Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

5

​ Tôi thẫn thờ gắp thịt gà xào trên bàn, một miếng, hai miếng, bảy tám miếng... Đầu óc cứ vô thức liên tưởng đến tám múi cơ bụng đối xứng săn chắc, hơi gồ lên, ẩn chứa sức bật cùng nguồn năng lượng vô hạn kia , cùng với một đường rãnh sâu cuốn hút chìm dần vào cạp quần của ai đó.

​Chậc, món thịt gà này làm ngon thật đấy!

​Ăn được một nửa, tôi đột nhiên sực nhớ ra một chuyện: "Giang Dục, chúng ta phải ăn tiết kiệm một chút thôi, bị phong tỏa cách ly những mười bốn ngày cơ mà."

​Giang Dục khẽ mỉm cười : "Anh lên kế hoạch cả rồi ."

​Anh lại gắp vào bát tôi một miếng thịt lớn, rồi đưa tay xoa xoa đầu tôi : "Cứ yên tâm mà ăn đi ."

​ Tôi ngẩng đầu nhìn anh . Chiếc đèn treo phía trên tỏa ra ánh sáng màu cam ấm áp, bao phủ lấy toàn thân Giang Dục, khiến gương mặt tuấn lãng cùng ánh mắt anh như ngập tràn ý cười . Khoảnh khắc ấy , tôi bỗng nhiên có cảm giác năm tháng thật tĩnh lặng và tốt đẹp , hai chúng tôi giống như một cặp vợ chồng đã bên nhau từ rất lâu rồi vậy .

​Một ngôi nhà, hai con người , ngày ba bữa, bốn mùa thay lá, cùng nhau đi từ bình minh đến hoàng hôn, từ thanh xuân đến khi đầu bạc răng long.

​ Tôi chợt thấy quyết định chia tay của mình có chút quá vội vàng, có lẽ hai đứa nên cho nhau thêm một cơ hội.

​"Giang Dục, anh làm công việc gì ở Pháp vậy ?"

​Giang Dục khựng lại một chút, ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t đôi đũa: "Thì... cũng là công việc bình thường thôi, có điều khá bận rộn nên không có nhiều thời gian cá nhân."

​"Bận đến mức suốt một tháng trời không thể trả lời lấy một tin nhắn của em sao ?"

​Cuối cùng tôi cũng nhịn không được mà hỏi thẳng ra câu này . Nói xong, tôi có chút căng thẳng nhìn anh , nín thở chờ đợi phản ứng.

​Giang Dục im lặng hồi lâu. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh tối lại , ánh lên sự giằng xé và mâu thuẫn phức tạp.

​Thấy vậy , tôi lập tức đổi chủ đề để chữa ngượng: "Thôi bỏ đi , chúng ta cũng chia tay rồi , nhắc lại chuyện này chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

​ Tôi đứng dậy thu dọn bát đĩa, chút bầu không khí mập mờ, lãng mạn vừa nãy bỗng chốc tan thành mây khói.

​Thực ra , tôi không dám đối mặt với câu trả lời của anh . Tôi sợ anh nói rằng anh thực ra có thời gian, chỉ là không muốn trả lời tin nhắn của tôi . Hoặc một viễn cảnh tồi tệ hơn: Liệu có phải anh đã có một cô bạn gái khác ở Pháp rồi không ?

​Yêu nhau qua mạng chính là như thế. Bạn chẳng thể nào biết được phía sau sợi dây cáp kia đối phương là người hay là ma, cũng chẳng cần phải đào sâu tìm hiểu làm gì. Chỉ cần người đó nói vài câu khiến bạn vui vẻ, bạn liền có thể dựa vào một tấm ảnh mà ký thác hết thảy tình cảm, tự chìm đắm trong thế giới lãng mạn do chính mình vẽ nên.

​Giấc mộng này , đến lúc phải tỉnh rồi .

 

6

Trừ phi giấc mộng này thật sự quá đẹp đẽ.

​Nếu vậy , tôi có lỡ chìm đắm trong đó thêm một thời gian ngắn nữa thì chắc cũng chẳng vi phạm pháp luật đâu nhỉ?

