20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phu thê họ Liên cùng đoàn người họ Thạch đều đã ngã nhào trên boong.

Theo từng đợt lắc lư của con thuyền, họ bị cuốn lăn qua lăn lại , vừa cố gắng đứng dậy lại bị quăng ngã xuống lần nữa.

Có người lấy nguyên cả con gà và miếng thịt lớn ném xuống nước.

Giữa cảnh hỗn loạn ở mũi thuyền, lại có người bày bàn cúng, chẳng mấy chốc, trên bàn đã chất đầy hoa quả và bánh trái.

Kỷ Đào trợn tròn mắt, nàng thật không ngờ lại có người làm như vậy .

Chuyện này thật sự có tác dụng sao ?

Cù Vĩ ôm c.h.ặ.t đứa bé, cố hết sức tiến về phía Lâm Thiên Dược.

Hai người đang đứng ngay cửa hành lang chỉ cần vào được bên trong, chắc chắn sẽ an toàn hơn một chút.

Dư thị cũng nhận ra điều đó, hai người cố ý bò lăn về phía này .

Rất nhanh đã tới dưới chân Lâm Thiên Dược, Lâm Thiên Dược nhấc chân tránh sang một bên.

Cù Vĩ thuận thế lăn vào trong hành lang, hắn lập tức chộp lấy cánh cửa bên trong, giữ vững thân thể, Dư thị cũng học theo như vậy .

Thực ra con thuyền không lắc dữ dội đến mức không thể đứng nổi chỉ cần bám chắc vật cố định là sẽ không ngã.

Sở dĩ mọi người chật vật như vậy là vì ban đầu hoàn toàn không đề phòng.

Một khi đã ngã xuống boong tàu đang trơn trượt, muốn đứng dậy lại cực kỳ khó khăn.

Những người khác cũng nhanh ch.óng phát hiện ra cách làm của Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược.

Dư thị kéo Cù Thiến một cái.

Cù Thiến vốn đã để ý động tĩnh của phu thê Cù Vĩ từ trước , liền kéo Hà Nhiên theo sau họ.

Thế là mọi người đều phát hiện bên trong khoang thuyền dường như dễ giữ thăng bằng hơn, lập tức đổ dồn về phía này .

Ở đầu thuyền, Hồ Tam gia vẫn luôn lẩm nhẩm khấn vái.

Chiếc bàn cúng kia dường như được chế tạo đặc biệt, giữa lúc thuyền lắc lư mà gần như không hề dịch chuyển. Có lẽ nó đã được đóng đinh xuống sàn thuyền hoặc cố định bằng cách nào đó.

Đám thủy thủ trên thuyền cũng không ngừng khuân vác đồ đạc xuống dưới khoang.

Dường như đối với họ, sự rung lắc của con thuyền chẳng đáng là gì, thậm chí còn có thể đi lại vững vàng như trên đất bằng.

Không biết đã qua bao lâu, Kỷ Đào cảm thấy thời gian dường như trôi qua rất lâu rất lâu, cuối cùng, con thuyền cũng dần bớt chao đảo.

Một tay Lâm Thiên Dược ôm c.h.ặ.t lưng nàng, tay còn lại vẫn siết c.h.ặ.t sợi dây thừng.

Trời dần sáng hơn, mưa cũng nhỏ lại .

Lúc trước hạt mưa đập vào mặt đau âm ỉ, giờ đây đã không còn cảm giác ấy nữa, nhìn qua cũng chỉ như một cơn mưa lớn bình thường, gió cũng từ từ yếu đi .

Kỷ Đào buông khung cửa trong tay, chỉ cảm thấy hai bàn tay tê dại.

Nàng vỗ nhẹ lên lưng Lâm Thiên Dược, khẽ gọi:

- Thiên Dược.

Lâm Thiên Dược đột nhiên siết c.h.ặ.t nàng vào lòng, ôm thật c.h.ặ.t.

Quần áo trên người hắn từ lâu đã ướt sũng, Kỷ Đào cũng chẳng khá hơn là bao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-204.html.

]

Phải nói rằng tất cả mọi người đều đã ướt như chuột lột, sàn thuyền đẫm nước.

Hồ Tam gia quỳ xuống trước bàn cúng, cung kính dập đầu ba cái rồi mới đứng dậy.

