20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kỷ Đào hừ nhẹ:

- Sau này chàng tránh xa Hà Nhiên một chút, không nói đến tình cảm giữa ta với Thiến Nhi, chỉ riêng những chuyện hắn làm hôm nay, có chuyện nào xứng đáng với tấm lòng của Thiến Nhi không ?

Lâm Thiên Dược đi tới phía sau nàng, vòng tay ôm lấy, hắn cười khuyên:

- Họ là vợ chồng, sớm muộn rồi cũng làm lành thôi. Nàng ở đây tức giận thay họ như vậy không đáng đâu .

Nghe vậy , Kỷ Đào im lặng.

Ở nước Càn, phụ nữ vốn chịu rất nhiều ràng buộc. Người hòa ly rồi tái giá đã ít, lại còn bị người đời dị nghị. Huống hồ giờ đây Cù Thiến còn mang thai.

Tính tình nàng ấy lại mềm lòng, cuối cùng có lẽ chuyện này cũng chỉ sẽ chìm xuồng mà thôi.

Thấy nàng buồn bã, Lâm Thiên Dược bật cười :

- Nàng không thể cứ thở dài mãi được . Sau này sinh ra một đứa trẻ đa sầu đa cảm thì phải làm sao ?

Kỷ Đào trừng mắt:

- Ta mà đa sầu đa cảm? Hay là chàng m.a.n.g t.h.a.i đi , ta chăm sóc chàng nhé?

Lâm Thiên Dược đưa tay khẽ gõ lên ch.óp mũi nàng:

- Toàn nói linh tinh.

Đúng lúc ấy , bên ngoài vang lên tiếng của quản sự, thuyền chuẩn bị nhổ neo, nghe nói chỉ còn một ngày nữa là sẽ tới bến tiếp theo.

Kỷ Đào mỉm cười :

- Cũng tốt , đến lúc đó chúng ta mua vài cái chén mới.

Lâm Thiên Dược bỗng nghiêm mặt:

- Đào Nhi.

Kỷ Đào kinh ngạc quay đầu nhìn hắn .

- Hay là chúng ta xuống thuyền, đi đường bộ?

Kỷ Đào bật cười :

- Không cần đâu , chỉ hơn mười ngày nữa là tới quận Vận rồi . Bây giờ xuống thuyền, còn chẳng biết đang ở nơi nào, cách kinh thành bao xa cũng không rõ. Nhưng chắc chắn xa hơn đi thuyền. Chưa kể quan đạo ở đâu cũng không biết , chung quanh lại hoang vu như vậy . Nếu gặp cướp đường thì hai chúng ta làm sao ? Chẳng lẽ đ.á.n.h nhau với chúng?

Nói đến đây nàng cười :

- Đi thuyền ít nhất cũng không có cướp.

Lâm Thiên Dược ôm nàng vào lòng, không nói gì, chỉ lặng lẽ nghe nàng nói .

Con thuyền lại khẽ rung lên, hóa ra đã bắt đầu tiếp tục hành trình.

Nửa ngày sau , trời dần tối, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đứng ở mũi thuyền, nàng chỉ cảm thấy mặt mình đau rát vì gió.

Trên mặt sông xuất hiện hơn mười chiếc thuyền nhỏ, chúng bao vây lấy đại thuyền, từng sợi dây có gắn móc sắt liên tục bị ném lên.

Các thủy thủ canh giữ bên mạn thuyền, vừa thấy móc sắt liền lập tức c.h.é.m đứt dây.

Thế nhưng dù vậy , những chiếc thuyền nhỏ vẫn càng lúc càng áp sát.

Lâm Thiên Dược siết c.h.ặ.t vòng tay quanh eo Kỷ Đào, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.

Cù Vĩ bế đứa bé trong lòng, Dư thị dìu Cù Thiến đứng sát bên cạnh hắn .

Hà Nhiên đỡ Ngô thị, muốn tiến lại gần Cù Thiến nhưng lại không dám.

Phía bên kia , sắc mặt phu thê họ Liên trắng bệch.

Thạch Nghị cùng muội muội và Thạch Lý thị dường như vẫn còn giận dỗi nhau nhưng lúc này cũng đứng sát lại một chỗ.

Tạ Đông và Tạ Liên đứng riêng một bên, sắc mặt xem như vẫn bình tĩnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-210.html.]

