Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

10

 

Không biết tại sao , biểu cảm của chú Tiêu trông có chút kỳ quái, dường như là kinh ngạc.

 

Tôi không rảnh để bận tâm nhiều như vậy , lo lắng nhìn bức tường không mấy kiên cố kia , cảm thấy vô cùng lo ngại về việc ngôi nhà có thể bị sập xuống bất cứ lúc nào.

 

Tôi và chú Tiêu cẩn thận từng li từng tí bước đi bên trong trang viên.

 

Trước đó tôi đã từng xem qua bức ảnh chụp diện mạo ban đầu của trang viên do chú Tiêu chuyển phát cho, cây xanh bên ngoài được chăm sóc vô cùng tỉ mỉ, nhìn một cái là biết công trình này đã tốn rất nhiều tâm huyết.

 

Theo lý mà nói , thiếu đi lớp cây xanh che nắng bên ngoài, bên trong ngôi nhà đáng lẽ phải sáng sủa hơn mới đúng. Nhưng chúng tôi càng đi vào sâu bên trong, không gian lại càng âm u tăm tối.

 

"Cẩn thận một chút, ái chà!" 

 

Chú Tiêu lên tiếng nhắc nhở tôi , nhưng chính chú ấy lại không kịp đề phòng, phía trên có thứ gì đó đột nhiên rơi bộp xuống, men theo cổ chú ấy chui tọt vào trong áo.

 

Tôi vội vàng tiến lên giúp đỡ, rút ra một xấp giấy thô, giơ tay vẩy nhẹ, ngọn lửa bỗng chốc bùng cháy nhảy nhót, áp sát vào bên người chú Tiêu quơ qua quơ lại , cho đến khi thứ kia từ vạt áo dưới rơi tuột ra ngoài.

 

Thứ đó "bạch" một tiếng rơi xuống đất, lăn ra một đoạn xa.

 

"Kinh thật, là sâu bọ!" Tôi kinh ngạc không thôi.

 

"Cháu từng thấy thứ này trước đây rồi à ?"

 

Chú Tiêu giũ giũ quần áo, xác định không còn con sâu nào bò trên lưng nữa mới thở phào nhẹ nhõm, quay đầu sang nhìn tôi .

 

Tôi gật đầu: "Trước đây lúc ở ký túc xá công ty, cháu thấy rất nhiều trứng sâu, cháu còn dọn dẹp rất nhiều lần nữa cơ. Đáng tiếc là khắp nơi đều có camera giám sát, cháu lại không có quyền hạn lục soát nên không tìm được nguồn gốc."

 

“Trước khi đi cháu có khuyên cô bạn cùng phòng buổi tối đừng phơi quần áo, kết quả còn bị mắng cho một trận lôi đình. Trong nhà thì còn có thể đóng kín cửa sổ để ngăn côn trùng ra vào , chứ bên ngoài thì đúng là không tài nào đề phòng nổi, đặc biệt là ban đêm lại là thời gian hoạt động của rất nhiều muỗi và côn trùng.”

 

Chú Tiêu nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tình hình không ổn rồi !"

 

Đột nhiên bên trong truyền đến một tiếng "rầm" vang dội.

 

Chú Tiêu vội vàng lao vào , thế nhưng đến khi chú ấy nhận ra có điều bất thường thì sương mù đột ngột sinh ra từ hư không đã hoàn toàn chia cắt chú ấy và tôi ra làm hai ngả.

 

11

 

Khói bụi mịt mù, một bóng người cao lớn xuất hiện trước mặt tôi .

 

Anh ta mặc một chiếc áo vạt lệch màu đen có viền thêu chỉ bạc.

 

Bức tường cửa bị sập mất một nửa đã che khuất đi diện mạo của anh ta , chỉ có thể nhìn thấy nơi khóe môi phảng phất một nụ cười bất đắc dĩ.

 

Giọng nói trầm lười của anh ta vang lên: "Sao người đến lại là một cô bé thế này ?"

 

Tôi cảnh giác muốn lùi lại phía sau .

 

Anh ta đã cúi người băng qua cánh cửa, từng bước một áp sát về phía tôi .

 

Cuối cùng tôi cũng nhìn rõ được diện mạo của anh ta .

 

Ngoài dự đoán của tôi , anh ta để tóc dài, b.

úi thành kiểu tóc thái cực, cài một chiếc trâm gỗ màu đen giản dị.

