Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chú gà trống rụng lông lôi thôi lếch thếch lúc nãy nay đã hoàn toàn lột xác, khoác lên mình một bộ lông vũ trắng muốt như tuyết, đang kiêu hãnh ngẩng cao đầu đứng trước mặt tôi .
Tôi bốc một nắm bánh ngọt đặt trước mặt nó: "Không biết phải cảm ơn mày thế nào cho phải , sau này nếu có việc gì cần giúp đỡ, mày có thể đến tiệm hàng mã ở phố Hương Hỏa thuộc huyện Phụng An để tìm tao."
Nó vui mừng hớn hở lên tiếng đáp ứng: "Được nha~"
Lúc tôi rời đi , nó còn lạch cạch chạy đuổi theo ra tận ngoài cửa: "Có cần ta thuận tay giúp cô thiêu rụi cô ta luôn không ? Thi thể của cô ta âm khí nặng lắm, có nguy cơ bị biến đổi thành cương thi đấy."
Diệp Trăn vội vàng liên tục từ chối: "Không được đâu , ngọn lửa chí dương thiêu đốt đau đớn lắm."
Phi Phi tỏ ra vô cùng đáng tiếc: "Sau này nhớ thường xuyên đến đây chơi nhé!"
Đi được một đoạn đường rất xa, tôi nhịn không được quay đầu lại nhìn một cái.
Chỉ một cái nhìn này thôi đã khiến tôi hoàn toàn ngẩn ngơ cả người .
Ngôi miếu Sơn Thần rách nát hoang tàn lúc nãy đã biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa.
Trên đỉnh ngọn núi Tích Sơn sừng sững một bức tượng đá vĩ đại, hình dáng rõ ràng là một chú gà trống uy nghi lẫm liệt.
Phi Phi... hóa ra chính là vị Sơn Thần của núi Tích Sơn này !
16
Trở về đến huyện Phụng An, trên đường đi không có mấy người bộ hành qua lại .
Tôi nhìn thấy không ít chiếc xe mang biển số lạ hoắc.
Hình ảnh tôi cõng theo một chiếc quan tài trở về đã biến tôi thành một tâm điểm chú ý của mọi ánh nhìn dòm ngó.
Những người đang ngồi xổm ở ngay đầu ngã tư phố Hương Hỏa đồng loạt hướng ánh mắt về phía tôi .
"Này, cô là hậu duệ của bà Liễm đấy à ?"
Tôi ngẩng đầu nhìn lên tầng hai của một tiệm bán hương nến.
Cô gái tóc hồng đang gục cằm bên bục cửa sổ tầng hai, tóc tết thành những b.í.m nhỏ xinh xắn, b.í.m tóc được quấn bằng những sợi dây sắc màu macaron vô cùng tươi tắn và đẹp đẽ.
Cô ấy dùng một tay đỡ má: "Trận tỉ thí tối nay, cô có đến tham gia không ?"
Cánh cửa sổ của nhà bên cạnh cũng được đẩy mở ra , một anh chàng đạo sĩ đang gặm bánh mì ló đầu ra ngoài.
"Đánh nhau với mấy kẻ không biết thế nào là đạo nghĩa thì tính làm cái trò tỉ thí gì cơ chứ?"
Anh ta cúi đầu nhìn tôi một cái: "Bà Liễm không nói chuyện này với cô, ước chừng chính là có ý không muốn cho cô tham gia vào vũng nước đục này đâu ."
Một đám người mà tôi hoàn toàn không hề quen biết , dường như ai nấy đều biết rõ tôi là ai.
Xem ra lúc còn sống bà ngoại đã không ít lần nhắc đến tên tôi trước mặt bọn họ rồi .
"Đi xem thử xem sao , nếu như cần giúp đỡ."
Mấy cái chuyện đạo nghĩa gì đó tôi không mấy am hiểu, nhưng có kẻ hãm hại khiến bà ngoại tôi phải c.h.ế.t là sự thật mười mươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/tiem-hang-ma-tan-nuong-cua-bach-vo-thuong/chuong-8.html.]
"Thật hay giả vậy hả?"
