Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Người giấy và người giấy với nhau cũng có sự khác biệt rất lớn.
Mấy con người giấy mà tôi sử dụng trước mặt Hồ tiên sinh lúc nãy chỉ là những con người giấy bình thường nhất mà thôi.
Được thi triển pháp thuật, dùng những câu chú ấn thường gặp trong thuật hàng mã để điều khiển sai khiến.
Còn đám người giấy đang ở trong balo này đều là những con người giấy năm xưa từng được tôi tự tay điểm mắt cho, bọn họ tất thảy đều là quỷ cả.
Nuôi quỷ và thi triển thuật pháp là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt nhau .
Đây mới chỉ là đám người giấy cấp bậc sơ cấp do tôi vi phạm lệnh cấm tạo nên mà thôi.
Không đợi bọn họ xếp hàng ngay ngắn để đi xuống tầng hầm, tôi u uẩn cất tiếng đáp lời:
"Biết rồi ."
Trong chớp nhoáng, tất cả người giấy đồng loạt quay ngoắt đầu lại nhìn thẳng về phía tôi .
Sự đáp lại chưa từng có được trước đây, vào ngay chính khoảnh khắc này cuối cùng cũng đã được toại nguyện như ý muốn .
Bọn họ đứa nào đứa nấy ngoác cái miệng rộng ngoác đến tận mang tai, rầm rập bước chân đi về phía tôi .
Tôi không hề có lấy một chút sợ hãi nào, sải bước đi về phía bọn họ, giơ tay vỗ vỗ vào chiếc quan tài đang khẽ rung bần bật.
"Đừng có kích động, tôi có thể giải quyết được chuyện này ."
Tôi tháo chiếc mặt dây chuyền đang đeo trên cổ xuống.
Đó là một chiếc chìa khóa làm bằng đồng cổ.
Trong thoáng chốc, bất kể là những người giấy đang bò lổm ngổm bằng cả bốn chi về phía tôi , hay là những con người giấy chỉ còn cách tôi đúng một bước chân ngắn ngủi, tất thảy đều kinh hãi rút lui một cách nhanh ch.óng.
"Đồng Đồng, không phải chứ... cô đang tự tìm đường c.h.ế.t đấy à !”
“Kết khế ước với chúng tôi không tốt sao ? Tại sao lại phải đi kinh động đến vị kia làm gì cơ chứ?”
“Tiểu Đồng Đồng ơi, xin cô hãy suy nghĩ thật kỹ lại đi mà!"
Tôi bước đến trước bàn thờ, giơ tay vén bức màn vải đỏ che phủ trên khám thờ ra .
"Cạch..." Chiếc chìa khóa được tra vào ổ khóa bằng đồng trên khám thờ.
Trong không khí dường như có thứ gì đó đang dần ngưng kết lại .
Chỉ trong nháy mắt, tiệm hàng mã hoàn toàn bị cô lập với thế giới bên ngoài, biến thành hai thế giới riêng biệt biệt lập.
Sự náo nhiệt ồn ào ở bên ngoài bị cắt đứt, bên trong phòng im ắng đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.
17
Bên trong khám thờ đang tọa lạc một vị người giấy có dung mạo tinh tế, sống động y như người thật, gương mặt tràn ngập nụ cười , vóc dáng cao gầy, sắc mặt trắng bệch như quỷ mị. Trên chiếc mũ quan đội trên đầu có viết bốn chữ lớn "Nhất Kiến Sanh Tài".
Vị này chính là vị câu hồn sứ giả dưới địa phủ, người đời thường tôn kính gọi là Thất Gia – Tạ Tất An.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Tôi
đội chiếc khăn voan đỏ lên đầu,
trên
tay cầm ba nén nhang
đã
được
thắp sáng, cắm kính cẩn
vào
trong lư hương, khẽ khàng cất tiếng gọi: "Phu quân.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tiem-hang-ma-tan-nuong-cua-bach-vo-thuong/chuong-9.html.]
