Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

9

​Giang Dục chỉ tay về phía chiếc vali hành lý dưới sàn nhà, ám chỉ trên chiếc vali đó có gắn thiết bị nghe lén.

​ Tôi gật đầu liên tục, tỏ ý đã hiểu.

​Ngay sau đó, tôi bỗng thấy người mình nhẹ bẫng. Giang Dục dùng hai tay nâng đùi rồi bế thốc tôi lên, hai chân tôi theo bản năng cũng vòng qua eo anh để bám c.h.ặ.t lấy.

​"Vi Vi, chúng ta vào phòng đi ..."

​Giọng Giang Dục khàn khàn, tràn ngập vẻ quyến rũ dối lừa. Mặt tôi ngay lập tức đỏ bừng lên như quả cà chua chín.

​Tư thế này thực sự quá mức ám muội . Cho đến khi được Giang Dục bế thẳng vào phòng ngủ, tôi mới hậu tri hậu giác nhận ra một vấn đề: Ủa, tại sao tôi lại không tự đi bằng chân mình nhỉ?

​Giang Dục đặt tôi ngồi xuống giường, rồi với tay lấy chiếc điện thoại ở trên tủ đầu giường. Hai chúng tôi ngồi sóng vai bên nhau , bắt đầu nhắn tin trao đổi qua WeChat.

​Giang Dục nhắn: “Phòng ngủ, nhà vệ sinh và phòng khách của em đều bị gắn thiết bị nghe lén rồi . Đó là loại máy móc có độ nhạy cực kỳ cao, em tuyệt đối đừng nói năng tùy tiện.”

​ Tôi giật b.ắ.n mình . Tôi chỉ thấy tên tình nguyện viên kia bước hụt vào phòng ngủ của mình đúng một bước chân thôi mà, thế mà anh ta đã gắn xong rồi ư? Tôi cúi đầu dáo dác tìm kiếm xung quanh nhưng chẳng thấy gì cả.

​Giang Dục gõ nhẹ vào đầu tôi một cái, thần sắc vô cùng nghiêm túc, ra hiệu cho tôi cúi xuống nhìn màn hình điện thoại:

​“Chuyện này có liên quan đến nhiệm vụ của anh ở Pháp. Hứa Vi Vi, chúng ta đang gặp nguy hiểm đấy.”

​ Tôi hít ngược một hơi khí lạnh, ngón tay bay nhanh trên bàn phím:

​“Anh là gián điệp hả? Hay đặc công?”

​Giang Dục: “Cũng gần như vậy đi . Thời gian tới em đừng rời xa anh dù chỉ một bước, anh đang liên hệ với vài người bạn để xin hỗ trợ.”

Thư Sách

​Trong lòng tôi bỗng chốc dâng lên một sự phấn khích tột độ. Trời đất ơi, đặc công đời thực kìa! Cả tám đời nhà tôi cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc cuộc đời mình lại có thể gặp phải chuyện ly kỳ thế này .

​ Tôi nhanh ch.óng nhập cuộc, chủ động hiến kế:

​“ Nhưng mà chúng ta im lặng lâu như vậy , liệu có khiến bên kia nghi ngờ không ?”

​“Hay là để em bật một đoạn phim người lớn trên điện thoại lên làm tiếng động nền nhé?”

​Nhắn xong không thấy Giang Dục trả lời, tôi ngẩng đầu lên thì thấy anh đang nhíu c.h.ặ.t đôi mày nhìn tôi , thần sắc phức tạp đến mức không từ ngữ nào tả nổi.

 

 

10

“Hứa Vi Vi, tại sao trong điện thoại của em lại có loại thứ này ?”

​Nhìn dòng chữ trên màn hình, tôi ngây dại.

​Xong đời rồi , tôi - một thanh niên nghiêm túc, là cháu ngoan Bác Hồ, sống có đạo đức tác phong chuẩn mực, tại sao trong máy lại có loại văn hóa phẩm đồi trụy này cơ chứ?

​Trong lúc cuống quýt, đầu óc tôi bỗng chập mạch, lập tức nói thẳng ra miệng để giải thích:

​"Em không có , em không xem, anh đừng nói bậy! Em chưa từng xem phim nóng của Nhật bao giờ, cũng không xem phim người lớn của Âu Mỹ đâu ..."

​Tiếng nói vừa dứt, cả hai chúng tôi đều sững sờ tại chỗ.

​Giang Dục mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào tôi , còn tôi thì chột dạ quay đầu nhìn trân trân vào tấm t.h.ả.m trải sàn trước cửa phòng —— hình như thiết bị nghe lén nằm ở chỗ đó thì phải ?

​Xấu hổ c.h.ế.t mất thôi!