Kỷ Đào hạ giọng:

- Thiên Dược, ta sai rồi .

Nàng đang nhắc tới câu nói lúc chiều:

"Đi thuyền ít nhất cũng không có cướp."

Lâm Thiên Dược muốn cười nhưng không cười nổi, hắn ôm nàng c.h.ặ.t thêm vài phần:

- Đừng sợ, qua được lần này , chúng ta xuống thuyền đi đường bộ.

Nhưng Kỷ Đào lại cảm thấy, có lẽ bọn họ chưa chắc đã vượt qua được lần này .

Phía đuôi thuyền đã vang lên tiếng binh khí va chạm, âm thanh kim loại đập vào nhau ch.ói tai vô cùng.

Ngay sau đó là một tiếng kêu t.h.ả.m thiết rồi tiếng vật nặng rơi xuống nước.

Từ đầu đến cuối, Hồ Tam Gia vẫn đứng ở mũi thuyền nhìn những chiếc thuyền nhỏ đang từ từ áp sát, sắc mặt cực kỳ khó coi, ông lớn tiếng quát:

- Chuyện các ngươi tới đây, Phan đại đương gia có biết không ?

Từ phía đuôi thuyền, một đại hán râu quai nón mặc đoản đả sải bước đi tới, khoảng bốn mươi tuổi, đôi mắt lồi lên, lông mày sắc bén, trong ánh mắt thỉnh thoảng lóe lên vẻ hung ác âm hiểm.

Hồ Tam Gia nhìn thấy hắn , sắc mặt càng nghiêm nghị:

- Ngươi không sợ đại đương gia của các ngươi sao ?

Gã râu quai nón bật cười ha hả, tiếng cười cuồng ngạo, phóng túng, hắn cười lạnh:

- Tên ngu xuẩn đó à ? Cứ khăng khăng giữ cái gọi là đạo nghĩa giang hồ. Lão t.ử đã chướng mắt hắn từ lâu rồi . Ta đã g.i.ế.c hắn rồi !

Hắn dừng lại , ánh mắt hung tợn quét qua mọi người trên thuyền:

- Cũng đừng mong có cứu binh, ngoan ngoãn để lại một nửa số hàng hóa trên thuyền... rồi nói tiếp.

Ánh mắt hắn đảo một vòng rồi dừng lại trên người Thạch Kỳ:

- Ngoài ra , để lại mấy cô nương này nữa, ta sẽ tha cho các ngươi.

Thạch Kỳ vội nép ra sau lưng ca ca là Thạch Nghị, những món trang sức trên đầu va vào nhau phát ra tiếng leng keng trong trẻo.

Gã râu quai nón nhìn theo, lập tức nhận ra vẻ “giàu sang” khác thường trên người huynh muội họ Thạch, bật cười :

- À đúng rồi , toàn bộ hành lý của hai huynh muội các ngươi cũng phải để lại .

Sắc mặt Thạch Kỳ biến đổi, nàng liếc thấy phu thê họ Liên đứng gần đó, lập tức chỉ tay về phía Liên phu nhân:

- Bọn họ cũng giàu lắm! Ngươi cướp bọn họ đi , tha cho chúng ta !

Chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi ấy , đám người trên những chiếc thuyền nhỏ đã lần lượt nhảy xuống nước rồi leo lên thuyền lớn.

Mấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên liên tiếp.

Ngay sau đó, từng tên cướp đã cầm đại đao đứng trên boong. Có thanh đao còn vương m.á.u chưa khô.

Hai bên giằng co đối mặt nhưng chỉ cần nhìn qua cũng thấy rõ đám thủy thủ của Hồ Tam gia đang ở thế yếu.

Sắc mặt Kỷ Đào hơi tái đi .

Lâm Thiên Dược kéo nàng vào lòng, thấp giọng:

- Đừng nhìn .

Ánh mắt gã râu quai nón theo hướng Thạch Kỳ chỉ mà dừng trên người Liên phu nhân, đặc biệt liếc qua Oanh Nhi đứng bên cạnh nàng ta .

Oanh Nhi sợ đến mức rụt người lại .

Liên phu nhân trừng mắt nhìn Thạch Kỳ như muốn phun độc:

- Ta với ngươi không oán không thù, vì sao ngươi lại hại chúng ta ?

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...