Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thạch Nghị vẫn chưa chịu từ bỏ:
- Tam gia, bọn ta xuống thuyền cũng không ảnh hưởng gì đến ngài. Thật không hiểu vì sao ngài lại ... - hắn ngập ngừng nói tiếp.
Hồ Tam gia nhìn hắn nhàn nhạt, hồi lâu mới nói :
- Khi nãy ta đã hứa với bọn họ sẽ không truy cứu, tự nhiên cũng sẽ không để các ngươi đi báo quan. Hồ Tam ta còn phải tiếp tục kiếm sống trên dòng sông này .
Kỷ Đào lập tức hiểu ra . Nếu những người trên thuyền đi báo quan, đám cướp đã hoạt động nhiều năm ở vùng này ắt có cách tự bảo vệ mình . Đến lúc đó chúng không tìm hành khách gây sự, mà người bị chúng ghi hận chỉ có Hồ Tam mà thôi.
- Chúng tôi chỉ muốn đi đường bộ, sẽ không báo quan. - Thạch Nghị giải thích.
Hồ Tam gia phất tay.
Một vệt sáng lạnh lẽo lao v.út tới trước mặt Thạch Nghị, cắm phập xuống ngay sát chân hắn , chỉ thiếu một chút nữa là xuyên trúng ngón chân.
- Nếu ngươi nhất quyết muốn xuống thuyền, cũng được .
Con d.a.o găm gần như cắm ngập vào ván thuyền, chỉ còn lộ mỗi chuôi.
Thạch Nghị lùi lại một bước, không dám nói thêm lời nào.
Hồ Tam gia dường như khá hài lòng với sự thức thời ấy . Ông nhìn đám người ở mũi thuyền rồi lớn tiếng:
- Nói thật với các vị, trận mưa gió lúc trưa ở khúc sông đó là chuyện ta gặp thường xuyên. Người khác đi qua đó cũng thường gặp. Đây vốn là chuyện bình thường, không cần quá kinh hãi. Về nghỉ đi , ngày mai sau giờ ngọ thuyền sẽ cập bến.
Nói xong, ông thong thả bước đi .
Hà Nhiên vẫn co quắp trên mặt đất. Ngô thị muốn đỡ con trai dậy nhưng hắn đau đến mức không đứng nổi.
Thấy Hồ Tam gia rời đi , bà ta vội vàng gọi lớn:
- Kỷ đại phu, mau tới xem giúp!
Kỷ Đào bước tới, gạt tay Hà Nhiên đang ôm bụng ra , ấn vài chỗ rồi cau mày:
- Tĩnh dưỡng cho tốt đi .
- Có nghiêm trọng không ? - Ngô thị cuống quýt hỏi.
Kỷ Đào lắc đầu.
Lâm Thiên Dược che chở Kỷ Đào trở về.
Kỷ Đào suy nghĩ miên man, nếu đúng như Hồ Tam gia nói , khúc sông ấy thường có bão, thì việc bọn cướp chọn xuất hiện sau cơn bão cũng chẳng lạ.
Sau khi trải qua nguy hiểm, con người thường buông lỏng cảnh giác; hơn nữa, sau mưa bão thuyền có thể hư hại hoặc hỗn loạn, giống như một cơ thể vừa trải qua cơn sốt, sức đề kháng tạm thời suy giảm, chính là lúc dễ bị tấn công nhất.
Cù Vĩ dìu Dư thị và Cù Thiến trở về phòng. Cù Thiến sắc mặt trắng bệch, toàn thân mềm nhũn, gần như phải dựa hẳn vào Dư thị mới đi nổi.
Thuyền lại tiếp tục tiến lên. Kỷ Đào tựa trên giường, Lâm Thiên Dược lo lắng hỏi:
- Đào Nhi, nàng thấy thế nào?
- Ta không sao . - Kỷ Đào hoàn hồn, mỉm cười .
Đúng lúc ấy có tiếng gõ cửa.
Lâm Thiên Dược ra mở, thấy quản sự đứng ngoài đang gượng cười nói :
- Muốn hỏi Kỷ đại phu xem
có
mang theo t.h.u.ố.c trị thương
không
. Mấy
huynh
đệ
của bọn
ta
bị
thương
rồi
. Chỗ t.h.u.ố.c vốn
có
, lúc trưa hỗn loạn
đã
bị
kẻ vụng về
làm
đổ mất.