​Sáng sớm hôm sau , vừa bước ra phòng khách nhìn thấy Giang Dục, tôi liền há hốc mồm kinh ngạc.

​Anh vẫn mặc chiếc quần dài của ngày hôm qua, để trần nửa thân trên và đang chống đẩy dưới sàn nhà. Toàn bộ cơ bắp trên người anh căng c.h.ặ.t, các khối cơ trên lưng gồ cao, từng giọt mồ hôi trong suốt lăn dài trên làn da màu đồng cổ, dọc theo đường xương quai hàm sắc sảo như d.a.o tạc rồi tụ lại nơi cằm. Có giọt rơi bộp xuống sàn, có giọt lại tiếp tục chảy xuống, trượt qua yết hầu đang nhô lên.

​Ực.

​Chị em nào mà nuốt nước miếng to thế không biết ? À, hóa ra là tôi .

​ Tôi cầm c.h.ặ.t ly nước trong tay, dán c.h.ặ.t mắt vào anh , tạm thời mất luôn khả năng ngôn ngữ.

​"Chào buổi sáng, Vi Vi."

​Giang Dục ngẩng đầu nhìn thấy tôi liền đứng dậy, đưa tay lau mồ hôi.

​Vì vừa mới vận động xong nên cơ bắp của anh hơi sung huyết, cả người như đang bốc ra hơi nóng hừng hực. Anh từng bước một tiến về phía tôi , hoóc-môn nam tính như muốn nổ tung, tràn ngập khắp cả căn phòng.

​"Tối hôm qua anh đã suy nghĩ rất lâu, thấy mình vẫn nên giải thích với em một chút. Vi Vi, công việc của anh rất đặc thù, đặc thù hơn những gì em nghĩ nhiều. Anh không hề cố ý ngó lơ tin nhắn của em."

​"Ngoài ra ..."

​Giang Dục đứng ngay trước mặt tôi , anh hơi cúi người xuống để tầm mắt hai đứa ngang nhau : "Anh ở Pháp cũng không hề có người phụ nữ nào khác."

​Xong đời rồi , sao anh ấy lại biết tôi đang nghĩ gì cơ chứ?

​ Tôi lập tức có cảm giác chột dạ như bị bắt bài, vội đưa tay ra định đẩy anh ra xa để lảng sang chuyện khác: "Ha ha, em có bảo anh có người khác đâu , em không có ý đó mà.

"

​Ai ngờ anh vừa tập thể d.ụ.c xong, trên người đầy mồ hôi nên trước n.g.ự.c rất trơn. Bàn tay tôi trượt một đường dài từ n.g.ự.c trái sang n.g.ự.c phải của anh , trông chẳng khác nào tôi vừa tranh thủ sờ soạng, sàm sỡ anh một lượt từ đầu đến cuối.

​Cả hai chúng tôi liền đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/yeu-anh-bo-doi-dac-chung-qua-mang/2.html.]

7

Em xin lỗi , em không cố ý đâu !"

​ Tôi vội vàng cúi đầu xin lỗi , ai ngờ lại húc thẳng đầu vào n.g.ự.c Giang Dục. Ngực anh cứng như đá, làm trán tôi đau điếng. Mặt tôi nháy mắt đỏ bừng lên, tôi cứ thế gí trán vào n.g.ự.c anh , không dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng nữa.

​Từ trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười trầm thấp đầy bất lực của anh : "Hứa Vi Vi, em mà còn không ngẩng đầu lên là anh sẽ nghĩ em cố tình đấy."

​Xấu hổ c.h.ế.t mất thôi! Tôi ngượng đến mức không lời nào diễn tả được , liền đưa hai tay ôm mặt rồi chạy biến về phòng.

​ Tôi trốn biệt trong phòng suốt nửa ngày trời, không dám bước chân ra ngoài, mãi cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

​"Xin chào, tôi là tình nguyện viên. Hành lý từ khách sạn gửi tới có phải của nhà mình không ạ?"

​ Tôi thở phào nhẹ nhõm, Giang Dục cuối cùng cũng có quần áo để thay rồi . Thế nhưng, tại sao trong lòng tôi lại có chút hụt hẫng ẩn hiện thế này ?

