20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vì một người chẳng liên quan mà đắc tội với loại người đó, thật sự không đáng.

Huống hồ hiện giờ Kỷ Đào đang mang thai, chính là lúc quan trọng nhất.

Con thuyền lớn vẫn vững vàng lướt đi trên mặt nước.

Nửa ngày sau , cửa phòng bị gõ vang.

Vừa hay Dương ma ma cũng đang ở đó. Bà đang đo người cho Kỷ Đào, định may cho nàng vài bộ áo bông vừa vặn để mặc mùa đông.

Nghe tiếng gõ cửa, Dương ma ma bước tới mở cửa.

Ngoài cửa là quản sự, vẻ mặt đầy sốt ruột, vừa nhìn thấy Lâm Thiên Dược, ông ta lập tức cúi người hành lễ thật sâu:

- Xin phu nhân ra tay cứu người .

Sắc mặt Lâm Thiên Dược lạnh đi :

- Có chuyện gì?

Quản sự cố nở nụ cười :

- Cô nương bị thương hôm qua vẫn chảy m.á.u không ngừng, nghe nói giờ đã ngất đi rồi . Vừa rồi chủ t.ử của nàng ta còn bảo ta chuẩn bị ném nàng xuống sông. Ta cãi lý vài câu, nàng ta lại nói nha hoàn đó ký khế ước bán thân trọn đời. Dù có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chẳng ai hỏi đến, huống chi chỉ là ném xuống nước.

Nói đến đây, quản sự không khỏi thở dài.

Lâm Thiên Dược liếc nhìn Kỷ Đào, vẻ mặt khó xử:

- Ông đã giúp đỡ bọn ta không ít, theo lý nên giúp ông một tay. Chỉ là ông cũng thấy rồi đấy, người kia ... xuống tay rất độc. Phu thê bọn ta thế yếu, không tiện đối đầu trực diện với nàng ta .

Quản sự nghe vậy , ánh mắt khẽ động.

Ông đứng dậy, đi gõ cửa phòng người phụ nhân kia .

Lâm Thiên Dược đóng cửa lại rồi nói với Kỷ Đào:

- Đào Nhi, chúng ta đừng nhúng tay vào chuyện này .

Kỷ Đào gật đầu.

Không bao lâu sau , tiếng gõ cửa lại vang lên.

Quản sự đứng ngoài cửa, cười tươi hơn hẳn, như sợ Kỷ Đào từ chối cứu người :

- Liên phu nhân đã nói rồi , nha hoàn đó nàng ta không cần nữa, tùy bọn ta xử lý. Ta cũng đã đi tìm lão gia. Ngài nói , nếu phu nhân chịu ra tay cứu chữa, bất kể kết quả thế nào, tiền phòng của mọi người coi như được miễn toàn bộ.

- Ta sẽ đi xem thử.

Kỷ Đào bước tới cửa.

Quản sự lập tức vui mừng:

- Lão gia nhà chúng ta thích nhất những người làm việc dứt khoát như phu nhân.

Kỷ Đào bước vào căn phòng của hai nha hoàn , mùi m.á.u tanh nồng nặc lập tức ập vào mặt khiến nàng khẽ nhíu mày.

Tiến thêm vài bước, nàng nhìn thấy cô nương đang nằm bất tỉnh trên giường.

Gương mặt trắng bệch như giấy, môi đã hơi tím tái.

Kỷ Đào đưa tay bắt mạch.

Nha hoàn tên Oanh Nhi đứng bên cạnh, vành mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng:

- Phu nhân, người cứu được nàng ấy không ? Xin người cứu nàng ấy đi ! Ta lạy người !

Vừa nói nàng vừa định quỳ xuống.

Quản sự vội ngăn lại , lạnh lùng nói :

- Đừng gây thêm phiền phức ở đây. Từ hôm nay trở đi , nàng ta sống hay c.h.ế.t đều không còn liên quan gì tới nhà các ngươi nữa. Đây là đại phu mà lão ta chúng ta bỏ tiền mời tới.

Oanh Nhi gần như bật khóc thành tiếng.

