "Người trẻ tuổi thì phải có chút khí thế như vậy chứ..."
Hai chú cháu chúng tôi lái chiếc xe điện nhỏ đi qua đó.
Con trai của Lưu tổng sống ở núi An Định, gần huyện Phụng An.
Nghe nói anh ta đang dưỡng bệnh ở vùng lân cận này .
Kể từ khi Lưu tổng nắm giữ dự án lớn trong tay, rất nhiều người đã nhìn chằm chằm vào ông ta , chỉ mong ông ta xảy ra chuyện.
Chú Tiêu là người được Lưu tổng đặc biệt mời đến để phòng bị người khác dùng thủ đoạn âm hiểm hãm hại.
Trên đường đi , chú cháu chúng tôi gặp không ít chuyện kỳ quái cản đường.
Xe vừa đến chân núi bỗng nhiên không khởi động được nữa.
Hai chú cháu chỉ đành đi bộ lên núi. Mới đi được vài bước, chú Tiêu đã đưa tay cản tôi lại :
"Phía trước có quỷ đả tường, cháu cứ đứng đây đợi."
Tôi không giỏi bắt quỷ lập trận, bèn ngoan ngoãn tìm một bệ đá bên đường, ngồi một bên đợi chú Tiêu giải quyết rắc rối.
Chú ấy ở phía trước bày biện đạo cụ, phá giải hư ảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tiem-hang-ma-tan-nuong-cua-bach-vo-thuong/chuong-4.html.]
Tôi ở phía sau lật mở balo, móc ra một lon khoai tây chiên, "rôm rốp rôm rốp" ăn một cách ngon lành.
Chẳng mấy chốc, từ trong bụi cỏ đột nhiên chui
ra
một con hươu hoang.
Nó nhìn tôi một cái, tôi liền chia cho nó hai miếng khoai tây chiên.
Nó ăn xong mới "lộc cộc lộc cộc" chạy về phía chú Tiêu đang gãi đầu bứt tai bên kia .
Miếu Thái Bảo là miếu thờ địa phương, bảo hộ một dải đất đai, có thể trừ hại cho dân, xua đuổi dịch bệnh chữa bệnh cứu người , bảo đảm địa phương quanh năm mưa thuận gió hòa.
Thổ Địa và Sơn Thần có thể tương thông với nhau , thế nên chú Tiêu đang thỉnh Sơn Thần núi An Định đến giúp đỡ mở đường.
9
Chú Tiêu vẫy tay bảo tôi đi theo, không quên dặn dò: "Tình hình trên núi không ổn đâu , cháu phải đi sát vào đấy."
Tôi gật đầu ra hiệu mình đã nghe lọt tai, lấy ra một gói đồ ăn vặt hỏi:
"Chú ơi, chú có ăn chút gì không ?"
Có lẽ là chưa bao giờ ăn đồ ăn vặt trong lúc đang đi làm việc chính sự, chú Tiêu nhận lấy gói bánh gạo nhỏ, nhíu mày nhăn mặt nhìn tôi , có chút không biết phải làm sao .
Nghĩ lại thì lát nữa kiểu gì cũng có một trận ác chiến, chú ấy lại nhịn không được khen tôi : "Vẫn là con gái suy nghĩ chu đáo."
Chẳng có gì lạ cả, quen tay hay việc mà thôi. Những năm bà ngoại đi lại khó khăn, đều là tôi chạy đi làm việc. Qua lại nhiều lần , làm sao để giữ được trạng thái tốt nhất ở dọc đường đi đã trở thành thói quen của tôi .
Tôi luôn thích sắp xếp mọi chuyện thật tỉ mỉ chu toàn rồi mới bắt tay vào làm việc.
Đoạn đường tiếp theo ngược lại diễn ra vô cùng thuận lợi, thông suốt không gặp trở ngại gì.
Chúng tôi bình an đi đến trước một trang viên ở lưng chừng núi.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Nơi này trông rất tệ. Khu vực xung quanh trang viên giống như vừa bị nạn cào cào quét qua, cây cỏ chẳng biết đi đâu sạch bách, trên mặt đất còn sót lại những bộ xương thú, nhìn qua có vẻ là của loài ch.ó.
Tôi khẽ thì thầm một cách vi diệu: "Thế này đâu chỉ là không ổn , con trai Lưu tổng có chắc là còn sống không vậy ?"
Chú Tiêu cũng không dám chắc, do dự một lát: "Đối phương muốn dùng cậu ta để uy h.i.ế.p Lưu tổng, chắc là vẫn còn ở bên trong, chỉ là đã bị người ta khống chế rồi ."
Hai chú cháu không ôm hy vọng quá lớn, chú Tiêu chủ động tiến lên gõ cửa.
So với việc liều lĩnh xông vào , nếu như có thể thương lượng thì vẫn hy vọng có thể thỏa hiệp dàn xếp ổn thỏa.
Tuy nhiên, cửa phòng đóng c.h.ặ.t, từ đầu đến cuối không hề có dấu hiệu mở ra .
Tôi tiến lên: "Để cháu thử xem."
Chú Tiêu có chút lo lắng: "Chúng ta hay là gọi điện thoại cho Lưu tổng thử xem, biết đâu ông ấy sẵn sàng thỏa hiệp, không cần thiết phải ..."
"Rầm!"
Tôi thu lại cái chân vừa đạp cửa, không nghe rõ lời chú Tiêu vừa nói nên quay sang hỏi:
"Chú ơi, chú vừa nói gì cơ?"
Chú Tiêu định nói lại thôi, lắc lắc đầu. Chú ấy chuyển hướng nhìn vào bên trong phòng.
Không đợi chú ấy dặn dò điều gì, tôi đã tiên phong đi trước vào bên trong.
Đập vào mắt là một đại sảnh hỗn loạn, tan hoang hoang tàn. Không chỉ đồ nội thất bị vỡ vụn mà đến cả gạch lát nền cũng bị đập nát không ít, mảng tường bong tróc, nhìn giống như hai con mãnh thú cỡ lớn vừa có một trận kịch chiến, lúc lăn lộn va đập mạnh vào tường.
Tôi nghiêm túc căn dặn với vẻ mặt nghiêm nghị: "Chú ơi, cẩn thận sập nhà đấy!"
Chaporia
Bình Luận (0)