​ Tôi mở cửa bước ra ngoài, nhìn thấy một tình nguyện viên mặc đồ bảo hộ kín mít, đeo khẩu trang và đội mũ bảo hiểm đang giao hành lý cho Giang Dục.

​"Ngại quá, tôi có thể đi nhờ nhà vệ sinh ở đây một lát được không ?"

Thư Sách

​"Dạ được chứ, cánh cửa bên kia kìa anh ."

​ Tôi đã chỉ rõ ràng như thế, nhưng anh tình nguyện viên kia lại đi nhầm hướng. Anh ta đi thẳng vào phòng ngủ chính của tôi , sau đó mới ngượng ngùng lùi ra rồi mới vào nhà vệ sinh ngay bên cạnh.

​Rất lâu sau anh ta mới chịu đi ra , liên tục nói lời xin lỗi rồi rời đi .

​ Tôi chăm chú nhìn theo bóng lưng khuất dần của anh ta , trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác mâu thuẫn kỳ quái mà không giải thích được .

​Đến buổi chiều, đợt nhu yếu phẩm cứu trợ đầu tiên được phát xuống, tôi hào hứng mở bọc nilon ra .

​"Tuyệt quá, có cả nho này ! Trong nhà đúng lúc chẳng còn tí hoa quả nào."

​ Tôi cầm chùm nho bỏ vào rổ, mang ra bồn rửa cạnh bàn đảo bếp để rửa.

​Giang Dục bỗng nhiên từ đâu bước tới. Anh đứng ngay sau lưng tôi , vươn hai tay ra chống lên thành bồn, vây gọn tôi vào giữa khoảng không giữa hai cánh tay anh . Sau đó, anh cúi đầu ghé sát vào tai tôi , phả hơi thở nóng rực lên cổ tôi .

​"Vi Vi..."

​"Anh không muốn ăn nho, anh muốn ăn em cơ..."

 

8

Cái quỷ gì thế này ?

​Tiến triển như vậy chẳng phải là quá nhanh rồi sao ?!

​Toàn thân tôi lập tức cứng đờ, chùm nho trong tay bị bóp nát vụn, nước nho lẫn với thịt quả chảy đầy ra tay.

​Giang Dục một tay ôm lấy eo tôi , tay còn lại thuận thế nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi , dùng chính dòng nước nho ấy viết lên mặt thớt bên cạnh mấy chữ:

​“Có người nghe lén.”

​ Tôi hoàn toàn không hiểu nổi, nghe lén cái gì cơ?

​ Tôi vội rụt tay lại rồi xoay người định hỏi: "Giang Dục, cái gì ——"

​ Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu thì Giang Dục đã cúi đầu hôn xuống.

​Bờ môi hai đứa chạm nhau , đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

​Không gian xung quanh như bị đảo lộn, ngập tràn hơi thở của Giang Dục, một mùi hương thanh khiết, dễ chịu như mang theo cả nắng mai và sương sớm. Đầu óc tôi choáng váng, hai chân bủn rủn, chỉ biết tựa hẳn người vào bàn đảo bếp phía sau .

​Giang Dục c.ắ.n nhẹ lên môi tôi một cái không nặng không nhẹ, sau đó đè tôi sát vào thành bàn đảo, thuận tay vặn mở vòi nước.

​ Tôi chỉ kịp phát ra một tiếng kêu nghẹn lại nơi cổ họng.

​Giang Dục nắm tay tôi đưa vào dưới vòi nước để xả sạch, đồng thời ghé sát vào tai tôi , dùng giọng nói cực kỳ nhỏ chỉ bằng hơi thì thầm:

​"Có thiết bị nghe lén. Đồ vừa mang tới đều không được ăn, đừng nói gì cả."

​ Tôi nghệch mặt ra vì hoang mang, nhưng cũng kịp định thần lại để hiểu vấn đề.

​Hóa ra nụ hôn vừa rồi của Giang Dục là để chặn không cho tôi nói bậy.

​Anh tình nguyện viên lúc nãy có vấn đề sao ? Nhưng tại sao anh ta lại phải nghe lén tôi chứ?

​Chuyện này thật sự quá vô lý, cứ như là đang đóng phim điện ảnh vậy .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...