20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ông thong thả nhấp một ngụm trà rồi bình thản nói :

- Đã nhiều năm ta không tự tay động thủ, không ngờ mấy ngày nay lại liên tiếp phá lệ.

Sắc mặt mọi người đồng loạt biến đổi.

Hồ Tam gia thấy vậy bật cười :

- Chúng ta cũng đã ở cùng nhau hơn nửa tháng. Các vị nghĩ về ta như thế sao ?

Ông đột ngột giơ tay.

Một tia sáng bạc xé màn đêm lao về phía chân Thạch Lý thị.

Tiếng thét ch.ói tai x.é to.ạc không gian.

Hồ Tam gia như không nghe thấy, nhìn gương mặt trắng bệch của mọi người rồi lạnh nhạt nói :

- Ai còn muốn chạy, kết cục sẽ như thế.

Nói xong, ông chắp tay sau lưng bước vào khoang. Yến Nhi sắc mặt tái nhợt vội theo sau .

Cù Vĩ ghé lại gần Lâm Thiên Dược:

- May mà chúng ta không có ý đó.

Lâm Thiên Dược gật đầu.

Cù Vĩ bế đứa bé đi vào trong, Dư thị và Cù Thiến dìu nhau theo sau .

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược cũng định quay về ngủ tiếp.

Ngoài trời lạnh buốt, hơi sương đêm như thấm vào tận xương.

“Thiến Nhi, con thật nỡ lòng không chăm sóc A Nhiên sao ?” Giọng của Ngô thị chợt vang lên, nghèn nghẹn như sắp khóc .

Cù Thiến sắc mặt tái nhợt, không quay đầu lại , chỉ nói :

“Con cũng đang bệnh, chẳng lẽ người không biết sao ?”

Ngô thị im lặng, Cù Thiến khẽ cười , rồi cùng Dư thị rời đi .

Hà Nhiên nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần, lên tiếng:

“Tẩu t.ử, tẩu có thể kê t.h.u.ố.c cho ta được không ? Ta muốn mau khỏi hơn.”

Kỷ Đào gật đầu.

Không nói chuyện khác, chỉ riêng việc bọn họ cùng đi đường với nhau , nàng cũng có thể kê thêm ít t.h.u.ố.c giúp hắn .

Ngô thị vừa cầm t.h.u.ố.c rời đi , cửa phòng lại bị gõ.

Lâm Thiên Dược mở cửa, thấy Thạch Kỳ đứng bên ngoài.

Nàng ta miễn cưỡng nói : “Kỷ đại phu, phu nhân có thể đến khám cho tẩu t.ử ta được không ?”

Kỷ Đào đương nhiên không từ chối bạc. Lâm Thiên Dược đeo hòm t.h.u.ố.c lên lưng, cùng nàng tới phòng của Thạch Nghị.

Từ bắp chân xuống tận mắt cá chân của Thạch Lý thị đỏ lòm một mảng m.á.u.

Vừa thấy Kỷ Đào, nàng ta không còn vẻ khinh thường như trước , mày nhíu c.h.ặ.t, thỉnh thoảng lại kêu đau: “Kỷ đại phu, xin ngươi nhẹ tay một chút.”

Kỷ Đào vẫn bình thản như thường.

Nàng đưa tay rút con d.a.o găm ra , đặt sang một bên, rồi lấy t.h.u.ố.c trị thương băng bó cho nàng ta .

Thạch Nghị và Thạch Kỳ đứng bên cạnh nhìn .

Thấy Lâm Thiên Dược luôn canh giữ bên Kỷ Đào, Thạch Nghị bỗng hỏi:

- Huynh đài có tin rằng đến lúc đó Hồ Tam gia thật sự sẽ giữ lời, thả chúng ta đi không ?

Ánh mắt Lâm Thiên Dược vẫn không rời khỏi Kỷ Đào, giọng điềm nhiên:

- Chúng ta chỉ có thể tin ông ấy .

Đúng vậy , ngoài tin Hồ Tam gia sẽ thả họ đi ra , còn biết làm sao ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-213.html.

]

Thạch Lý thị chính là tấm gương trước mắt, sở dĩ Hồ Tam gia ra tay, cũng là để g.i.ế.c gà dọa khỉ. Thạch Nghị không nói thêm gì nữa.

