Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngô thị đau lòng thanh toán bạc, xách hành lý đến trước mặt Kỷ Đào, bà không khỏi oán trách:
- Thiến Nhi sao lại nhẫn tâm đến vậy chứ?
Kỷ Đào nhìn bà một cái, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói :
- Con người ai cũng có trái tim bằng m.á.u thịt. Thẩm à , có những lúc không thể chỉ chăm chăm nhìn vào bạc được .
Ngô thị trầm mặc.
Kỷ Đào thấy dáng vẻ ấy thì biết bà vẫn chưa nghĩ thông, cũng không nói thêm nữa. Ngay cả Hà Nhiên còn không lên tiếng, nàng là người ngoài càng không tiện xen vào . Nếu không phải nể mặt Cù Thiến, nàng cũng chẳng buồn nhiều lời.
Dương ma ma và Lâm Thiên Dược mang hành lý xuống thuyền.
Đi chưa được bao xa, phía sau đã vang lên tiếng quản sự gọi:
- Lâm cử nhân!
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược quay đầu lại .
Chỉ thấy quản sự đang vội vàng chạy tới, trên tay cầm một túi bạc, ông ta áy náy nói :
- Lần trước lấy t.h.u.ố.c của phu nhân mà vẫn chưa thanh toán. Vừa rồi nghe tiểu nhị nhắc mới nhớ ra . Mong Kỷ đại phu đừng trách.
Kỷ Đào liếc túi bạc trong tay ông ta rồi từ chối:
- Không cần đâu . Chỉ là vài vị t.h.u.ố.c thông thường, không đáng bao nhiêu bạc.
Quản sự không để nàng từ chối, trực tiếp nhét túi bạc vào tay Lâm Thiên Dược, cười nói :
- Đông gia trả bạc thì các vị cứ nhận đi . Nếu nhất quyết không nhận, người bị trách là ta làm việc không chu toàn đấy.”
Ý trong lời nói cũng là ngầm nhắc rằng Hồ Tam gia không thiếu chút bạc ấy .
Lâm Thiên Dược thấy vậy liền dứt khoát nhận lấy, đặt hành lý xuống, hắn chắp tay:
- Suốt quãng đường này , đa tạ ông đã chiếu cố.
Từ biệt quản sự, mấy người tiếp tục đi về phía bến cảng.
Ngô thị nhìn túi bạc căng phồng mà quản sự vừa đưa, không khỏi cảm thán:
- Làm đại phu đúng là kiếm bạc thật.
Kỷ Đào không đáp, chỉ cùng Lâm Thiên Dược tiếp tục bước đi .
Quả nhiên không hổ là Vận Thành, đây là bến cảng lớn nhất của Càn quốc.
Đi sâu thêm vào trong chính là kinh thành, bất kỳ ai đi lại bằng đường thủy đều phải qua nơi này .
Trên đường người qua kẻ lại đủ mọi hạng người , giàu có hay nghèo khổ đều có .
Hai bên đường bán nào tò he, bánh trái, quà vặt; rất nhiều thứ Kỷ Đào chưa từng nhìn thấy.
Nàng vừa chú ý theo sát Lâm Thiên Dược, vừa thỉnh thoảng tò mò liếc nhìn xung quanh.
Lâm Thiên Dược thấy động tác ấy , bật cười :
- Chúng ta sẽ ở đây vài ngày rồi mới lên đường.
Ra khỏi đám đông, họ nhìn thấy Cù Vĩ, dưới chân hắn chất đầy hành lý, trên tay ôm đứa bé. Dư thị đang đỡ Cù Thiến đứng bên cạnh. Cả nhóm đang chờ ở ven đường.
Lâm Thiên Dược bước lên trước :
- Cù huynh , hay là chúng ta tìm một khách điếm nghỉ chân trước đã ?
Cù Vĩ nhìn đứa bé trong lòng, gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-214.html.
]
- Bên kia hình như có khá nhiều khách điếm, chúng ta qua xem thử.
Dừng một chút, hắn lại nói :
- Hay là chúng ta đi tìm để các nàng cứ ở đây nghỉ ngơi trước ?”
