20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lâm Thiên Dược đóng cửa lại , thế nhưng giọng nói the thé của Thạch Lý thị vẫn xuyên qua cánh cửa vọng vào .

Bên trong phòng là một mớ hỗn độn.

Bộ ấm trà vốn đặt trên bàn đều đã rơi xuống đất, vỡ tan tành chỉ còn hai chiếc nắp chén còn nguyên vẹn.

Trên sàn đọng một vũng nước lớn.

Lúc này mới phát hiện cửa sổ đang mở hé.

May mà chỉ mở một nửa.

Giường của Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nằm bên phải cửa sổ nên chỉ phần cuối giường bị ướt đôi chút.

Nếu nằm phía đối diện thì e rằng cả chiếc giường đã bị mưa làm ướt hết rồi .

Lâm Thiên Dược tránh những mảnh sứ vỡ dưới đất, dìu Kỷ Đào tới bên giường rồi đi lục hành lý.

Kỷ Đào nhận lấy, bởi nàng nhận ra đôi tay hắn đang khẽ run, không biết là vì lúc nãy dùng sức quá mức hay vẫn còn sợ hãi.

Nàng tìm cho mình một bộ y phục sạch từ trong ra ngoài, sau đó lại lấy thêm một bộ cho Lâm Thiên Dược.

Suốt quá trình ấy , Lâm Thiên Dược chỉ im lặng nhìn nàng.

Thấy nàng đã tìm xong y phục, hắn bỗng đưa tay tháo dây lưng của nàng.

- Chàng mau thay đồ trước đi . - Kỷ Đào vội ngăn.

Nhưng Lâm Thiên Dược như không nghe thấy.

Hắn kiên quyết cởi dây lưng của nàng, lớp áo trong màu nguyệt bạch lộ ra cùng với phần bụng dưới hơi nhô lên.

Vành mắt hắn đột nhiên đỏ hoe, động tác trên tay nhanh hơn hẳn, chẳng mấy chốc đã thay nàng cởi hết y phục ướt trên người , ngay cả giày cũng tháo xuống.

Sau đó hắn hơi cúi người , bế nàng lên, đặt lên giường, kéo chăn đắp kín, lại lấy chiếc áo choàng xấu xí mà hai người vẫn dùng đặt ở đầu giường phủ thêm lên trên .

Trong lòng Kỷ Đào dâng lên một cảm giác ấm áp nhưng nhìn đôi mắt đỏ của hắn , nàng lại thấy chua xót.

Nàng không từ chối bất cứ hành động nào của hắn chỉ khi được bế lên, nàng mới khẽ nói :

- Thiên Dược, ta thật sự không sao .

Sau khi đắp chăn cẩn thận cho nàng, hắn mới cầm bộ y phục Kỷ Đào đã chuẩn bị .

Cởi bỏ y phục ướt đẫm trên người nhanh ch.óng thay đồ sạch, hai tay và gương mặt hắn đều tái nhợt nhưng hắn không hề nghỉ ngơi.

Hắn bắt đầu thu dọn những hành lý đã lăn xuống đất, trong đó còn có cả số d.ư.ợ.c liệu của Kỷ Đào.

Dọn xong hành lý, hắn lại cầm chổi quét những mảnh sứ vỡ, căn phòng vốn không lớn chẳng bao lâu sau đã được thu dọn sạch sẽ.

Đúng lúc ấy , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, ngay sau đó là giọng của Dương ma ma truyền qua cánh cửa:

- Phu nhân, lão nô đã thay y phục ướt rồi .

Ý trong lời nói rất rõ ràng, bà muốn Lâm Thiên Dược mở cửa để vào chăm sóc Kỷ Đào.

Kỷ Đào cao giọng đáp:

- Ta cũng thay xong rồi .

Một lúc sau , thấy bên trong vẫn không mở cửa, tiếng bước chân của Dương ma ma dần xa đi .

Lâm Thiên Dược quét dọn xong, lại đi một vòng quanh phòng.

Ngoài vũng nước trên sàn và phần cuối giường còn ẩm ướt thì mọi thứ đều đã được thu dọn ngăn nắp.