 

Trước trán có vài lọn tóc mái hơi xoăn rủ xuống, đôi lông mày dài thanh tú đ.â.m xéo vào thái dương.

 

Đôi mắt hồ ly có chút yêu dị, đồng t.ử màu xám đậm.

 

Chiều cao tuyệt đối phải từ một mét chín trở lên.

 

Gương mặt tuy mang theo nụ cười nhưng lại đem đến cảm giác áp bách vô cùng mạnh mẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tiem-hang-ma-tan-nuong-cua-bach-vo-thuong/chuong-5.html.]

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Không hiểu sao trông có chút hút mắt, tôi theo bản năng thầm niệm Thanh Tâm Chú trong lòng. 

 

Đến khi hoàn hồn lại , kinh hãi nhận ra có điều không đúng, tôi vội vàng chất vấn: 

 

"Anh là ai?"

 

12

 

Bụi bặm rơi rụng xung quanh đều tự động né tránh người anh ta .

 

Anh ta tỏ ra vô cùng kinh ngạc: "Cô không phải là Thiên sư do Lưu Phụng Hiền mời đến sao ?"

 

Bàn tay đang giấu sau lưng của tôi âm thầm rút ra một người giấy.

 

"Phải thì sao , mà không phải thì đã sao ?"

 

Người giấy còn chưa kịp thả xuống, cổ tay tôi đã bị siết c.h.ặ.t.

 

Bóng người trước mắt hóa thành một luồng nhiệt diễm hư ảo.

 

Lưng tôi dán c.h.ặ.t vào một vòm n.g.ự.c ấm nóng hôi hổi.

 

Những ngón tay đang kẹp lấy người giấy của tôi thon dài đẹp đẽ.

 

Ngọn lửa rực cháy hung hãn bò lên, người giấy trong chớp mắt hóa thành tro bụi.

 

Anh ta nghi hoặc thì thầm bên tai: "Không phải Thiên sư ông ta mời đến, chẳng lẽ là tân nương đưa đến cho tôi ?"

 

Tôi im lặng.

 

"Không đúng, trên người cô có quỷ khí. Có người đã để lại dấu ký hiệu trên người cô. Mùi hương này hình như đã từng ngửi thấy ở đâu rồi thì phải ?"

 

Vừa hay bên cạnh truyền đến một tiếng nổ lớn chấn động.

 

Sau một trận khói bụi mịt mù, chú Tiêu chật vật chạy thục mạng qua đây.

 

"Khụ khụ khụ khụ... khụ khụ."

 

Chú ấy vừa quơ quơ tay, ra sức quạt bớt khói bụi vừa càu nhàu: "Đập phá đến mức này rồi mà vẫn không sập, rốt cuộc là dùng cái vật liệu gì thế không biết ?"

 

Tôi khẽ ho khan hai tiếng nhắc nhở: "Chú ơi!"

 

Chú Tiêu quay phắt đầu lại nhìn thấy chúng tôi , liền thở phào nhẹ nhõm: 

 

"Hóa ra là Hồ tiên sinh ra tay, hèn gì mà ngọn cỏ cũng không mọc nổi!"

 

Hồ tiên sinh đang bóp c.h.ặ.t mệnh mạch của tôi vẫn chưa hề buông tay.

 

"Đạo sĩ thủ sơn? Đây là cháu gái ông à ?"

 

Chú Tiêu gật đầu: "Con bé là cháu ngoại của bà chủ Liễm tiệm hàng mã. Không biết thiếu gia nhà Lưu tổng hiện đang ở nơi nào?"

 

Các ngón tay của Hồ tiên sinh khẽ nới lỏng, anh ta bước ra từ phía sau tôi , đứng định vị ở ngay giữa tôi và chú Tiêu: 

 

"Lưu Phụng Hiền chỉ nói sẽ có một người đến đón con trai ông ta , chứ đâu có nói là có những hai người ?"

 

Tôi và chú Tiêu trao đổi với nhau một ánh mắt.

 

Chú Tiêu hiểu ý liền nói : "Nếu Hồ tiên sinh đã có lòng nghi ngờ, Lưu thiếu gia cứ để tôi mang đi là được . Hồ tiên sinh giúp tôi trông chừng đứa cháu gái này , chuyện xong xuôi cứ để con bé tự mình xuống núi."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...