Câu trả lời của tôi lập tức thu hút một đám đông những kẻ đang âm thầm hóng hớt lộ diện.
Sự nhiệt tình của họ trông có chút kỳ quái lạ lùng.
Tôi không hiểu liền hỏi: " Tôi có đi hay không đi thì có gì kỳ lạ lắm sao ?"
Có cần thiết phải tỏ ra kinh ngạc đến mức độ này không chứ?
Một hai người kinh ngạc thì đã đành.
Tôi nhìn trái nhìn phải , thấy các cửa tiệm dưới lầu lúc này đều đã đồng loạt mở toang cửa cánh.
Từng người trẻ tuổi ló đầu ra ngoài, đôi mắt sáng quắc như đuốc nhìn chằm chằm vào tôi .
"Sư phụ tôi từng nói , bà Liễm có một đứa cháu ngoại thiên phú vô cùng xuất chúng, trác tuyệt hơn người . Cái hồi mà tôi còn chỉ biết 'oa oa' khóc nhè đòi sữa thì cô ấy đã có thể tự mình ra vào sào huyệt của ác quỷ như đi chợ những ba lần rồi ."
Nếu như trong miệng đang ngậm ngụm nước, tôi thề là mình đã phun sạch ra ngoài rồi .
"Làm gì mà phóng đại đến mức hoang đường như thế cơ chứ? Chẳng qua là do tôi và bạn chơi cầu lông với nhau , mỗi lần phát lực quá mạnh đều làm quả cầu bay tọt vào trong ngôi nhà ma bên cạnh. Tôi chơi oẳn tù tì thua mất ba lượt liền, thế nên mới đành phải lủi thủi đi vào trong đó để nhặt cầu ba lần mà thôi."
Cô gái ở tầng trên vỗ vỗ vào bục cửa sổ.
"Cô thì không hiểu rồi , đám người chúng tôi ai nấy đều phải kéo bè kết phái rủ nhau cùng đi . Còn cô thì một mình cõng theo một chiếc quan tài trở về mà lại không tự cảm thấy có điều gì bất thường hay sao ?”
“Bên ngoài có biết bao nhiêu kẻ địch hung hãn như vậy mà cô lại dám hành động đơn độc một mình . Hèn gì chú hai nhà tôi cứ luôn khen ngợi cháu ngoại bà Liễm dù mười năm không thèm học đạo thuật thì ông ấy cũng không tài nào sánh bằng được .”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
“Nghe nói người giấy của cô không hề sợ lửa, không biết là thật hay giả nữa đây."
Tôi bừng tỉnh đại ngộ, dở khóc dở cười lên tiếng: "Mọi người hiểu lầm rồi , tôi cũng là đi cùng bạn trở về đây chứ bộ!"
Bọn họ cứ tự mình rôm rả bàn tán với nhau , căn bản là chẳng thèm lọt tai lời giải thích của tôi .
Thôi bỏ đi , có giải thích với bọn họ thì cũng chẳng mang lại ý nghĩa gì.
Bọn họ lúc này đã hoàn toàn coi tôi như một vị đại lão thực thụ mất rồi .
Trở về đến tiệm hàng mã, tôi đặt chiếc quan tài ngay ngắn ở trong tiệm.
Mở balo ra , móc ra một xấp người giấy đặt lên bàn.
Người giấy vừa chạm xuống mặt bàn liền lập tức sống dậy một cách thần kỳ.
Bọn họ đứa này tiếp bước đứa kia nhảy tót xuống từ mép bàn. Vừa chạm chân xuống đất liền biến hình thành một người giấy có chiều cao to bằng người thật.
"Lăng Đồng, ngày mai còn dẫn chúng tôi cùng đi chơi nữa không ?”
“Lâu lắm rồi mới được ra ngoài đi dạo, vui quá xá là vui luôn!”
“Đồng Đồng, buổi tối tôi muốn uống sữa Vượng T.ử cơ!”
“Tiểu Đồng Đồng ơi, có thể gấp cho tôi một chiếc váy mới được không ?"
Chaporia
Bình Luận (0)