Hắn bước tới, ôm cả chăn lẫn Kỷ Đào vào trong lòng, giọng nói khàn khàn:

- Đào Nhi, khi nãy... ta thật sự rất sợ. Ta không sợ c.h.ế.t. Từ nhỏ đến lớn, đã không ít lần ta suýt mất mạng rồi .

Hắn im lặng một lát rồi nói tiếp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-205.html.]

- Nhưng ta sợ nàng sẽ sợ.

Kỷ Đào lặng lẽ nghe , khẽ đáp:

- Ta cũng không sợ.

Dường như Lâm Thiên Dược cười nhẹ, hắn đứng thẳng người dậy:

- Ta đi xem Hà huynh và mọi người thế nào. Nàng đừng dậy, cứ nằm nghỉ như vậy đi , rất tốt .

Kỷ Đào gật đầu.

Nhìn hắn mở cửa bước ra ngoài, nàng đưa tay lấy y phục bên cạnh mặc thêm áo trong.

Lúc này dưới lớp chăn, nàng hoàn toàn không mặc gì cả.

Chẳng bao lâu sau , Lâm Thiên Dược quay trở lại , hắn cởi áo rồi lên giường, đưa tay ôm lấy nàng:

- Phòng của Cù huynh bị ngấm nước hết rồi . Ngay cả chăn đệm trên giường cũng ướt sũng. Họ nói lúc đầu mở cửa sổ cho Mộ Nhi ngắm cảnh, sau đó không kịp đóng lại .

Kỷ Đào cau mày:

- Vậy phải làm sao ?

Lâm Thiên Dược lắc đầu:

- Phòng của Hà huynh giống phòng chúng ta , không bị nước vào nhiều. Hắn đã đổi phòng với Cù huynh rồi .

- Thế còn Thiến Nhi và họ sẽ ở căn phòng bị ngấm nước kia sao ? - Kỷ Đào lại hỏi.

Lâm Thiên Dược ôm nàng, trong chăn lúc này ấm áp dễ chịu, hắn lắc đầu:

- Rất nhiều phòng đều như vậy cả. Hà huynh không có ý kiến gì, bọn họ đang chuyển đồ rồi .

Hắn lại căn dặn:

- Nàng cứ nghỉ ngơi đi , đừng lo chuyện của họ nữa, kẻo bị cảm lạnh.

Rồi hắn lải nhải không ngừng:

- Ta nhớ nàng từng nói , lúc m.a.n.g t.h.a.i tốt nhất là đừng uống t.h.u.ố.c.

Kỷ Đào đương nhiên không thể thật sự mặc kệ mà chẳng hỏi han lấy một câu như vậy chẳng khác nào làm người ta lạnh lòng.

Nàng ủ ấm thêm khoảng hai khắc, cảm thấy cơ thể không còn lạnh nữa mới ngồi dậy mặc y phục, khoác thêm chiếc áo choàng dày cộm kia , đội luôn mũ trùm.

Thấy Lâm Thiên Dược cũng định ngồi dậy, nàng lập tức đưa tay đè hắn lại :

- Chàng thân thể yếu. Nếu ngã bệnh thì ai chăm sóc ta đây?

Khóe môi Lâm Thiên Dược khẽ cong lên:

- Nàng cẩn thận một chút, xem qua rồi về ngay nhé.

Cả hai đều hiểu rõ, trong tình huống thế này , Kỷ Đào vẫn nên qua xem một chút.

Bên trong khoang thuyền đã đỡ hơn nhiều, nước phần lớn đã theo các khe hở thấm xuống dưới , mặt sàn chỉ còn ẩm ướt.

Một cơn gió lạnh buốt ập tới, Kỷ Đào siết c.h.ặ.t áo choàng rồi đi về phía phòng của Dương ma ma.

Phòng của họ bị nước vào rất ít.

Lúc đó Ngô thị và bà đều đang ngủ trưa nên cửa sổ vẫn đóng kín.

Khi bên ngoài hỗn loạn, mọi người ào ào chạy ra ngoài, Dương ma ma có mở cửa sổ nhìn một cái nhưng cũng không quên đóng lại ngay.

Hiện giờ trên sàn chỉ có chút nước mưa len qua khe cửa mà thôi, y phục, chăn đệm đều không hề bị ướt.

Dương ma ma đang dọn những mảnh vỡ và lau nước trên sàn.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...