​“Vi Vi, xem anh còn chưa đủ sao mà còn phải xem mấy cái thứ này ?”

​Giọng Giang Dục pha chút nghiến răng nghiến lợi trên màn hình WeChat. Bộ não của tôi lập tức vận hành hết công suất, cố nghĩ xem làm thế nào để bẻ lái câu chuyện cho hợp lý theo lời anh vừa nói :

​“Anh ở tận bên Pháp, một mình em khó tránh khỏi cô đơn tịch mịch. Hay là... anh tự quay một đoạn của anh gửi em đi ?”

​Mẹ ơi, tôi vừa thốt ra cái ngôn từ điên rồ gì thế này ? Ai đó đến kết liễu đời tôi đi cho khuất mắt!

​Quả nhiên, Giang Dục hoàn toàn cạn lời, đứng hình mất mấy giây rồi không thể tiếp chiêu nổi nữa.

​"Khụ khụ... Anh, anh đi tắm một cái đã ."

​Giang Dục đỏ mặt tía tai, vậy mà lại ôm quần áo chạy trối c.h.ế.t vào nhà tắm.

​ Tôi ngơ ngác ngồi trên giường, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, hận không thể nhìn ra một cái hố để nhảy xuống tự chôn sống chính mình .

​Giang Dục thì chưa bị lộ thông tin gì liên quan đến nhiệm vụ đặc công, nhưng tôi thì đã tự lột sạch mặt nạ của bản thân rồi . Hình tượng thiếu nữ ngoan ngoãn, đoan trang sụp đổ không còn một mảnh vụn. Sau chuyện này Giang Dục sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt gì đây?

​Thôi, mệt mỏi quá rồi , thế giới này hủy diệt luôn đi cho xong!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/yeu-anh-bo-doi-dac-chung-qua-mang/3.html.]

11

Giang Dục vừa rời đi , tôi liền thở phào nhẹ nhõm một hơi . Tôi lập tức bò toài ra sàn nhà, rà soát từng tấc một để tìm kiếm bóng dáng của chiếc máy nghe lén kia .

Dùng hết sức bình sinh, cuối cùng tôi cũng tìm thấy một miếng nam châm nhỏ xíu hút c.h.ặ.t vào mặt sau của tay nắm cửa, nếu không nhìn kỹ thì căn bản sẽ không bao giờ chú ý tới.

​Còn thiết bị ở phòng khách thì tôi tạm thời vẫn chưa mò ra được , chẳng biết anh ta giấu ở xó xỉnh nào.

​ Tôi ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa phòng ngủ, vẻ mặt đầy đau đầu. Trong phim ảnh, những lúc thế này người ta thường làm gì nhỉ? Chế tạo cơ quan bẫy rập, ôm cây đợi thỏ sao ?

​Một lát sau , Giang Dục bước ra từ nhà tắm. Anh đã tắm rửa xong xuôi, mái tóc còn ướt dầm dề. Hai chúng tôi chạm mắt nhau , liền ngượng ngùng lập tức dời tầm mắt đi chỗ khác.

​Giang Dục khẽ ho một tiếng, bước đến ngồi xuống cạnh tôi .

​"Vi Vi, cái mặt dây chuyền này tặng em."

​"Đây là món quà lưu niệm rất đặc biệt anh mang từ Pháp về, em cứ đeo trên người đi , đừng tháo ra nhé."

​Giang Dục vừa nói vừa chìa lòng bàn tay không có một vật gì ra trước mặt tôi .

​ Tôi phối hợp gật đầu, giả vờ reo lên đầy kinh hỉ: "Ôi, đẹp quá đi mất ——"

​Giang Dục lập tức nhéo tay tôi một cái rồi nháy mắt ra hiệu, ý bảo tôi diễn lố quá rồi .

​ Tôi bỗng chốc đờ người , không biết phải đỡ lời thế nào tiếp theo.

​Giang Dục cầm điều khiển từ xa bấm tăng âm lượng tivi lên thật to, rồi ghé sát tai tôi nói thầm bằng giọng biểu cảm: "Là vỏ đạn đấy."

​À, ra là vậy , vỏ đạn thì cũng có thể rất đẹp mà, tôi có nói sai đâu chứ.

​ Tôi hậm hực trừng mắt nhìn anh một cái. Giang Dục bất lực bật cười thành tiếng, đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu tôi : "Em thích là được rồi ."

​Anh lấy điện thoại ra , gõ một đoạn tin nhắn dài.

​Ý anh là kẻ địch rất xảo quyệt, lần nào hành sự cũng chia ra làm nhiều ngả. Buổi tối chắc chắn sẽ có người quay lại đây để lấy đồ, đến lúc đó anh sẽ khống chế tên này , rồi tương kế tựu kế dụ những tên khác xuất hiện.