Kỷ Đào để lại số t.h.u.ố.c đã chuẩn bị sẵn từ trước , dặn dò:

- Chỉ cần không phát sốt cao thì sẽ không có gì đáng ngại.

Thạch Nghị gật đầu, Thạch Kỳ đưa cho Kỷ Đào một túi bạc:

- Đa tạ Kỷ đại phu. Đây là tiền khám bệnh.

Kỷ Đào thuận tay nhận lấy, cùng Lâm Thiên Dược ra ngoài, vừa đi vừa nói :

“Nếu có chuyện gì thì cứ tới gọi ta .”

Huynh muội Thạch gia vốn giàu có , ra tay rất hào phóng.

Về tới phòng, Kỷ Đào mở túi bạc ra xem, bên trong có tới hai lượng bạc.

Từ hôm đó, thuyền lớn tăng tốc hành trình.

Dù cập bến dọc đường cũng chỉ thả neo lại nửa ngày, có khi trời tối rồi thuyền vẫn tiếp tục đi , không nghỉ qua đêm.

Có lẽ tâm trạng của Hồ Tam gia cũng không được tốt .

Thương thế của Hà Nhiên và Thạch Lý thị dần dần chuyển biến tốt , đến khi cả hai đã có thể miễn cưỡng đi lại , con thuyền cuối cùng cũng cập bến Vận Thành.

Lúc này đã vào đông, bên ngoài giá lạnh.

Từ hôm trước , Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đã thu xếp hành lý gần xong, Dương ma ma cũng đã chuẩn bị đầy đủ.

Ra đến đầu thuyền, gặp quản sự, Lâm Thiên Dược đưa bạc.

Người quản sự chỉ nhận hai lượng, Lâm Thiên Dược cũng không ép.

Trước đó, khi Kỷ Đào cứu Yến Nhi, quản sự từng nói chỉ cần Kỷ Đào ra tay chữa bệnh thì tiền phòng của họ sẽ được miễn.

Hai lượng bạc này là tiền phòng của Dương ma ma.

Bên kia , Cù Vĩ và Dư thị cũng đi ra . Dư thị ôm đứa bé trong lòng, quấn kín mít.

Trong tay Cù Thiến chỉ có một bọc hành lý nhỏ, còn Cù Vĩ thì xách lớn ôm bé đủ thứ đồ đạc. Hắn không hề tỏ vẻ khó chịu, trái lại còn rất thản nhiên.

Cù Vĩ trả mười lượng bạc.

Hắn nói rõ một nửa tiền phòng của Cù Thiến là do mình trả, phòng của Tạ Đông cũng trả giúp một nửa.

Năm lượng bạc còn lại là tiền phòng của phu thê họ.

Quản sự mỉm cười nhận lấy, không nói thêm gì.

Cù Vĩ dẫn mọi người rời đi . Lâm Thiên Dược lại đưa Kỷ Đào và những người khác đứng chờ tại chỗ.

Một lúc sau , Hà Nhiên cùng Ngô thị chậm chạp xách hành lý đi ra .

Vết thương của hắn vẫn chưa hoàn toàn khỏi, đi lại rất chậm, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn nhìn theo hướng Cù Thiến đã xuống thuyền.

Thấy ba người Kỷ Đào đứng bên cạnh, vẻ mặt Ngô thị mới giãn ra đôi chút. Bà bước tới hỏi quản sự:

- Bao nhiêu bạc?

Quản sự cười tủm tỉm nhìn bà:

- Hai người các vị, năm lượng.

Ngô thị kinh ngạc, bà liếc nhìn Kỷ Đào rồi không nhịn được hỏi:

- Phòng ta ở, nếu tính một nửa là ta trả, vậy còn phòng của A Nhiên...

Quản sự cười , tiếp lời:

- Cù cử nhân đã trả một nửa rồi .

Nghe vậy , sắc mặt Hà Nhiên càng thêm xám xịt, nếu Cù Thiến hoàn toàn không trả đồng nào, có lẽ trong lòng hắn còn dễ chịu hơn.

Nhìn đoàn người của Cù Thiến đã khuất hẳn giữa dòng người , hắn kéo tay áo Ngô thị, ngăn bà nói tiếp.

- Nương, trả bạc rồi đi thôi. Lâm huynh còn đang đợi chúng ta .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...