Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kỷ Đào bước vào nhìn quanh một lượt rồi cũng phụ lau nước trên bàn.
Hà Nhiên nhìn trái nhìn phải , cuối cùng cũng cúi xuống làm việc.
Dư thị liếc hắn một cái, lạnh lùng nói :
- Ngươi về đi , chỗ này không cần ngươi giúp.
Hà Nhiên cúi đầu làm tiếp, coi như không nghe thấy.
Cù Thiến tức giận nói :
- Chàng không lo cho nương chàng nữa à ? Phòng bà ấy còn chưa dọn đâu !
Động tác của Hà Nhiên khựng lại .
Cù Thiến thấy rõ, sắc mặt càng khó coi hơn:
- Đi đi !
Nàng đẩy hắn ra cửa:
- Về dọn phòng cho nương chàng đi .
Mặt sàn đầy nước, vô cùng trơn trượt, lúc nãy Cù Thiến cũng vì thế mà suýt ngã.
Nếu không phải vậy thì cú đẩy thuận tay của Hà Nhiên cũng chưa chắc khiến nàng ngã được .
Hà Nhiên không dám giằng co, mang vẻ mặt thất thần, hắn bị Cù Thiến đẩy ra ngoài.
Lâm Thiên Dược nhìn tình cảnh ấy , ánh mắt rơi lên bộ y phục ướt sũng của Cù Vĩ:
- Cù huynh , chỗ ta vẫn còn y phục khô để ta mang sang cho huynh vài bộ.
Sắc mặt Cù Vĩ dịu đi đôi chút, hắn không từ chối:
- Đa tạ Lâm huynh .
Lâm Thiên Dược lắc đầu:
- Chuyện nhỏ thôi.
Khi Lâm Thiên Dược mang y phục trở lại , căn phòng cũng đã được dọn dẹp gần xong.
Chỉ có chăn đệm trên giường là ướt hoàn toàn , không có chỗ nào khô.
Kỷ Đào suy nghĩ một chút rồi kéo Lâm Thiên Dược về phòng:
- Hay là cho họ mượn một chiếc chăn của chúng ta ?
Lâm Thiên Dược nắm lấy tay nàng, phát hiện bàn tay nàng vì vừa giúp dọn dẹp mà lạnh như băng.
Hắn bao lấy bàn tay ấy trong lòng bàn tay mình :
- Ta sợ nàng lạnh.
Kỷ Đào cười :
- Không sao , đợi trời nắng lên, chăn của họ khô rồi sẽ trả lại cho chúng ta thôi.
Nói xong nàng đi ôm chăn, Lâm Thiên Dược vội đón lấy.
Khi hai người quay lại phòng Cù Vĩ, hắn đã thay y phục xong.
Bộ đồ của Lâm Thiên Dược mặc trên người hắn hơi chật.
Phần vai và n.g.ự.c căng lên, ống quần lại dài quá mức, nhìn là biết không vừa .
Thế nhưng Cù Vĩ vẫn rất thản nhiên.
Cù Thiến ngồi trên chiếc ghế mới khô được một nửa, lặng lẽ lau nước mắt.
Dư thị ôm đứa bé, vừa đi đi lại lại vừa dỗ dành:
- Biết sớm là loại người vô tình vô nghĩa như thế này , ta đã chẳng gả muội cho hắn .
Cù Thiến lau nước mắt:
- A Nhiên chắc không cố ý nhưng nương hắn , thật sự khiến người ta lạnh lòng.
Lâm Thiên Dược ôm chăn bước vào .
Dư thị thấy vậy , mặt lập tức hiện lên vẻ vui mừng:
- Đa tạ hai người .
Kỷ Đào nhìn đứa bé trong lòng nàng rồi đề nghị:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-207.html.]
- Muội cũng chẳng giúp
được
gì nhiều
hay
là để
muội
trông Mộ Nhi giúp một lúc? Mọi
người
cứ tiếp tục lau dọn,
có
thể sẽ nhanh hơn.
Đứa bé trong lòng Dư thị lúc này đã ngủ thiếp đi lần nữa.
Nàng đầy vẻ cảm kích, không từ chối, vừa trao con cho Kỷ Đào vừa nói :
- Muội t.ử, ta không phải hạng người vô lương tâm. Những chuyện này ta đều ghi nhớ cả.
