20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Y phục của bọn họ đều rất sang trọng.

Quần áo làm bằng gấm lụa, trang sức trên đầu bằng vàng, dĩ nhiên là vàng mạ. Ngay cả miếng ngọc bội đeo bên hông cũng được viền vàng xung quanh, nhìn đâu cũng lấp lánh ch.ói mắt.

Nói chung, chỉ cần nhìn qua một cái là thấy vô cùng phô trương.

Toàn thân đều toát lên vẻ: Ta rất có tiền.

Sau khi nhìn thấy, Kỷ Đào cười nói :

- Chẳng trách họ chịu trả luôn tiền phòng của Tạ Liên. Người ta vốn đâu thiếu bạc.

Lâm Thiên Dược cầm sách trong tay, không tỏ ý kiến.

Dương ma ma nghe vậy bật cười :

- Có tiền hay không đâu phải khoe kiểu đó. Bọn họ có thể lên được chiếc thuyền này đã là may mắn rồi .

Bà hạ thấp giọng:

- Nếu gặp phải loại lòng dạ đen tối, chỉ sợ bị lột mất một lớp da.

Kỷ Đào gật đầu, ra ngoài vẫn nên giữ đạo lý “phú bất ngoại lộ”.

Đại thuyền tiếp tục lướt đi vững vàng trên mặt nước, không khí trong khoang thuyền lúc này duy trì một trạng thái hòa bình kỳ lạ.

Mọi người tuy nhìn nhau không thuận mắt, nhưng cũng chưa xảy ra mâu thuẫn lớn.

Cùng lắm chỉ là liếc xéo nhau vài cái.

Đặc biệt là Thạch Lý thị và Liên phu nhân.

Dường như khí trường của hai người hoàn toàn xung khắc, chỉ cần chạm mặt là lại thấy đối phương chướng mắt.

Kỷ Đào lạnh nhạt quan sát, hoàn toàn không xen vào .

Cù Thiến và Dư thị cũng không phải người ngốc, phần lớn thời gian đều ở trong phòng.

Ngô thị còn cẩn thận hơn.

Từ sau lần lỡ miệng để lộ chuyện Kỷ Đào biết y thuật, khiến Oanh Nhi biết được rồi bám lấy nhờ giúp đỡ, bà vẫn luôn tự trách.

Từ đó hầu như không ra ngoài nữa, ngay cả nói chuyện cũng dè dặt hơn nhiều.

Một ngày nọ, ánh mặt trời rất đẹp , nắng chiếu lên người mang theo hơi ấm dễ chịu.

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đứng ở đầu thuyền, ngắm nhìn xung quanh.

Phía sau vang lên tiếng bước chân rất khẽ, Kỷ Đào quay đầu lại , lập tức nhìn thấy Yến Nhi.

Bây giờ y phục nàng mặc giống hệt hai nha hoàn bên cạnh Hồ Tam gia.

Yến Nhi sắc mặt hơi tái nhợt.

Nàng cúi người thi lễ với Kỷ Đào:

- Đa tạ phu nhân đã cứu mạng.

Kỷ Đào mỉm cười :

- Không cần cảm ơn ta , là Hồ Tam gia bỏ tiền mời ta chữa trị. Ta chỉ làm việc vì tiền khám bệnh mà thôi.

Yến Nhi lại cúi người :

- Lão gia cũng là người tốt , bằng lòng cứu ta .

Nhìn vẻ mặt đầy biết ơn của nàng, Kỷ Đào khẽ đẩy Lâm Thiên Dược một cái.

Lâm Thiên Dược hiểu ý, đi sang một bên, quay lưng về phía hai người .

Yến Nhi hơi ngạc nhiên.

Kỷ Đào tiến lên hai bước, hạ giọng:

- Thật lòng mà nói , y thuật của ta không cao. Ta chỉ giữ được mạng cho cô nương thôi. Sau này ... e rằng sẽ rất khó có hài t.ử.

Yến Nhi thoáng sững người , sau đó nàng bật cười :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-203.html.]

