20px

Thế nhưng hôm nay, cơn giận của người phụ nhân kia quả thật hơi lớn.

Ừm...

Có lẽ là ngày đặc biệt mỗi tháng chăng?

Kỷ Đào đã sai.

Người phụ nhân kia căn bản không phải chỉ vài ngày mới nổi giận một lần như nàng nghĩ.

Kể từ hôm đó, gần như ngày nào nàng ta cũng mắng c.h.ử.i hạ nhân. Hễ không vừa ý là bắt quỳ phạt, thậm chí còn không cho ăn cơm.

Bởi mỗi lần nổi giận, tiếng nàng ta quá lớn, làm ảnh hưởng đến Kỷ Đào. Lâm Thiên Dược đang định đi tìm quản sự thì Cù Vĩ đã đi trước một bước.

Phòng của họ ở ngay sát bên cạnh phụ nhân kia .

Có lúc Mộ Nhi vừa mới ngủ, bên kia đã vang lên một trận quát mắng, khiến đứa bé giật mình tỉnh giấc.

Quản sự đương nhiên đã tìm tới nói chuyện.

Không ai biết hai bên đã nói những gì, chỉ biết từ đó về sau , người phụ nhân kia nhìn đoàn người bọn họ là thấy khó chịu, thỉnh thoảng còn buông vài câu châm chọc.

Đặc biệt là khi nhìn thấy Dư thị, ánh mắt nàng ta luôn đầy vẻ khinh miệt và coi thường.

Ngày tháng chậm rãi trôi qua.

Mỗi ngày đều có người khuân đồ lên thuyền.

Đến khi quản sự tới báo với Kỷ Đào rằng thuyền sắp tiếp tục khởi hành, đã sáu ngày trôi qua.

Đại thuyền rời khỏi Du Thành.

Qua mấy ngày này , Kỷ Đào cuối cùng cũng biết vì sao người phụ nhân kia lại thay đổi tính tình, thường xuyên nổi giận, thậm chí chẳng thèm kiêng dè ngay cả trước mặt phu quân mình .

Tất cả đều vì mỹ nhân kia .

Chính là người được phu quân bà ta chuộc về từ thanh lâu Tuyết Nguyệt Lâu.

Tên là Tuyết Vũ.

Nghe nói trong Tuyết Nguyệt Lâu, ngoại trừ Yên Vũ ra , nàng chính là cô nương xinh đẹp nhất. Hơn nữa còn là thanh quan nhân, được chuộc thân về để nạp làm thiếp .

Không hiểu vì sao người phụ nhân kia không trút lửa giận lên chính Tuyết Vũ, mà lại dồn hết lên đầu đám hạ nhân hầu hạ bên cạnh.

Quản sự đã nhiều lần tới nhắc nhở, thậm chí còn đe dọa rằng nếu tiếp tục làm ồn ảnh hưởng tới người khác thì sẽ cho họ xuống thuyền.

Lúc ấy bà ta mới chịu thu liễm đôi chút.

Bên kia ngày nào cũng gà bay ch.ó sủa, khiến đoàn người Kỷ Đào chỉ có thể hạn chế ra ngoài, cố gắng tránh mặt họ.

Trước khi lên đường, Kỷ Đào đã từng nghĩ rằng dọc đường nhất định sẽ gặp đủ loại người .

Giờ gặp phải chuyện thế này , cũng chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo.

Con thuyền của Tam gia Hồ không chỉ nổi tiếng ở Phụng Thành mà ngay cả tại Du Thành cũng được biết đến bởi sự nghĩa khí và uy tín.

Kỷ Đào không thể chỉ vì muốn tránh đôi vợ chồng kia mà đổi sang thuyền khác.

Ai biết được chiếc thuyền tiếp theo sẽ không gặp loại người như vậy , hoặc thậm chí còn tệ hơn?

Nghĩ kỹ lại , tình hình hiện tại cũng không hẳn quá tệ.

Chỉ là hơi ồn ào một chút, nhưng ít nhất chưa ảnh hưởng trực tiếp tới bọn họ.

Một ngày nọ, trời yên biển lặng.

Kỷ Đào nằm ngủ trưa trên giường thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng huyên náo.