Ông lau nước mưa trên mặt, nhìn bầu trời phía xa ngày càng sáng rõ, vẻ mặt cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.

Kỷ Đào cũng không biết trận cuồng phong kia dừng lại là nhờ lễ vật và lời cầu khấn của Hồ Tam gia hay chỉ là trùng hợp.

Sau cơn bão, ai nấy đều vẫn còn sợ hãi.

Ngược lại , Kỷ Đào không quá lo lắng, bởi hiện giờ đã là kết quả tốt nhất rồi .

Nàng và Lâm Thiên Dược phản ứng rất nhanh, từ đầu tới cuối đều không bị ngã xuống sàn thuyền.

Chỉ có bàn tay Lâm Thiên Dược bị dây thừng siết hằn một vệt đỏ, cũng không tính là bị thương.

Thực tế, không ai bị thương cả.

Theo lời quản sự, chiếc thuyền này đủ lớn, bên dưới lại chất đầy hàng hóa, đủ sức giữ thăng bằng cho thân thuyền.

Với kiểu mưa gió như vừa rồi , dù có lắc lư cũng sẽ không quá dữ dội.

Nếu lúc phát hiện có chuyện bất thường, mọi người không chạy ra ngoài mà ngoan ngoãn ở lại trong khoang, bám chắc vào những vật cố định để giữ thăng bằng thì sẽ chẳng xảy ra chuyện gì.

Khổ nỗi tất cả lại cùng chạy tới đầu thuyền, nơi trống trơn chẳng có thứ gì để bám víu.

Sau cơn bão, khắp nơi ngổn ngang, chính xác hơn là vô cùng t.h.ả.m hại.

Kỷ Đào vẫn được Lâm Thiên Dược ôm c.h.ặ.t trong lòng.

Một lúc lâu sau , cơn mưa lớn trên trời cuối cùng cũng dịu dần.

Bão đến rất nhanh mà đi cũng rất nhanh.

Kỷ Đào ngước nhìn bầu trời vừa được gột rửa sạch sẽ, sắc trời trong trẻo, thấp thoáng một màu xanh nhạt.

Nàng vỗ nhẹ lên lưng hắn , cười nói :

- Thiên Dược, ta không sao . Chúng ta vào thay y phục đi cứ mặc thế này rất dễ cảm lạnh.

Lâm Thiên Dược lúc này mới chịu buông nàng ra , hắn quan sát nàng từ trên xuống dưới một lượt, rồi nắm tay nàng bước vào hành lang.

Bên trong hành lang hỗn loạn vô cùng.

Liên phu nhân đang tức đến phát điên, lớn tiếng c.h.ử.i mắng, Liên cử nhân thì mặt mày âm trầm.

Kỷ Đào nghe loáng thoáng, hình như vì lúc rời phòng họ quên đóng cửa sổ nên nước mưa hắt hết vào trong.

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược mắt nhìn thẳng, coi như không thấy gì, hai người đi ngang qua họ, mở cửa trở về phòng.

Xa hơn một chút, Thạch Lý thị đang vừa khóc vừa làm ầm ĩ, giọng điệu vô cùng kích động.

Kỷ Đào nhớ rất rõ.

Lúc nãy khi nàng và Lâm Thiên Dược đứng ở cửa hành lang, người nàng nhìn thấy là Thạch Nghị và Thạch Kỳ dìu đỡ lẫn nhau chạy ra ngoài.

Còn Thạch Lý thị chỉ lẽo đẽo theo phía sau .

Tiếng khóc lóc của nàng ta vang vọng khắp hành lang:

- Huynh muội các người mới là người một nhà! Chỉ cách một bức tường mà chàng cũng nhớ chạy đi tìm nàng ta trước ! Còn ta thì sao ? Ta là gì của chàng ? Ta vất vả chăm sóc hai huynh muội các người suốt năm năm trời, cuối cùng đổi lại được cái gì? Ta còn trông mong gì nữa? Sau này dù chàng có thi đỗ thì liên quan gì đến ta ? Chỉ sợ chàng đã sớm muốn bỏ rơi người vợ tào khang này rồi ! Ta nói cho chàng biết , đừng có hòng!

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...