Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cù Vĩ vốn đang định tiến lên tách hai người ra , mới đi được nửa đường thì thấy muội muội đột nhiên ngã quỵ, hắn lập tức lao tới.
Nhưng Hà Nhiên đã kịp đỡ lấy nàng trước , Hà Nhiên hoảng hốt:
— Thiến Nhi! Thiến Nhi! Nàng làm sao vậy ?
Cù Vĩ bước tới, không nói hai lời liền đón lấy muội muội từ tay hắn , bế ngang lên, hắn cười lạnh:
- A Nhiên, hôm nay mọi chuyện đúng là do nương ngươi gây ra hết thảy. Nhưng ngươi tự hỏi lòng mình xem, chẳng lẽ ngươi không có chút sai nào sao ?
Hắn dừng lại một lát rồi lạnh nhạt nói :
- Sau này ... tự lo lấy mình đi .
Nói xong liền bế Cù Thiến trở về phòng.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược cũng vội theo sau , không quên dặn Dương ma ma ở lại trông Mộ Nhi đang ngủ trên giường.
Cù Thiến nằm trên chiếc giường còn hơi ẩm, sắc mặt trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, khóe mắt vẫn còn đọng nước mắt.
Bên dưới người nàng chính là chiếc chăn mà Kỷ Đào mang sang trước đó.
Kỷ Đào tiến tới.
Cù Vĩ lập tức tránh sang một bên, giọng đầy cảm kích:
- Kỷ đại phu, làm phiền ngươi rồi .
Kỷ Đào đưa tay bắt mạch, vừa chạm vào cổ tay nàng đã bị cái lạnh buốt làm giật mình .
Nàng khẽ thở dài rồi tiếp tục bắt mạch cẩn thận.
Một lúc lâu sau , Kỷ Đào thu tay lại . Nàng ngẩng đầu nhìn Cù Vĩ và Dư thị đang đầy vẻ lo lắng.
Sau đó ánh mắt chuyển về phía Hà Nhiên đang đứng ở cửa, sắc mặt trắng bệch.
Cù Vĩ sốt ruột hỏi:
- Kỷ đại phu, Thiến Nhi làm sao vậy ?
Dư thị nhận ra ánh mắt của Kỷ Đào, nàng cũng nhìn về phía Hà Nhiên đứng ngoài cửa, sắc mặt hơi thay đổi, ánh mắt trở nên phức tạp.
Nàng nhìn tiểu cô đang nằm trên giường, vừa như vui mừng, lại vừa như đau lòng, đột nhiên nàng đứng dậy đi tới cửa.
"Cạch."
Cánh cửa khép lại , đồng thời cũng nhốt Hà Nhiên ở bên ngoài.
- Nàng ấy có t.h.a.i rồi .
Kỷ Đào đưa tay lau giọt nước mắt nơi khóe mắt Cù Thiến:
- Đã hơn một tháng.
Dư thị lúc trước nhìn thấy ánh mắt của Kỷ Đào đã lờ mờ đoán ra nên lúc này cũng không quá bất ngờ.
Cù Vĩ thì sững người , hắn nhìn muội muội trên giường, lại nhìn cánh cửa đã đóng c.h.ặ.t.
Một lúc lâu sau mới chậm rãi nói :
- Đa tạ Kỷ đại phu, cũng đa tạ Lâm huynh .
Kỷ Đào lắc đầu, không quá để tâm:
- Ta và Thiến Nhi đã quen biết , qua lại hơn một hai năm rồi . Giúp muội ấy là chuyện nên làm .
Nàng nhìn Cù Thiến đang nằm mê man trên giường rồi nói tiếp:
- Hôm nay tâm trạng muội ấy quá kích động, khí huyết dồn lên, lại còn ngã xuống đất lúc ở ngoài kia , nên đã có dấu hiệu động thai.
Thấy Cù Vĩ trầm ngâm không nói , Kỷ Đào lại bổ sung:
- Ta có chuẩn bị khá nhiều t.h.u.ố.c an thai, một lát nữa sẽ sắc cho muội ấy uống.
Dư thị vội nói :
- Để
ta
sắc t.h.u.ố.c,
muội
đã
giúp nhà chúng
ta
quá nhiều
rồi
. Chuyện sắc t.h.u.ố.c cứ để
ta
làm
.