Cái hậu quả của việc có tính phản nghịch quá nặng chính là không biết trời cao đất dày là gì.
Không giống như những đứa trẻ bình thường khác.
Chơi cầu lông đối với tôi chỉ là một trò tiêu khiển giải trí lúc rảnh rỗi mà thôi, chơi trò trốn tìm với tiểu quỷ mới là trạng thái thường nhật của tôi , thỉnh thoảng còn chơi cả trò nhà chòi nữa cơ.
Trong trò chơi nhà chòi năm xưa, tôi đóng vai tân nương, còn vị tân lang chính là vị quỷ thần Tạ Tất An này đây.
Một bàn tay trắng trẻo thon dài khẽ vén chiếc khăn voan đỏ lên.
Giọng cười của anh ấy vô cùng ôn hòa thanh nhã: "Lại muốn chơi trò chơi nữa sao ?"
Khăn voan được vén lên, người đứng trước mặt lúc này đã không còn là cô bé năm nào nữa.
Tôi ngẩng mắt lên, chạm phải ánh mắt bỗng chốc thay đổi sắc mặt đột ngột của anh ấy :
"Thất Gia, tôi đến để lấy lại chiếc chìa khóa của tôi ."
Mỗi một vị chủ tiệm hàng mã đều sở hữu riêng cho mình một chiếc rương báu.
Năm xưa khi bà ngoại không cho phép tôi dấn thân vào cái nghề này , bà đã từng tìm cách hủy hoại chiếc rương của tôi .
Tôi liền đem chiếc chìa khóa đến giấu ở chỗ của Tạ Tất An.
Bà ngoại trong lúc tức giận lôi đình đã thẳng tay khóa c.h.ặ.t khám thờ của Tạ Tất An lại .
Chiếc chìa khóa của khám thờ là do tôi tìm thấy trong lúc dọn dẹp phòng của bà vào cái ngày bà ra đi .
Đôi lông mày của anh ấy khẽ nhíu lại : "Lăng Đồng, ta chẳng phải đã từng dặn em là phải lấy chiếc chìa khóa này đi trước khi tròn mười tám tuổi rồi sao ?"
Trò chơi nhà chòi thời thơ ấu nông nổi dại khờ, có thể đổ lỗi cho việc ngây thơ con trẻ chưa hiểu sự đời.
Nhưng sau khi đã trưởng thành mà lại dùng phương thức này để triệu gọi anh ấy đến, ý nghĩa mang lại đã hoàn toàn khác biệt rồi !
"Chìa khóa ta có thể giao lại cho em."
Không đợi tôi kịp thở phào nhẹ nhõm một hơi .
" Nhưng mà... bảy ngày sau , em phải như ước định gả cho ta , làm phu nhân của ta ."
Tân nương của quỷ thần.
Không chỉ lúc còn sống phải thủ tiết bên anh ấy , mà sau khi c.h.ế.t đi cũng bắt buộc phải ở lại bên cạnh bầu bạn cùng anh ấy .
Năm xưa khi giúp tôi cất giữ chiếc chìa khóa này , anh ấy đã từng căn dặn tôi : "Ta biết em nghe hiểu được lời ta nói , nhất định phải nhớ kỹ, phải lấy chìa khóa đi trước khi trưởng thành."
Chiếc chìa khóa làm bằng ngọc bích có nước ngọc vô cùng tốt đang lơ lửng ngay trước mắt tôi .
Tôi theo bản năng đưa tay ra để đón lấy.
Chìa khóa vừa rơi vào lòng bàn tay, còn chưa kịp khép năm ngón tay lại .
Anh ấy đột nhiên phát nạn, thốt nhiên ra tay bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi .
Thuận theo lực kéo vô cùng mạnh mẽ kia , tôi loạng choạng bước sát lại gần anh ấy , chưa kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào thì một bóng râm đã đổ ập xuống bao phủ lấy tôi , một cảm giác mát rượi chạm vào làn môi, môi răng quấn quýt si mê xen lẫn chút thô bạo.
Chaporia
Bình Luận (0)