Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
13
Tôi đột nhiên trợn tròn mắt, toàn thân cứng đờ, cơn buồn ngủ ngay lập tức bay biến sạch sành sanh.
Thế nhưng, bàn tay của Giang Dục chỉ tiếp tục di chuyển hướng lên trên , dừng lại nơi cổ tôi rồi khẽ chạm vào xương quai xanh.
"Giang Dục, anh ... anh làm cái gì thế hả?"
"Em nói xem?" Giang Dục trầm giọng hỏi ngược lại một câu, sau đó lại ghé sát vào tai tôi thì thầm: "Tư thế này , khi có kẻ đến lấy chiếc dây chuyền, anh mới có thể lập tức phản kích ngay từ giây đầu tiên."
"Ngủ đi , Vi Vi."
Trách không được trước khi ngủ anh lại cố tình bảo tôi đeo chiếc dây chuyền này vào . Tôi nằm nghiêng, mái tóc dài đã xõa ra che khuất bờ vai, nếu không ghé sát lại nhìn kỹ thì đúng là rất khó phát hiện ra hình dáng thực sự của chiếc mặt dây chuyền trước n.g.ự.c.
Nếu không phải vì cảm nhận được phản ứng cơ thể khác lạ từ phía sau truyền đến, có khi tôi đã tin cái cớ đầy chính trực này của anh rồi . Biết tỏng Giang Dục chắc chắn là đang không ngủ được , tôi mỉm cười nhắm mắt lại , ngọt ngào chìm vào giấc mộng đẹp .
Đang lúc ngủ mơ màng, tôi chợt nghe thấy tiếng cửa phòng bị ai đó đẩy mở ra . Đầu óc tôi trong một khoảnh khắc bỗng chốc trống rỗng.
Thư Sách
Tôi không dám mở mắt, tim đập thình thịch lên tận cuống họng. Nhưng may thay , Giang Dục đang ở ngay phía sau tôi , cánh tay anh vẫn gác trên eo tôi , hơi ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh không ngừng truyền qua, xua tan đi nỗi sợ hãi và bất an trong lòng.
Tôi khẽ hé mở mắt ra một khe nhỏ, nhìn thấy có một bóng người đã tiến đến bên mép giường. Hắn ta khựng lại một lát, rồi vươn tay hướng thẳng về phía cổ tôi định chộp lấy.
Toàn thân tôi lập tức căng thẳng tột độ. Ngay vào giây phút tay hắn vừa chạm vào chăn, Giang Dục đã nhanh như cắt túm c.h.ặ.t lấy cổ tay hắn .
Giang Dục lật mạnh cổ túc, dùng sức kéo một cái. Tôi chỉ kịp cảm nhận thấy bóng đen kia bị quăng bay qua người mình , ngã rầm xuống phía bên kia giường. Ngay lập tức, Giang Dục lao vào vật lộn dữ dội với hắn .
Theo phản xạ, tôi bắt đầu hét lên ch.ói tai, vội lao về phía đầu giường bật công tắc điện.
Đèn trần sáng trưng, bóng đen vừa ẩn nấp trong bóng tối hoàn toàn bị phơi bày dưới ánh đèn màu vàng cam. Kẻ đột nhập là một gã trẻ tuổi, mặc nguyên một cây đồ đen, thiếu điều muốn viết thẳng hai chữ "gián điệp" lên trán.
Hai người giao thủ được một lát, Giang Dục nhanh ch.óng chiếm thế thượng phong. Anh ngồi khóa c.h.ặ.t trên người gã đó, bẻ quặt hai tay hắn ra sau lưng, rồi dùng cùi chỏ nện thật mạnh một cú vào sau gáy hắn .
Lực ra đòn cực mạnh, tôi dường như còn nghe thấy cả tiếng gió v.út lên khi anh ra tay.
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi , nhưng vừa ngẩng đầu lên thì hoảng hốt phát hiện ngoài cửa lại có thêm một tên nữa lao vào , và mục tiêu của hắn là đang nhắm thẳng về phía tôi !
14
Tôi sợ đến mức muốn đứng tim, đầu óc trống rỗng, vừa thét ch.ói tai vừa vơ vét đủ thứ đồ đạc bên tay ném loạn xạ ra ngoài, sau đó vừa lăn vừa bò trên giường, dốc sức chạy về phía Giang Dục.
Giang Dục lúc này đã kịp thời rảnh tay, anh nắm lấy cổ tay tôi nhấc bổng lên, kéo cả người tôi lăng không qua giường để hộ tống ra phía sau lưng mình .
Tôi nhắm nghiền mắt, ôm đầu ngồi xổm ở góc tường chịu trận, mãi cho đến khi Giang Dục bước tới ngồi xổm xuống trước mặt tôi , vỗ nhè nhẹ vào đầu tôi : "Vi Vi, không sao nữa rồi ."
