20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thấy Kỷ Đào đứng ngoài cửa, bà vội đứng dậy:

- Phu nhân, mau trở về nằm nghỉ đi . Nếu bị nhiễm lạnh thì biết làm sao ?

Kỷ Đào lắc đầu:

- Ma ma cứ tiếp tục dọn dẹp đi .

Trong phòng không thấy bóng dáng Ngô thị.

Kỷ Đào liền đi về phía phòng của Hà Nhiên, còn chưa tới nơi đã nghe thấy tiếng khóc của Ngô thị.

Nàng nhìn vào bên trong chỉ thấy Dư thị đang dùng chăn quấn kín đứa bé, chỉ để lộ mỗi khuôn mặt nhỏ xíu.

Bản thân nàng ngồi ở mép giường, vẻ mặt vô cùng khó xử.

Cù Vĩ vẫn chưa thay bộ y phục ướt trên người sắc mặt nghiêm nghị như đang suy nghĩ điều gì.

Cù Thiến tức đến rơi nước mắt.

Hà Nhiên đứng giữa, tiến thoái lưỡng nan.

Ngô thị nắm c.h.ặ.t t.a.y áo con trai:

- A Nhiên, không phải nương không muốn giúp nhưng nếu con bị bệnh thì nương biết sống thế nào? Căn phòng như vậy , làm sao ở được chứ?

Kỷ Đào lặng lẽ lui ra , nàng nhìn sang căn phòng đối diện của Cù Vĩ.

Bên trong bừa bộn vô cùng có vẻ chỉ mới được dọn sơ qua, trên giường, dưới đất đâu đâu cũng là nước.

Kỷ Đào cau mày, tiết trời lúc này đã sắp sang đông, sáng sớm và ban đêm đều rất lạnh, như hiện giờ đây, cũng chẳng khác gì mùa đông là bao.

Một căn phòng như thế thực sự không thể ở được .

Quan trọng nhất là chăn đệm, y phục của Cù Vĩ, kể cả đồ của đứa bé, đều không còn món nào khô ráo.

Đúng lúc ấy , từ bên kia vang lên giọng nói đầy phẫn nộ của Cù Thiến:

- Ca ca ta đã giúp A Nhiên bao nhiêu chuyện? Báo đáp như vậy sao ? Không nói tới ca ca và tẩu t.ử ta nhưng Mộ Nhi mới có năm tháng tuổi! Người cũng nỡ lòng sao ?

Kỷ Đào bước nhanh tới cửa.

Chỉ thấy Cù Thiến tức đến nước mắt chảy dài, đang hướng về phía Ngô thị mà chất vấn.

Nói thật, Cù Thiến rất hiếm khi nổi giận ngay cả lúc phàn nàn về Ngô thị trước mặt Kỷ Đào, nàng cũng luôn cười cười mà nói .

Từ sau khi vết sẹo trên mặt được chữa khỏi, cô nương này lúc nào cũng tươi sáng, yêu cười vậy mà lúc này lại giận dữ đến mức mất khống chế.

Thấy Cù Thiến kích động tiến lên hai bước về phía Ngô thị, Hà Nhiên lập tức kéo Ngô thị lùi lại , thuận tay đẩy Cù Thiến một cái.

Dưới chân trơn trượt, Cù Thiến ngã ngửa ra sau .

Tim Kỷ Đào thắt lại , nàng vừa định lao tới thì Cù Vĩ đã nhanh hơn một bước, kịp thời đỡ lấy muội muội .

Lúc này Kỷ Đào cũng đã bước vào phòng.

Thấy Cù Thiến đứng vững trở lại , nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng quay sang nhìn Hà Nhiên dường như hắn cũng không ngờ chỉ một cái đẩy thuận tay lại suýt khiến Cù Thiến ngã.

Vẻ mặt đầy luống cuống, định tiến lên nhưng khóe mắt Kỷ Đào lại bắt gặp sự hoảng hốt lóe lên trong mắt Ngô thị.

Ngô thị là người lên tiếng trước :

- Ta biết ngay mà! Cả nhà các người chẳng có ý tốt gì! Giúp đỡ A Nhiên nhà ta chẳng qua là để sau này khống chế nó!