Kỷ Đào đứng dậy lấy t.h.u.ố.c, vừa nói :
- Ta mang không nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-212.html.]
Quản sự thấy nàng chịu lấy t.h.u.ố.c ra thì vẻ mặt giãn ra :
- Đa tạ Kỷ đại phu. Đông gia nhà chúng ta sẽ ghi nhớ chuyện này .
Kỷ Đào lấy một gói bột t.h.u.ố.c đã nghiền sẵn đưa cho ông ta :
- Không cần khách khí.
Nàng hiểu rõ, Hồ Tam gia không phải người dễ nói chuyện. Dù nàng không muốn cho, cuối cùng số t.h.u.ố.c này vẫn sẽ bị lấy đi . Chỉ là cho ngay từ đầu sẽ tránh được phiền phức hơn.
Còn t.h.i t.h.ể gã râu quai nón kia xử lý thế nào, nàng không biết . Nhưng giữa sông nước mênh m.ô.n.g, khả năng cao là ném xuống sông.
Lâm Thiên Dược cũng hiểu điều ấy . Hắn ghé sát nàng, thấp giọng:
- Đào Nhi, hay là ngày mai vừa cập bến, chúng ta xuống luôn, không quay lại nữa.
Kỷ Đào dựa vào vai hắn , im lặng một lúc rồi nói :
- Đừng sợ, chúng ta tới Vận Thành sẽ không sao đâu .
Đêm đó Kỷ Đào ngủ cũng không dám ngủ quá say. Mãi tới gần sáng mới thiếp đi . Khi nàng tỉnh lại , là do Lâm Thiên Dược gọi.
- Đào Nhi, tới rồi . Chúng ta xuống xem một chút.
Kỷ Đào mặc y phục rồi cùng Lâm Thiên Dược và Dương ma ma xuống thuyền.
Hôm nay trời rất đẹp , nắng ấm trải trên người . Bến tàu không lớn nhưng những thứ thông thường đều có bán.
Hai người mua chén mới, chủ yếu là mua rất nhiều đồ ăn. Mấy ngày nay thức ăn trên thuyền quá tệ.
Họ còn mua ít vải cho Dương ma ma, và trước khi quay lại thuyền, Kỷ Đào mua thêm một chiếc chăn.
Thuyền chỉ neo nửa ngày, sáng sớm hôm sau lại khởi hành. Kỷ Đào cảm thấy lịch trình dường như nhanh hơn trước .
Tối đến, hai người đi ngủ sớm. Từ sau khi tận mắt thấy Hồ Tam gia g.i.ế.c người , trong hành lang không còn tiếng cãi vã nào nữa.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài bỗng vang lên tiếng huyên náo.
Có người đang c.h.ử.i lớn.
Kỷ Đào tỉnh dậy nhìn ra cửa sổ, bên ngoài tối đen như mực, chẳng biết đã là giờ nào.
Lâm Thiên Dược ngồi dậy mặc y phục:
- Ta ra xem thử.
- Ta đi cùng chàng . - Kỷ Đào cũng ngồi dậy.
Ở mũi thuyền, đám thủy thủ đứng thành một vòng tròn. Hồ Tam gia ngồi ung dung trên ghế, khóe môi mang ý cười nhàn nhạt nhưng ánh mắt lạnh như băng. Một tay ông chống cằm, nhìn ba người bị vây ở giữa.
Đó chính là ba người Thạch gia.
Thạch Nghị nắm c.h.ặ.t t.a.y Thạch Kỳ, Thạch Lý thị phải dựa vào hắn , hai chân run nhẹ.
Tiếng c.h.ử.i lúc nãy dường như là của Thạch Kỳ.
Trong bầu không khí căng như dây đàn, Thạch Lý thị là người chịu không nổi đầu tiên:
- Tam gia, chuyện này không liên quan đến ta ! Hai huynh muội họ ép ta cùng bỏ trốn. Họ nói qua khỏi khúc này ngài sẽ g.i.ế.c tất cả chúng ta !
Lúc này mọi người trong khoang đều đã đi ra , kể cả Hà Nhiên. Hắn khom người vì đau, được Ngô thị dìu, sắc mặt trắng bệch.
Nghe vậy , ánh mắt nghi ngờ của mọi người đều đổ dồn về phía Hồ Tam gia.
Chaporia
Bình Luận (0)