Kỷ Đào không để tâm, chỉ cười :
- Chuyện nhỏ thôi.
Nàng bế đứa bé cẩn thận rồi trở về phòng.
Dư thị vốn là người rất trọng tình nghĩa.
Ra khỏi phòng, Kỷ Đào nhìn thấy Hà Nhiên vẫn đứng ngoài cửa.
Nàng không nói gì, ôm đứa bé đi thẳng về phòng mình .
Sau khi trở về phòng, Kỷ Đào ôm theo đứa bé ngủ cùng.
Bên ngoài vẫn còn lất phất mưa, gió thổi qua mang theo hơi lạnh thấu người .
Khi Lâm Thiên Dược trở lại , thấy Kỷ Đào nằm cùng đứa bé thì bật cười :
- Đây là đang tập làm nương trước à ?
Kỷ Đào trừng mắt nhìn hắn :
- Nhỏ tiếng thôi, nếu đ.á.n.h thức nó dậy thì ta chịu không nổi đâu .
Rồi nàng hỏi:
- Bên kia thế nào rồi ?
Lâm Thiên Dược cởi giày lên giường:
- Vẫn thế thôi, lau dọn nửa ngày mới tạm khô nhưng trong phòng vẫn rất ẩm.
- Còn Hà Nhiên? - Kỷ Đào lại hỏi.
Lâm Thiên Dược lắc đầu:
- Vẫn đứng canh ngoài cửa phòng Cù huynh .
Kỷ Đào khẽ thở dài.
Thật ra Ngô thị cũng không hẳn sai, con người vốn luôn ưu tiên bản thân trước .
Ở nước Càn này , một trận phong hàn đôi khi cũng đủ lấy mạng người .
Không biết bao nhiêu thư sinh đi thi đã bỏ mạng dọc đường.
Nhưng chuyện này còn liên quan đến tình nghĩa, Cù Vĩ đã giúp đỡ Hà Nhiên rất nhiều.
Không nói tới số bạc âm thầm trợ giúp ngày thường, chỉ riêng việc Hà Nhiên đỗ cử nhân, Cù Vĩ đã chỉ điểm cho hắn biết bao nhiêu lần .
Nói khó nghe một chút thì nếu không nhờ cuộc hôn nhân này mà quen biết Cù Vĩ, lại thêm tình cảm huynh muội giữa Cù Vĩ và Cù Thiến rất tốt , khiến hắn hết lòng dìu dắt...
Thì với năng lực của Hà Nhiên, đừng nói cử nhân chính bảng, chỉ sợ ngay cả phó bảng cũng khó mà với tới.
Ngô thị không biết cảm kích thì thôi lại còn buột miệng nói người ta giúp đỡ chỉ để khống chế nhi t.ử mình .
Dĩ nhiên Kỷ Đào tin rằng lúc ấy Ngô thị vì sợ Cù Vĩ trách Hà Nhiên đã đẩy Cù Thiến nên mới vội vàng nói ra những lời ấy để chiếm thế chủ động.
Nhưng chính những lời buột miệng ấy mới đáng suy nghĩ.
Ai biết được đó có phải là suy nghĩ thật sự trong lòng bà ta hay không ?
Hoặc có lẽ bà ta luôn lo lắng rằng sau này nếu Hà Nhiên thi đỗ, cả đời vẫn phải chịu sự chi phối của Cù Vĩ.
Ừm...cũng có thể là vì Cù Vĩ quản hắn quá nghiêm khắc.
Kỷ Đào từng nghe Cù Thiến vô tình nhắc tới.
Ngay cả bây giờ trên thuyền, mỗi ngày Hà Nhiên vẫn phải hoàn thành những bài tập Cù Vĩ giao.
Nền tảng của Hà Nhiên vốn yếu, kỳ thi Hương vừa rồi hắn đỗ ở vị trí cuối cùng, lại còn là ở quận Phong An.
Thành tích như vậy bước vào kỳ thi Hội, dù vận may có tốt đến đâu cũng rất khó đỗ đạt.
Ngay cả Cù Vĩ, vị Giải nguyên đứng đầu kỳ thi Hương, còn không dám chắc mình nhất định đỗ.
Chaporia
Bình Luận (0)