- Ta đã suýt c.h.ế.t rồi , những chuyện đó còn đáng gì nữa? Sau này ta chỉ cần hầu hạ Hồ Tam gia, báo đáp ân cứu mạng của ngài là được .

Bỗng nhiên bầu trời dần tối xuống, một luồng khí lạnh ùa tới.

Kỷ Đào ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy phía chân trời có một mảng mây đen khổng lồ đang nhanh ch.óng kéo đến.

Chẳng bao lâu sau , cả bầu trời đã trở nên âm u, những đám mây đen nặng nề ép xuống như sắp đổ sập.

Rõ ràng sắp có một trận mưa lớn, gió quất vào mặt đau rát.

Sắc mặt Lâm Thiên Dược lập tức trở nên nghiêm trọng.

Hắn xoay người kéo Kỷ Đào định trở về khoang thuyền, đồng thời nhìn quanh:

- Đào Nhi, nàng về phòng trước đi , cẩn thận nhiễm lạnh. Ta đi hỏi quản sự xem tình hình này có vấn đề gì không ...

Đúng lúc ấy , quản sự từ khoang tầng trên chạy xuống, ông lớn tiếng quát:

- Hạ buồm!

Thấy hai người Kỷ Đào, ông lại hô:

- Mau trở về! Tìm chỗ chắc chắn mà bám vào !

Ngay lập tức, càng nhiều người từ trong khoang chạy ra .

Mọi người lao về phía cột buồm, dùng sức kéo dây.

Ngay cả Hồ Tam gia cũng đã xuất hiện, ông nhìn bầu trời, thần sắc vô cùng nghiêm nghị.

Khi nhìn thấy Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược, ông trầm giọng:

- Hai vị vào trong trước đi , sẽ không có chuyện gì đâu . Ta đã nói thì nhất định sẽ đưa các vị tới nơi bình an.

Câu cuối rõ ràng là để trấn an, Kỷ Đào cảm thấy lòng mình ổn định hơn một chút.

Lâm Thiên Dược siết c.h.ặ.t t.a.y nàng.

Hai người đang định quay vào thì đúng lúc ấy , từ hành lang nơi họ ở bỗng có rất nhiều người chạy ra .

Hiển nhiên mọi người đều thấy sự thay đổi của thời tiết nên vội vàng ra xem.

Phu thê họ Liên được nha hoàn và tùy tùng dìu đỡ, sắc mặt ai nấy đều hoảng loạn. Ngược lại , Tuyết Vũ cô nương lại bình tĩnh hơn nhiều.

Huynh muội họ Tạ và huynh muội họ Thạch dìu đỡ lẫn nhau , theo sát phía sau , chỉ có Thạch Lý thị tụt lại phía sau một đoạn.

Cù Vĩ vẫn khá bình tĩnh, hắn ôm đứa trẻ trong lòng. Dư thị tựa sát bên cạnh, vẻ mặt đầy hoảng sợ.

Gương mặt Hà Nhiên hơi tái nhợt, trong tay hắn nắm c.h.ặ.t Cù Thiến và Ngô thị.

Thấy Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược, cả nhóm lập tức tiến lại .

Cù Vĩ hỏi:

- Lâm huynh , ông ấy nói thế nào?

Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, gió càng lúc càng mạnh, con thuyền bắt đầu lắc lư, mưa cũng đổ xuống.

Kỷ Đào dựa sát vào vách thuyền, hai tay nắm c.h.ặ.t khung cửa mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng.

Lâm Thiên Dược dứt khoát kéo nàng vào lòng, hai tay hắn bám c.h.ặ.t sợi dây thừng được buộc trên vách.

Mưa càng lúc càng lớn.

Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy , hắn ghé sát tai nàng, thấp giọng:

- Đào Nhi, ta hối hận rồi . Đáng lẽ ta không nên để nàng đi chuyến này .

Kỷ Đào tựa vào n.g.ự.c hắn , tay càng siết c.h.ặ.t hơn.

Trời đất tối sầm, nàng không nhìn rõ biểu cảm của hắn chỉ thấy trong khóe mắt, ở mũi thuyền, mọi người đã lăn thành một đống.

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...