Đúng lúc ấy , phía sau vang lên giọng của Tạ Đông.
Sắc mặt Cù Vĩ lập tức dịu lại : “Tạ huynh .”
Cuối cùng, Tạ Đông, Cù Vĩ, Lâm Thiên Dược và cả Hà Nhiên đang bệnh tật yếu ớt, bốn người cùng đi về phía con phố tập trung các khách điếm.
Sắc mặt Cù Thiến đã khá hơn đôi chút, nàng đang trêu đùa Mộ Nhi trong lòng Dư thị.
Tạ Liên đứng bên cạnh nhìn Mộ Nhi, rõ ràng rất muốn lại gần nhưng lại ngượng ngùng không dám.
Ngô thị một mình đứng bên cạnh quan sát hồi lâu, rồi bước lên hai bước, gọi:
- Thiến Nhi, con vẫn còn giận sao ?
Cù Thiến đến nhìn bà cũng không buồn nhìn , nàng chỉ mỉm cười nhìn Mộ Nhi, đáp:
- Ta đâu có giận, chẳng phải chính người nói cả nhà bọn ta đang tính kế Hà gia các người sao ? Người nên giận chẳng phải là lão nhân gia người mới đúng à ?”
Nói rồi , nàng quay người lại , mỉm cười nhìn Ngô thị.
Ngô thị lúng túng:
- Chuyện đó... chẳng qua ta sợ đại ca con nghĩ A Nhiên động thủ với con thôi. Ngày nào nó cũng dặn dò A Nhiên, làm A Nhiên sợ nó lắm.
Sắc mặt Cù Thiến không hề thay đổi:
- Bây giờ thì tốt rồi , đại ca ta sẽ không quản chuyện của hắn nữa, hắn cũng chẳng cần phải sợ.
Dù cảm thấy có gì đó không ổn , nhưng nghĩ đến việc Cù Vĩ sẽ không còn giáo huấn Hà Nhiên nữa, Ngô thị vẫn thấy vui mừng.
Trước khi xảy ra những chuyện này , Hà Nhiên vừa nhìn thấy Cù Vĩ là đã có phần e dè.
- Thiến Nhi, đừng giận nữa nhé. Coi như ta sai rồi , không nên ăn nói hồ đồ. Ta già cả rồi , con đừng chấp nhặt với ta nữa.
Nói thật, những lời này của Ngô thị đã đủ thành ý.
Dù sao cũng chẳng có mấy gia đình nào mà bà mẫu lại chủ động xin lỗi nhi tức.
Ngay cả Kỷ Đào cũng kinh ngạc nhìn bà một cái.
Dương ma ma vẫn luôn đứng bên cạnh Kỷ Đào, tay xách hành lý, tò mò nhìn đám đông náo nhiệt phía trước .
Kỷ Đào thấy vậy , cười nói :
- Ma ma, đợi chúng ta ổn định chỗ ở rồi , bà đi dạo cùng bọn ta nhé.
Dương ma ma mỉm cười gật đầu.
Bên kia , vẻ mặt Cù Thiến vẫn bình thản, lời xin lỗi của Ngô thị hoàn toàn không khiến nàng d.a.o động, nàng chỉ nói :
- Ta nào dám chấp nhặt với người . À đúng rồi , hôm nào tiện thì bảo Hà Nhiên viết cho ta một tờ giấy. Hưu thư hay thư hòa ly đều được , ta không để ý. Đến kinh thành rồi , ta sẽ nhờ dại ca đến nha môn làm thủ tục ghi chép lại .”
Vừa dứt lời, mặt Ngô thị lập tức trắng bệch, những nếp nhăn vốn đã hằn sâu trên gương mặt giờ như càng hiện rõ hơn:
- Thiến Nhi, chuyện này … nếu con nhận hưu thư thì danh tiếng của đại ca và tẩu t.ử con cũng không hay đâu .
Cù Thiến chẳng buồn đáp.
Ngô thị sốt ruột, quay sang nhìn Dư thị:
- Đại tẩu nó à , các người không thể mặc kệ nó tùy hứng như vậy được . Mới thành thân có một năm thôi, sao lại thành ra thế này ?
Chaporia
Bình Luận (0)