Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dư thị nhàn nhạt liếc bà một cái rồi cười :
- Lão thái thái, đâu phải bọn ta bắt nạt bà. Nếu Thiến Nhi đã nói muốn nhận hưu thư hay thư hòa ly, thì với tư cách là đại tẩu, đương nhiên ta phải ủng hộ nó. Dù sao bọn ta mới là người một nhà, chẳng phải sao ?
Ngô thị còn định nói thêm.
Nhưng Dư thị đã ngắt lời, nghiêm túc nói :
- Người một nhà thì phải nâng đỡ lẫn nhau . Chuyện này cứ để A Nhiên tự nói , bà có nói với bọn ta cũng vô ích thôi.
Không lâu sau , nhóm Lâm Thiên Dược quay trở lại .
- Đào Nhi, đi thôi, bọn ta đã đặt cọc xong rồi .
Lâm Thiên Dược cúi xuống xách hành lý.
Nghe vậy , Dương ma ma cũng khom lưng lấy đồ.
Kỷ Đào xách một bọc hành lý, thuận miệng hỏi:
- Ở đấy đắt không ?
- Đây là Vận Thành, bến cảng lớn nhất cả nước, loại rẻ hay loại đắt đều có . - Lâm Thiên Dược kiên nhẫn giải thích.
Khách điếm họ tìm được không nằm trên phố lớn mà ở trong một con ngõ nhỏ, thuộc dãy nhà phía sau .
Đó là một tiểu lâu hai tầng, tuy không lớn nhưng được dọn dẹp khá sạch sẽ, chỉ có điều chủ quán chỉ cung cấp nước nóng, không bán cơm nước.
Kỷ Đào cũng không có ý kiến gì, dù sao họ chỉ tạm ở vài ngày.
Lên tới phòng trên lầu, căn phòng không lớn nhưng sạch sẽ gọn gàng.
Dương ma ma ở một mình phòng bên cạnh, cũng khá thuận tiện.
Đặt hành lý xuống, Lâm Thiên Dược kéo Kỷ Đào định ra ngoài.
Lúc hắn sang gọi Dương ma ma, Kỷ Đào suy nghĩ một lát rồi thò tay vào hành lý, lấy hai túi bạc chứa ngân phiếu ra mang theo bên người .
Đợi Lâm Thiên Dược quay lại , nàng nhét cho hắn một túi rồi nói :
- Ra ngoài phải cẩn thận hơn một chút.
Lâm Thiên Dược bật cười :
- Vâng, đều nghe theo phu nhân.
Kỷ Đào trừng mắt nhìn hắn .
Ba người xuống lầu ra ngoài, quay lại khu bến cảng náo nhiệt lúc trước , họ tìm một t.ửu lâu trông sạch sẽ rồi ngồi xuống dùng bữa.
Hơn một tháng lênh đênh trên thuyền, đồ ăn trên tàu thật sự chẳng ngon lành gì, lại thêm Kỷ Đào đang mang thai, thường xuyên phải mua đồ ăn chín dự trữ.
Đã rất lâu rồi nàng chưa được ăn những món xào nóng hổi.
Sau khi ăn xong, cả ba tiếp tục dạo phố.
Từ xa còn nhìn thấy huynh muội nhà họ Thạch, nhưng đôi bên đều không tiến tới chào hỏi.
Mãi đến khi trời nhá nhem tối, họ mới quay về khách điếm, từ xa đã thấy chiếc đèn l.ồ.ng vàng nhạt treo trước cổng.
Kỷ Đào tò mò hỏi:
- Khách điếm chúng ta ở tính tiền thế nào?
Lâm Thiên Dược xách đồ trong tay, cười đáp:
- Chúng ta ở ba ngày, một phòng một lượng bạc. Nếu rời đi sớm thì vẫn được hoàn lại tiền.”
Nói thật, giá ấy không hề rẻ.
Lâm Thiên Dược lại nói :
- Bên kia còn có loại phòng tập thể, người ở chủ yếu là phu khuân vác. Một đêm chỉ hai mươi văn tiền. Cũng có không ít người ngủ tạm ngay tại bến cảng, chẳng thuê phòng luôn.
Kỷ Đào gật đầu
Vừa bước lên lầu, họ
đã
thấy Hà Nhiên đang gõ cửa.
