20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nói xong, nàng ta lập tức đổi sắc mặt, cười lấy lòng nhìn gã râu quai nón:

- Đại ca à , bọn ta đâu có giàu bằng bọn họ. Ngài nhìn cách ăn mặc của họ là biết ngay mà, đúng không ?

Gã râu quai nón gật đầu.

Liên phu nhân còn chưa kịp vui mừng thì hắn đã nói tiếp:

- Nhưng các ngươi cũng chẳng nghèo đâu . Ngoan ngoãn để lại hành lý.

Hắn chỉ vào Oanh Nhi:

- Con nha hoàn này ở lại .

Rồi lại nhìn Liên phu nhân:

- Còn ngươi, cút đi .

Liên phu nhân lúc này mới hiểu ra ý hắn , vừa tức vừa giận.

Ngay sau đó, ánh mắt gã râu quai nón lại chuyển sang phía Cù Vĩ, chính xác hơn là nhìn Cù Thiến đang đứng bên cạnh hắn , lúc này sắc mặt Cù Thiến trắng bệch, yếu ớt tựa vào người Dư thị.

Gã nhìn nàng hồi lâu rồi cười :

- Tiểu nương t.ử, hay là theo ta về núi đi ? Cả đời này ta thích nhất những cô nương yếu đuối xinh đẹp . Bây giờ ta đã là đại đương gia rồi . Theo ta làm áp trại phu nhân, ăn ngon mặc đẹp , hưởng phú quý vinh hoa, thế nào?

Vừa nói , hắn vừa từng bước tiến về phía Cù Thiến.

Hà Nhiên đột nhiên lao ra nhưng còn chưa đến gần đã bị gã râu quai nón tung một cước đá văng.

Hà Nhiên lăn hai vòng trên sàn thuyền, ôm bụng co quắp, cả người cong lại như con tôm.

Ngô thị hét lên thất thanh rồi lao tới đỡ con trai.

Gã râu quai nón quát:

- Từ đâu chui ra cái tên thư sinh chua ngoa này thế? Không biết tự lượng sức mình !

Cù Vĩ nhíu mày, bước lên một bước:

- Chúng ta đều là cử nhân đã được triều đình ghi danh. Riêng ở đây đã có sáu người . Theo luật pháp Đại Càn, động thủ với cử nhân chẳng khác nào động thủ với quan viên triều đình. Nếu các ngươi kịp thời dừng tay, chúng ta tuyệt đối sẽ không truy cứu. Nhưng nếu vẫn cố chấp, sau này quan phủ e rằng sẽ trực tiếp kéo quân tới tận sào huyệt các ngươi...

Cù Vĩ đưa mắt quét một vòng quanh đám cướp, giọng lạnh như băng:

- Chư vị thật sự còn muốn sai càng thêm sai sao ?

Gã râu quai nón ngửa mặt cười ha hả. Đám người cầm đao xung quanh tuy có phần chột dạ , nhưng nhìn thấy vẻ ngông cuồng của hắn lại bình tĩnh hơn đôi chút.

Cười đã một lúc, hắn mới lên tiếng:

- Các huynh đệ , chỉ cần chúng ta g.i.ế.c sạch bọn họ, chẳng còn ai biết chuyện này nữa, đúng không ?

- Cũng phải xem ngươi có g.i.ế.c nổi hay không . - Hồ Tam gia lạnh lùng đáp.

Kỷ Đào nhận ra từ đầu đến cuối, trên mặt Hồ Tam gia chưa từng lộ ra vẻ sợ hãi hay chột dạ . Thấy vậy , lòng nàng cũng yên tâm hơn phần nào.

Nghe thế, gã râu quai nón lại cười như điên.

Giữa lúc không gian đang yên lặng, tiếng cười của hắn đột ngột ngưng bặt.

Thậm chí tư thế ngửa đầu của hắn còn chưa kịp thay đổi, đôi mắt vẫn trợn trừng. Hắn khó tin quay đầu lại , rồi “rầm” một tiếng ngã vật xuống đất.

Nằm trên sàn thuyền, mắt hắn vẫn mở thao láo, trong đó đan xen vẻ nghi hoặc, không cam lòng và sợ hãi.