Lời này vừa thốt ra , cả căn phòng lập tức rơi vào im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-206.html.]

Cù Thiến sững sờ, gương mặt vốn đã tái nhợt vì lạnh càng trắng bệch thêm vài phần.

Sắc mặt Cù Vĩ biến đổi.

Ngay cả Dư thị cũng đột ngột ngẩng đầu lên, Dư thị vốn là người tính tình cứng cỏi.

Sau khi hiểu được ý tứ trong câu nói ấy , nàng lập tức bế đứa con đang trần trụi trong chăn lên.

Nàng đã thay y phục khô rồi , có lẽ đang mặc đồ của Cù Thiến.

Lúc này nàng ôm c.h.ặ.t đứa bé vào lòng nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, nàng với tay lấy bộ y phục ướt bên cạnh, định quấn thêm cho con, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Cù Thiến lúc này cũng hoàn hồn, nàng vội chạy tới một bọc hành lý, lôi ra một chiếc áo choàng màu đen, đang định đưa cho Dư thị thì chợt nhớ ra điều gì đó.

"Bốp!"

Chiếc áo choàng bị nàng ném thẳng xuống đất, không thèm nhìn lấy một cái, nàng cúi đầu tiếp tục lục tìm.

Hà Nhiên đỡ lấy Ngô thị, vốn định tiến lên ngăn lại nhưng chiếc áo choàng rơi ngay dưới chân khiến hắn khựng người .

Hắn nhìn chiếc áo choàng ấy , ngây ra .

Đúng lúc đó, Lâm Thiên Dược bỗng xuất hiện, hắn cởi chiếc áo choàng trên người mình đưa cho Dư thị.

Dư thị thấy là hắn thì nhận lấy, khẽ nói :

- Đa tạ - Rồi cẩn thận quấn đứa bé lại .

Chiếc áo choàng quá lớn, quấn xong, trong lòng nàng gần như chỉ còn một bọc áo choàng to tướng.

Lúc này Hà Nhiên mới hoàn toàn tỉnh táo, hắn vội bước lên ngăn lại :

- Tẩu t.ử, không cần như vậy đâu .

Dư thị ôm con, né tránh tay hắn , ánh mắt lạnh như băng, nàng bật cười mỉa:

- Coi như bao năm qua cho ch.ó ăn vậy .

Hà Nhiên không giữ được Dư thị, hắn cũng không tiện dùng sức kéo nàng lại , bèn quay sang định giữ Cù Vĩ nhưng Cù Vĩ che chắn cho Dư thị, hoàn toàn không thèm để ý tới hắn .

Cù Thiến ôm một bọc hành lý, theo sát phía sau .

Hà Nhiên vội giữ lấy nàng, vừa ngẩng đầu lên, hắn đã chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của nàng, ánh mắt ấy còn lạnh hơn cả bầu không khí trong phòng lúc này .

Từ trước tới nay, Hà Nhiên chưa từng nhìn thấy vẻ mặt đó trên gương mặt nàng, ánh mắt ấy giống như đang nhìn một người xa lạ.

Trong lòng hắn hoảng hốt, giọng nói càng thêm vội vàng:

- Thiến Nhi, nương ta không cố ý đâu .

Có lẽ hắn muốn giải thích rằng những lời làm tổn thương người khác của Ngô thị chỉ là lỡ miệng.

Nhưng vừa nghe vậy , sắc mặt Cù Thiến càng lạnh hơn, nàng cười nhạt một tiếng, không thèm nhìn Ngô thị lấy một lần , chỉ nói :

- Nhưng ta là cố ý đấy, giúp đỡ chàng chính là để khống chế chàng .

Nói xong, nàng quay người bỏ đi , đuổi theo Cù Vĩ và Dư thị.

Hà Nhiên vội vàng chạy theo.

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhìn nhau rồi cũng đi theo.

Trở về căn phòng đầy nước đọng, Dư thị đặt đứa bé vào lòng Cù Vĩ rồi lập tức bắt đầu lau dọn nước trên sàn.

Cù Thiến cũng vội vàng giúp đỡ.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...