Tôi nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy cổ Giang Dục khóc oà lên nức nở, anh vừa ôm vừa vỗ về tấm lưng tôi để an ủi. Vì quá mức hoảng sợ và mệt mỏi, tôi đã thiếp đi từ lúc nào không hay .
Ngày hôm sau khi tỉnh lại , hai gã mặc đồ đen lúc đêm qua đã biến mất không một dấu vết. Giang Dục đang ở trong bếp làm bữa sáng, phòng khách lẫn phòng ngủ đều đã được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, mọi chuyện xảy ra đêm qua cứ như chỉ là một trận ảo giác.
Thế nhưng tôi biết rõ đó không phải là ảo giác, bởi vì khoảng thời gian sau đó, tôi không rời Giang Dục nửa bước, bám dính lấy anh như một món đồ trang sức trên người .
Anh nấu ăn, tôi ôm c.h.ặ.t cánh tay anh ; anh vào nhà vệ sinh, tôi đứng canh ngay trước cửa để đợi.
Giang Dục mím môi, khóe miệng anh khẽ giương lên thành một đường cong vô cùng đẹp mắt: "Hứa Vi Vi, hay là em treo thẳng người lên người anh luôn đi ?"
Tôi thẹn thùng cúi đầu: "Em xin lỗi ..."
Thế nhưng hai tay tôi vẫn ôm c.h.ặ.t lấy anh không buông.
"Đêm nay bọn họ có lại tới nữa không anh ?"
Giang Dục gật đầu: "Sẽ có nhiều người kéo đến hơn nữa, rất nguy hiểm, đừng rời xa anh , biết chưa ?"
Trời đất ơi, cứu cái mạng nhỏ của tôi với!
15
Buổi tối khi Giang Dục muốn vào phòng tắm để tắm rửa, tôi mặt dày mày dạn ra sức níu c.h.ặ.t lấy cánh tay anh .
"Hay là...
em
vào
cùng
anh
luôn nhé? Em bảo đảm sẽ
không
nhìn
lén
anh
đâu
."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/yeu-anh-bo-doi-dac-chung-qua-mang/4.html.]
Giang Dục bất lực nhìn tôi : "Em chắc chứ?"
Tôi gật đầu lia lịa: "Lỡ như lúc anh đang tắm mà bọn họ đột nhiên xông vào thì biết làm thế nào? Em không thể sống thiếu anh được đâu , anh Dục ơi!"
Giang Dục: "..."
Phòng vệ sinh vốn không lớn, cạnh bồn rửa tay là chiếc máy giặt và máy sấy xếp chồng lên nhau , còn phòng tắm kính thì nằm ngay đối diện. Sau khi bước vào , tôi đứng nép sát vào cạnh máy giặt, dứt khoát đưa tay che kín hai mắt lại .
Một phút sau , có một chiếc áo bị ném trúng đầu tôi , mang theo mùi hương thanh khiết, dễ chịu đặc trưng trên cơ thể Giang Dục.
"Hứa Vi Vi, bỏ quần áo vào máy giặt giúp anh ."
"Dạ, được rồi ."
Tôi ngoan ngoãn xoay người làm theo. Phía sau bắt đầu vang lên tiếng nước chảy róc rách, tôi liền lặng lẽ dùng ánh mắt liếc trộm qua một cái.
"Hứa Vi Vi, lấy giúp anh chai dầu gội với."
Tôi lập tức cúi đầu xuống, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, tìm thấy chai dầu gội trên bệ bồn rửa mặt. Sau đó, tôi dùng một tay che mắt, tay kia cầm chai dầu gội rón rén tiến về phía phòng tắm kính.
Cửa kính được kéo mở ra , hơi nước bốc lên nghi ngút làm mờ mịt cả không gian. Tôi cúi gằm mặt, nhắm c.h.ặ.t mắt, hai tay dâng chai dầu gội lên nhưng mãi mà chẳng thấy Giang Dục đưa tay ra đón lấy.
Tôi chỉ đành cố rướn tay về phía trước , vừa nhắm mắt vừa quờ quạng lung tung, kết quả là không cẩn thận chạm trúng...
"Hứa Vi Vi, em cố tình đúng không ."
Tôi hoảng hốt mở to mắt ra : "Oan uổng quá anh ơi ——"
Thế rồi chữ kế tiếp liền bị nghẹn lại nơi cuống họng. Giang Dục đang đứng dưới vòi hoa sen, mái tóc đen ướt đẫm, những giọt nước men theo lọn tóc khẽ rơi xuống, trượt từ sống mũi cao thẳng qua bờ môi mỏng rõ nét, xuống đường xương quai hàm góc cạnh, rồi lăn dài tới phần yết hầu đang khẽ nhô lên.