Ngay trước n.g.ự.c hắn cắm một con d.a.o găm lớn bằng bàn tay.

Trên bộ y phục đen, vệt m.á.u sẫm không ngừng lan rộng.

Kỷ Đào chỉ liếc qua vị trí con d.a.o đã hiểu, dù người này chưa c.h.ế.t ngay thì cũng không thể cứu nổi nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-211.html.]

Dĩ nhiên, nàng cũng chẳng hề có ý định cứu.

Đang nghĩ vậy , Lâm Thiên Dược đã đưa tay ép đầu nàng trở lại lòng mình . Trước mắt Kỷ Đào chỉ còn màu xanh nhạt của vạt áo hắn , nơi ch.óp mũi phảng phất mùi mực nhè nhẹ quen thuộc.

Giọng Hồ Tam gia vang lên sang sảng, mang theo sát khí lạnh lẽo:

- Các ngươi còn muốn động thủ nữa không ?

Con d.a.o găm vừa rồi chính là do ông phóng ra .

Tốc độ nhanh đến cực điểm, như một tia chớp xé gió lao tới, xuyên thẳng vào n.g.ự.c gã râu quai nón, đoạt mạng chỉ trong một đòn.

Đám cướp vẫn cầm đao trong tay nhìn nhau .

Hồ Tam gia cười lạnh:

- Phan đại đương gia của các ngươi là huynh đệ nhiều năm của ta . Bao năm nay ta xuôi ngược trên dòng sông này thuận buồm xuôi gió, chưa từng có kẻ nào dám cướp thuyền của ta . Nếu các ngươi vẫn cố chấp...

Ông chỉ xuống t.h.i t.h.ể đang nằm trong vũng m.á.u trên sàn gỗ vàng sẫm:

- Đây chính là kết cục của các ngươi.

Dù đám người kia vẫn nắm c.h.ặ.t đao, thái độ rõ ràng đã mềm xuống, không ít người còn lộ vẻ kinh hãi.

Hồ Tam gia lớn tiếng:

- Chỉ cần các ngươi dừng tay, chuyện hôm nay ta tuyệt đối không truy cứu.

Cù Vĩ cũng bước lên trước :

- Còn có chúng ta . Chúng ta cũng sẽ không truy cứu.

Vũng m.á.u dưới thân gã râu quai nón càng lúc càng lớn.

Không biết ai là người đầu tiên, từng tiếng “tõm, tõm” liên tiếp vang lên, đám cướp lần lượt nhảy xuống nước.

Thậm chí có kẻ gan lớn còn chắp tay với Hồ Tam gia:

- Mong Tam gia rộng lượng tha thứ, cũng mong Tam gia giữ lời.

Nhìn bọn họ leo lên những chiếc thuyền nhỏ rồi dần dần rút xa, Liên phu nhân đột nhiên lên tiếng:

- Hồ Tam gia, bọn ta tin tưởng ngài nên mới lên con thuyền này . Hôm nay suýt nữa mất mạng, ta muốn xuống thuyền!

Thạch Lý thị cũng bước ra :

- Ngài còn phải bồi thường cho bọn ta ! Bọn ta suýt c.h.ế.t rồi . Bọn ta cũng muốn xuống thuyền!

Hồ Tam gia nửa cười nửa không , không biết từ đâu ông lại lấy ra một con d.a.o găm, lạnh nhạt hỏi:

- Vẫn muốn xuống thuyền à ?

Hai nữ nhân vừa rồi còn hùng hổ lập tức lùi lại một bước:

- Ông dám g.i.ế.c bọn ta sao ?

Hồ Tam gia liếc nhìn những chiếc thuyền cướp còn chưa đi xa:

- Sao lại là ta g.i.ế.c các ngươi được ? Các ngươi bị đám người kia g.i.ế.c c.h.ế.t, ta cũng bất lực thôi.

Thấy hai người ngoan ngoãn lùi về, ông cao giọng tuyên bố:

- Không ai được phép xuống thuyền! Mười ngày nữa tới quận Vận Thành, ta tuyệt đối sẽ không làm khó bất cứ ai.

Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào nhìn nhau , đều hiểu rằng lúc này muốn xuống thuyền là chuyện không thể.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...