​ Tôi đọc xong mà muốn đứng tim. Chiếu theo kịch bản phim truyền hình, đến lúc đó hai bên xảy ra đấu s.ú.n.g thì cái mạng nhỏ này của tôi coi như đi tong rồi còn gì.

​ Tôi nhắn tin bày tỏ sự lo lắng của mình cho Giang Dục, anh liền mỉm cười lắc đầu, gõ chữ giải thích: “Ở trong nước quản lý s.ú.n.g đạn cực kỳ nghiêm ngặt, gây ra tiếng động lớn sẽ đ.á.n.h động đến cảnh sát nên bọn chúng không dám dùng đâu . Thường thì bọn chúng sẽ dùng d.a.o, loại d.a.o thép chuyên dụng, một d.a.o chí mạng cắt đứt cuống họng.”

​Haha, cảm ơn anh nhiều nhé, nghe xong "an tâm" hẳn luôn ấy !

 

 

12

Tôi mất hồn mất vía ngồi xem tivi cùng Giang Dục ở phòng khách, trong đầu toàn là hình ảnh bản thân bị đ.â.m cho m.á.u me be bét. Sự sợ hãi không thể kiềm chế cứ thế dâng lên, tôi muốn báo cảnh sát, muốn bỏ chạy ngay lập tức. Tôi chỉ yêu đương qua mạng thôi mà, sao số lại khổ, lại phải chịu cái tội này cơ chứ?

​Thế nhưng, khi quay đầu nhìn sang Giang Dục, tôi lại có chút không nỡ. Nếu tôi bỏ chạy lúc này , hành tung của anh sẽ bị bại lộ, thậm chí còn có thể hại c.h.ế.t anh .

​Hai đứa cứ dùng dằng ở phòng khách mãi đến tận mười một giờ đêm, Giang Dục mới đưa tôi về phòng ngủ.

​Bàn tay tôi lúc này vẫn không tự chủ được mà run rẩy nhè nhẹ. Có những chuyện thật sự nếu không tự mình trải qua thì không thể biết được , hóa ra tôi lại là một kẻ nhát c.h.ế.t đến thế.

​"Vi Vi, em bị bộ phim lúc nãy làm cho sợ hãi à ?" Giang Dục chủ động nắm lấy tay tôi .

​"Dạ? À, đúng rồi ... Hu hu, em sợ lắm, tại sao em lại phải xem cái thể loại phim đáng sợ này chứ?" Tôi vội vờ vịt phụ họa theo.

​Giang Dục khẽ bật cười , tay anh hơi dùng lực một chút, kéo tuột tôi vào lòng n.g.ự.c ấm áp của mình .

​"Đừng nghĩ đến phim nữa, nghĩ sang chuyện khác xem nào?"

​ Tôi ngã ngồi trên đùi Giang Dục, một tay vô thức ôm lấy cổ anh . Anh ngước lên nhìn tôi , đôi mắt sâu thẳm như chứa cả một bầu trời sao lấp lánh.

​ Tôi lập tức đờ người ra , những hình ảnh đen tối đầy sợ hãi lúc nãy bỗng chốc bay biến sạch sành sanh, hóa thành những bong bóng màu hồng lãng mạn. Quả nhiên, cái chứng bệnh cuồng yêu của tôi đã vô phương cứu chữa rồi .

​"Nghĩ... nghĩ chuyện gì khác cơ?" Mặt tôi đỏ bừng, lý nhí hỏi lại với giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

​Giang Dục đưa tay siết c.h.ặ.t eo tôi : "Nghĩ về mấy bộ phim người lớn trong điện thoại của em ấy ."

​"..."

​ Tôi vừa thẹn vừa giận, ra sức nhéo Giang Dục một cái thật đau: "Anh im miệng ngay, không được nhắc lại chuyện đó nữa!"

​Giang Dục vừa cười vừa né đòn, tôi thì đuổi theo đ.á.n.h anh . Hai đứa cứ đùa giỡn, chí choét một hồi, cảm giác sợ hãi trong tôi dường như cũng vơi bớt đi phần nào.

​Nằm sát vai nhau trên giường một lúc, mí mắt tôi đã bắt đầu díu lại vì buồn ngủ.

​"Không được rồi Giang Dục ơi, em phải ngủ đây."

​ Tôi xoay người , quay lưng về phía Giang Dục rồi nhắm nghiền mắt lại .

​"Được rồi ."

​Một làn hơi nóng hổi phả ngay bên tai tôi , ngay sau đó, tôi cảm nhận được có một bàn tay khẽ luồn sang, ôm trọn lấy eo tôi và bắt đầu từ từ dịch chuyển lên phía trên .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...