Kỷ Đào bắt mạch hồi lâu rồi nói :

- Phải châm cứu, trong bụng nàng ta vẫn còn sót lại thứ chưa được tống hết ra ngoài. Ngoài ra còn phải uống t.h.u.ố.c.

Quản sự thở phào nhẹ nhõm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-202.html.]

- Vậy tức là còn cứu được sao ?

Kỷ Đào khẽ gật đầu, lấy bộ ngân châm ra .

Một khắc sau , nàng rút kim xuống rồi nói :

- Xin hãy cử người theo ta lấy t.h.u.ố.c.

Quản sự lập tức đồng ý.

Sau đó ông lại sai người khiêng nha hoàn kia ra khỏi khoang thuyền, dường như chuyển lên tầng trên .

Kỷ Đào kê đơn t.h.u.ố.c xong thì không hỏi thêm nữa.

Chỉ cần làm sạch hết phần còn sót lại trong bụng, mạng sống của nàng ta xem như giữ được .

Nhưng cũng chỉ là giữ được mạng mà thôi.

Những ngày trên thuyền vẫn tiếp tục trôi qua một cách buồn tẻ.

Liên phu nhân ngược lại không còn náo loạn như những ngày trước nữa.

Vị cô nương tên Tuyết Vũ kia cũng hiếm khi ra ngoài.

Kỷ Đào vốn cũng ít ra khỏi phòng.

Ngoài lần chạm mặt trong hành lang hôm ấy , dường như hai người chưa từng gặp lại .

Ba ngày sau , thuyền cập vào một bến nhỏ.

Bến tàu này còn nhỏ hơn cả bến ở Phụng Thành, chỉ đủ chỗ cho một chiếc thuyền neo đậu.

Xung quanh khá hoang vắng.

Nghe nói chính vì có thuyền ghé qua nên mới có vài người lui tới. Nếu không , ngoài vài chiếc thuyền đ.á.n.h cá thì gần như là nơi hoang không bóng người .

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược vẫn xuống thuyền đi dạo một vòng, coi như vận động thư giãn.

Thuyền neo nửa ngày rồi lại nhổ neo khởi hành.

Khi gần rời khỏi bến, từ phía xa bỗng có ba người đuổi theo.

Một nam, hai nữ.

Quản sự nhíu mày nhưng cuối cùng vẫn cho thuyền dừng lại .

Ba người kia nhờ vậy mới kịp lên thuyền.

Đến đây, toàn bộ phòng khách trên thuyền cuối cùng cũng kín chỗ.

Nghe nói ba người đó là một cặp phu thê và muội muội của người phu quân.

Nhưng trên thuyền chỉ còn duy nhất một phòng trống.

Sau khi lên thuyền, cả ba nhất quyết không chịu xuống, đứng ở mũi thuyền dây dưa tranh cãi mãi.

Kỷ Đào không để tâm tới chuyện ấy , trở về phòng đọc sách.

Đến ngày hôm sau nàng mới biết kết quả, phòng duy nhất đó được giao cho đôi phu thê ở.

Còn người muội muội thì chuyển sang ở chung với người muội muội trong cặp huynh muội đã lên thuyền trước đó.

Cặp huynh muội lên thuyền trước đó họ Tạ.

Ca ca tên Tạ Đông, chính là vị thư sinh đang mang bệnh kia , cũng là một cử nhân.

Muội muội tên Tạ Liên.

Theo Kỷ Đào, đây là một cô nương rất thông minh. Khi Tạ Đông bệnh nặng, chính nàng đã khéo léo thương lượng với quản sự, nhờ vậy hai huynh muội mới được lên thuyền.

Bây giờ lại càng lợi hại hơn, người muội muội mới lên thuyền hôm qua ở chung phòng với nàng, nhưng vẫn phải trả tiền thuê nguyên cả căn phòng.

Đôi phu thê mới lên thuyền hôm qua cũng đang trên đường tới Vận Thành.

Người phu quân tên Thạch Nghị, cũng là một cử nhân, thê t.ử họ Lý.

Muội muội hắn tên Thạch Kỳ, chính là cô nương đang ở cùng phòng với Tạ Liên.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...