Kỷ Đào gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-209.html.]
- Được.
Rồi nàng dặn thêm:
- Để muội ấy nghỉ ngơi đi , ngủ một giấc sẽ khá hơn. Có lẽ từ lúc gặp trận mưa lớn ban nãy đã bắt đầu động t.h.a.i rồi . Khoảng thời gian này phải hạn chế đi lại , tốt nhất nên nằm trên giường tĩnh dưỡng.
Dư thị cau mày:
- Nhưng tình hình bây giờ, cũng không thể để Thiến Nhi quay về phòng bên kia được . Căn phòng ấy còn chưa dọn dẹp xong, ẩm thấp như vậy với tình trạng hiện giờ của Thiến Nhi thì ở thế nào được ?
Nói đến đây, nàng càng nghĩ càng tức:
- Cũng không biết lão thái bà kia nghĩ cái gì nữa!
Cù Vĩ trầm ngâm một lúc lâu rồi nói :
- Ta đi hỏi Tạ công t.ử xem sao , ta ở cùng hắn . Thiến Nhi ở lại đây với nàng, nàng cũng tiện chăm sóc nó.
Dư thị không có ý kiến gì.
Cù Vĩ lại cảm tạ Kỷ Đào thêm một lần nữa rồi quay người đi ra ngoài.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược cũng bước ra .
Hà Nhiên vẫn đứng ngoài cửa, vừa thấy họ liền vội vàng hỏi:
- Tẩu t.ử, Thiến Nhi thế nào rồi ?
Kỷ Đào giả vờ như không nghe thấy, nàng nhìn thấy phía trước , Cù Vĩ đang gõ cửa phòng của Tạ Đông, suy nghĩ một chút, nàng liền đi theo.
Thấy Kỷ Đào lạnh nhạt như vậy , Hà Nhiên lại kéo tay áo Lâm Thiên Dược:
- Lâm huynh ! Thiến Nhi sao rồi ?
Trong phòng của Tạ Đông ánh sáng hơi tối.
Khi Kỷ Đào bước vào , nàng nhìn thấy trên bàn có một quyển sách đang mở dở cùng giấy b.út.
Cù Vĩ đang nói chuyện với hắn .
Thấy Kỷ Đào tới, Tạ Đông lập tức đứng dậy hành lễ, động tác lưu loát tự nhiên như nước chảy mây trôi, phong thái nhã nhặn, đẹp mắt đến khó tả.
Hắn mỉm cười :
- Đa tạ phu nhân ngày trước đã chỉ điểm cho muội muội ta là Liên Nhi. Nếu không , huynh muội chúng ta cũng chẳng thể lên được thuyền.
Kỷ Đào biết Tạ Liên vốn là người rất hiểu lễ nghĩa.
Riêng chuyện này nàng ấy đã cảm ơn nàng không biết bao nhiêu lần cho nên nàng cũng đoán được người đại ca này hẳn là một người có giáo dưỡng, quả nhiên không ngoài dự đoán.
Kỷ Đào khiêm tốn đáp:
- Không liên quan gì đến ta , là quản sự tốt bụng thôi.
Tạ Đông vẫn kiên trì:
- Dù vậy vẫn phải cảm ơn phu nhân.
Lúc này Cù Vĩ đã nói rõ ý định muốn ở cùng phòng với hắn .
Tạ Đông quay sang nhìn Cù Vĩ:
- Không chỉ vì phu nhân từng giúp đỡ huynh muội chúng ta , chỉ riêng tài học của Cù huynh thôi cũng đủ khiến ta muốn được thỉnh giáo đôi điều. Có thể ở cùng phòng, thật sự là điều ta cầu còn không được .
Hai người càng nói càng hăng hái.
Thấy vậy , Kỷ Đào liền trở về phòng.
Vừa vào cửa đã thấy Lâm Thiên Dược đang ngồi bên mép giường, nhìn đứa bé đang ngủ, gương mặt đầy vẻ dịu dàng, không biết đang nghĩ gì.
Thấy nàng trở lại , hắn cười hỏi:
- Bên kia thế nào rồi ?
Kỷ Đào ngồi xuống bên bàn, nhìn hắn với ánh mắt đầy ẩn ý:
- Người ta nói là cầu còn không được đấy.
Lâm Thiên Dược bật cười .
Chaporia
Bình Luận (0)