Ực.
Tôi vô thức nuốt nước miếng một cái, không dám nhìn thẳng vào mắt Giang Dục. Tầm mắt tôi hoảng loạn đảo sang bên cạnh, đột nhiên phát hiện trên kệ đồ ở góc tường thình lình có đặt một chai dầu gội khác.
Tôi cúi đầu nhìn chai dầu gội đang cầm trong tay, đầu óc có chút mờ mịt, ngây ngô hỏi: "Ủa, trong này có dầu gội rồi mà, sao anh còn bảo em lấy nữa?"
Khóe môi Giang Dục khẽ cong lên, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn sau làn hơi nước mờ ảo bỗng sáng rực như những ngôi sao trên trời: "Anh cố tình đấy."
16
Tấm lưng dựa vào bức tường lạnh giá của phòng tắm khiến tôi khẽ rùng mình một cái. Ngay sau đó, những làn nước ấm áp từ vòi hoa sen tưới xuống, và Giang Dục cũng cúi đầu nồng nhiệt hôn tôi .
Tôi hoàn toàn từ bỏ việc chống cự.
Để mặc cho những giọt nước rơi nhạt nhòa trên cơ thể, để mặc cho trái tim đang nhảy loạn vì anh tiếp tục loạn nhịp. Hãy để hoa nở thành hoa, để cây xanh thành cây, và để tất cả những mong chờ tốt đẹp nhất bấy lâu nay trở thành sự thật.
(Đoạn này đã được lược bớt nội dung nhạy cảm)
Đến khi Giang Dục bế tôi trở lại phòng ngủ và đặt nằm trên giường, tôi mới sực tỉnh táo lại . Tôi hốt hoảng đẩy mạnh anh ra : "Thiết bị nghe lén!"
Giang Dục khẽ bật cười , ghé vào tai tôi c.ắ.n nhẹ một cái: "Anh xử lý hết từ lâu rồi , không sao đâu , Vi Vi."
Bình thường tôi đâu phải là một đứa ngốc nghếch, trì độn đến mức này , nhưng mấy ngày qua bộ não tôi cứ như bị quá tải, chẳng có lấy một giây phút nào để yên tĩnh mà suy nghĩ cả. Mãi cho đến nhiều ngày sau đó, trong nhà hoàn toàn gió êm sóng lặng, tôi mới rốt cuộc nghĩ thông suốt mọi chuyện.
Tôi tức tối nhéo mạnh Giang Dục một cái: "Hay cho anh nhé! Anh dám lừa em đúng không ? Ngay từ ngày đầu tiên anh đã xử lý sạch sẽ đống thiết bị đó rồi , bọn họ cũng chẳng thèm tới nữa, vậy mà anh vẫn cố tình dọa dẫm để dắt mũi em!"
Giang Dục gật đầu, đưa tay xoa đầu tôi cười đáp: "Tốc độ phản xạ cũng không tồi."
Tôi nổi giận, lao vào định đ.ấ.m cho anh một trận. Nhưng Giang Dục đã nhanh ch.óng ấn ngược tôi xuống dưới thân , cúi đầu khóa c.h.ặ.t môi tôi .
Hai chúng tôi đang quấn lấy nhau trên ghế sofa thì bất thình lình, cửa phòng bật mở, giọng nói oanh vàng của mẹ tôi từ ngoài cửa truyền thẳng vào nhà:
"Hứa Vi Vi, con đang làm cái trò gì thế hả? Mẹ gọi cho con mười mấy cuộc điện thoại mà không thèm bắt máy. Khu chung cư giải phong tỏa rồi mà con cũng không chịu bước chân ra khỏi cửa, mấy ngày nay ở nhà bày bừa ra như một bãi chiến trường đúng không ?"
"Trời đất ơi..."
Mẹ tôi hít ngược một hơi khí lạnh, rồi phát ra một tiếng thét ch.ói tai chấn động cả đất trời: "Sao trong phòng con lại có đàn ông thế này ?!"
Tôi hoảng hốt bật dậy như lò xo. Giang Dục thì nhanh tay vớ lấy chiếc chăn mền bên cạnh quấn quanh người tôi , rồi vô cùng ung dung, điềm tĩnh lên tiếng chào hỏi mẹ tôi :
"Cháu chào bác ạ. Cháu là bạn trai của Vi Vi."
"Bạn trai?!"
Mẹ tôi nheo mắt nhìn chăm chằm Giang Dục một hồi, rồi hầm hầm đi tới lôi tuột tôi dậy: "Con đi theo mẹ vào đây!"
Chaporia
Bình Luận (0)