Đó rõ ràng là phòng của Cù Thiến và Dư thị.
Nhìn thấy họ trở về, Hà Nhiên hơi ngượng ngùng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-215.html.]
- Lâm huynh về rồi à ?
Lâm Thiên Dược gật đầu.
Đúng lúc ấy , cửa phòng bật mở, Cù Thiến đứng ở ngưỡng cửa, vẻ mặt khó chịu:
- Gõ cái gì mà gõ? Mộ Nhi bị ngươi làm cho tỉnh giấc rồi . Ta đã nói rồi , mang hưu thư đến đây. Ngươi còn muốn thế nào nữa?
Vẻ mặt Hà Nhiên đầy đau đớn:
- Thiến Nhi, nàng hiểu ta mà. Ta thật sự không cố ý. Đó là nương ta , ta chỉ có một người nương này thôi. Nàng tha thứ cho bà ấy đi , coi như là vì ta .
Nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng cửa đóng sầm.
“Rầm!”
Giọng Cù Thiến vọng ra từ bên trong:
- Ngươi đi đi , đừng tưởng ta đang nói đùa, mang hưu thư tới đây. Nếu còn chút lương tâm thì hòa ly đi . Dù thế nào đi nữa, nương ngươi, ta không hầu hạ nữa.
Sắc mặt Hà Nhiên hoàn toàn suy sụp.
Vừa quay người lại , hắn đã nhìn thấy Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược, không nhịn được , hắn cười khổ:
- Lâm huynh , ta thật sự rất ngưỡng mộ huynh . Huynh lúc nào cũng có thể sống tốt cuộc đời của mình .
Nghe vậy , Lâm Thiên Dược có phần chột dạ , liếc nhìn Kỷ Đào rồi nói :
- Nữ t.ử phần lớn đều mềm lòng. Nếu huynh cố gắng thêm chút nữa, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Vừa vào phòng, Kỷ Đào đã hừ lạnh một tiếng.
Lâm Thiên Dược vội cười làm lành:
- Đào Nhi, ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi mà.
Kỷ Đào hỏi ngược lại :
- Phụ nữ mềm lòng?
Lâm Thiên Dược lập tức lắc đầu:
- Nàng khác họ.
Kỷ Đào trừng mắt:
- Ý chàng là ta sắt đá vô tình?
Lâm Thiên Dược vội rót một chén nước đưa tới trước mặt nàng, hơi cúi người , bày ra dáng vẻ cung kính:
- Phu nhân đối với ta đương nhiên là mềm lòng.
Nhìn chén trà được đưa tới trước mặt, khóe môi Kỷ Đào bất giác cong lên.
Hai người đi nghỉ từ rất sớm.
Suốt quãng thời gian trên thuyền, họ gần như không có giấc ngủ nào ngon. Con thuyền lắc lư chòng chành, lại chẳng mấy an toàn .
Giờ đây cuối cùng cũng được đặt chân lên mặt đất vững vàng, đương nhiên phải tranh thủ nghỉ ngơi cho thật tốt .
Sáng sớm hôm sau , sau khi Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược rửa mặt xong, Dương ma ma đã mua sẵn ít thức ăn về, ba người ăn qua loa vài thứ.
Lâm Thiên Dược đứng dậy:
- Đào Nhi, chúng ta đi tìm xe ngựa chứ?
Kỷ Đào cũng lập tức đứng lên.
Tìm được xe ngựa càng sớm càng tốt , đến kinh thành sớm một chút, thuê được nhà, ổn định cuộc sống mới là việc quan trọng nhất.
Vừa ra khỏi cửa, họ đã nhìn thấy Cù Vĩ và Dư thị cũng đang xuống lầu.
Kỷ Đào nhìn phía sau hai người , không thấy bóng dáng Cù Thiến.
Dư thị mỉm cười giải thích:
- Thiến Nhi không tiện chen chúc ở ngoài. Bọn ta sợ không chăm sóc chu đáo cho nó. Nó ở lại đây trông hành lý, tiện thể chăm Mộ Nhi luôn.
Những lời này hiển nhiên là giải thích cho Kỷ Đào nghe , Kỷ Đào gật đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)