Nàng kéo chăn trùm kín đầu, định mặc kệ.

Nếu không có gì bất ngờ, lát nữa nam nhân kia sẽ bước ra quát mắng một trận.

Dù người phụ nhân kia có ghê gớm đến đâu cũng vẫn sợ phu quân mình , tự nhiên sẽ biết kiềm chế vài phần, rồi mọi chuyện sẽ yên tĩnh trở lại .

Nhưng lần này lại hoàn toàn khác.

Tiếng ồn bên ngoài chẳng những không nhỏ đi mà còn ngày càng lớn hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-201.html.]

Kỷ Đào kéo chăn xuống, nhìn Lâm Thiên Dược đang ngồi trên ghế đọc sách.

Hai người đưa mắt nhìn nhau .

Động tĩnh lần này … không giống mọi khi!

Nàng nghe rất rõ tiếng nam nhân kia quát tháo trong cơn tức giận.

Thế nhưng lần này người phụ nhân không hề im lặng như trước .

Ngược lại , giọng nàng ta càng lúc càng lớn, thậm chí còn trở nên the thé, ch.ói tai hơn hẳn.

Ngay sau đó là tiếng vật gì đó va mạnh vào tường, rồi tiếng thét thất thanh xen lẫn tiếng khóc của một nữ nhân.

Lâm Thiên Dược nghe một lúc rồi đứng dậy:

- Đào Nhi, ta ra ngoài kia xem thử xem có phải xảy ra chuyện gì trên thuyền không . Nàng đừng ra ngoài, kẻo bị liên lụy.

Kỷ Đào gật đầu, lại dặn thêm:

- Chàng đứng xa một chút.

Lâm Thiên Dược hiểu ý, mỉm cười rồi bước ra ngoài.

Tiếng ồn ào bên ngoài càng lúc càng lớn, dường như còn có cả tiếng quản sự đang tức giận quát tháo.

Sau đó, âm thanh dần nhỏ đi .

Lúc này Lâm Thiên Dược đẩy cửa trở vào :

- Đào Nhi, nha hoàn tên Yến Nhi kia , chính là cái người bị say sóng lần trước nhờ nàng chữa trị ấy , thực ra nàng ta đang mang thai.

Kỷ Đào hơi kinh ngạc.

Số lần nàng nhìn thấy nha hoàn đó chỉ đếm trên đầu ngón tay, lại càng không để ý người ta có m.a.n.g t.h.a.i hay không , nên quả thật không biết chuyện này .

- Bụng nàng ta lớn thế này cơ.

Lâm Thiên Dược vừa nói vừa đưa tay ước lượng.

Kỷ Đào nhìn theo động tác của hắn .

Lớn hơn cả bụng nàng hiện giờ.

Nàng mới vừa tròn ba tháng t.h.a.i kỳ, nếu không nhìn kỹ thì gần như chẳng nhận ra .

Nói vậy chẳng phải nha hoàn kia đã m.a.n.g t.h.a.i hơn ba tháng rồi sao ?

Có thể bình yên vượt qua ba tháng đầu ngay dưới mí mắt chính thất, cũng không phải người đơn giản. Thai này về cơ bản đã khá ổn định rồi .

Kỷ Đào đang nằm trên giường suy nghĩ miên man thì nghe Lâm Thiên Dược nói tiếp:

- Tiếng động vừa rồi hình như là lúc nàng ta bị đẩy ngã, đập vào tường. Khi ta đến, dưới đất toàn là m.á.u.

Mắt Kỷ Đào lập tức mở lớn:

- Bây giờ thế nào rồi ? - Nàng vội hỏi.

Lâm Thiên Dược nhìn nàng hồi lâu mới đáp:

- Một nha hoàn khác đã dìu nàng ta trở về phòng rồi .

Kỷ Đào cau mày.

Lâm Thiên Dược bước tới, vòng tay ôm lấy nàng, dịu giọng an ủi:

- Đào Nhi, nàng ta hẳn sẽ không sao đâu , nàng đừng bận tâm nữa.

Có bận tâm thì làm được gì?

Người phụ nhân kia đã có thể xuống tay độc ác như vậy , rõ ràng là hạng người tâm địa ngoan độc.

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...