Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mấy người cùng xuống lầu, rời khách điếm rồi đi về phía bến cảng.
Muốn hỏi đường thì nơi đông người đương nhiên là thích hợp nhất.
Quả nhiên, chưa đầy nửa canh giờ sau , họ đã tìm được một khu tập trung toàn xe ngựa.
Từng hàng từng hàng xe đỗ dọc ven đường, trên mỗi xe đều có một phu xe ngồi co ro trong lớp áo dày kín mít.
Có những cỗ xe mui vải xanh thô sơ, có những chiếc xe ngựa sang trọng được thêu hoa văn chìm, thậm chí còn có cả xe màu hồng phấn và đỏ thẫm.
Sau khi đi xem một lượt, ngay cả Cù Vĩ cũng phải cau mày.
Giá thật sự quá đắt, thông thường đi đến kinh thành mất ba ngày, giá là ba lượng bạc.
Nếu muốn đi nhanh trong hai ngày thì phải trả năm lượng mà đó còn là trường hợp khách phải tự lo cơm nước cho phu xe, xe cũng chỉ là loại mui xanh bình thường.
Những cỗ xe tốt hơn một chút thì giá lập tức tăng gấp đôi.
Không phải họ không có tiền chỉ là cảm thấy cái giá ấy quá chát, chẳng khác nào bị coi như dê béo để làm thịt.
Kỷ Đào từng xem qua bên trong xe, toàn là những tấm ván gỗ cứng ngắc.
Dù có thể trải chăn đệm của mình lên, nhưng đường đi xóc nảy.
Người bình thường thì không sao nhưng nàng và Cù Thiến đều không thích hợp ngồi loại xe như vậy .
Dù sao vẫn còn hai ngày, không cần gấp gáp nhất thời.
Cả đoàn dạo một vòng rồi quay về.
Buổi chiều, Lâm Thiên Dược đưa Kỷ Đào tới cửa Đông thành.
Muốn đi kinh thành thì phải ra khỏi Vận Thành bằng lối này , từng đoàn xe ngựa nối đuôi nhau không ngừng tiến vào thành.
Hai người đứng bên đường quan sát hồi lâu.
Đột nhiên, một nam t.ử khoảng hơn ba mươi tuổi bước tới, hắn mặc áo vải xanh, ánh mắt lanh lợi, trên môi luôn mang nụ cười .
“Xin hỏi, hai vị có phải đang muốn đi kinh thành không ?”
Kỷ Đào hơi kinh ngạc, nhưng nhanh ch.óng che giấu cảm xúc.
Nàng và Lâm Thiên Dược đứng ở đây chưa đến một khắc. Vậy mà người này đã đoán ra được ?
Lâm Thiên Dược bình thản nhìn hắn .
Người nọ cười , đường nét trên gương mặt trở nên ôn hòa hơn, thậm chí còn có chút chất phác.
Hắn để lộ hàm răng trắng đều rồi nói :
- Tiểu nhân tên Hỷ Lai, vâng lệnh chủ t.ử tới Vận Thành mua chút đồ đem về kinh nên hân tiện muốn chở thêm vài người . Nếu hai vị muốn đi kinh thành, ta cũng không lấy bao nhiêu bạc. Chỉ hai lượng thôi, đủ cho ta về uống vài chén trà là được .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-216.html.]
Hai lượng bạc để uống trà ? E rằng uống cả năm cũng chưa hết.
Kỷ Đào âm thầm châm biếm trong lòng nhưng đó không phải điều quan trọng, điều quan trọng là người này có đáng tin hay không .
Thấy hai người không lên tiếng, Hỷ Lai lại cười :
- Xe ngựa của
ta
ở bên
kia
.
Hai vị đừng trách
ta
nói
thẳng, xe
này
vốn là xe chuyên dùng
đi
mua hàng cho phủ chúng
ta
, nhưng tuyệt đối
không
tệ. Có lúc xe dành cho chủ t.ử
không
tiện sử dụng, ngay cả các vị thứ tiểu thư trong phủ
ra
ngoài cũng dùng loại xe
này
. Ta tới Vận Thành
không
phải
lần
một
lần
hai. Tình hình xe ngựa ở bên
kia
ta
cũng
biết
đôi chút. Nhất là
nhìn
hai vị là
người
lạ mặt,
lại
thấy ngay là thư sinh, kiểu gì cũng
bị
người
ta
xem như dê béo mà c.h.é.m
đẹp
.
Nói tới đây, hắn liếc nhìn bụng Kỷ Đào rồi cười :
- Thân thể vị phu nhân này lại càng không thích hợp tùy tiện thuê xe, hay hai vị cứ xem thử rồi hẵng quyết định?
Bụng Kỷ Đào lúc này đã khá rõ, người tinh ý nhìn một cái là biết nàng đang mang thai.
Hai người nhìn nhau , Lâm Thiên Dược gật đầu: “Vậy đi xem thử.”
Hỷ Lai dẫn họ rẽ vào một con ngõ nhỏ bên cạnh, vừa đi vừa nói : “Tuy ta muốn kiếm thêm chút tiền bên ngoài, nhưng cũng không phải ai ta cũng nhận chở. Nhìn hai vị là người sạch sẽ, sẽ không làm bẩn xe của ta . Hơn nữa vị công t.ử này vừa nhìn đã biết là người đọc sách, văn nhã, lại trọng chữ tín.”
Kỷ Đào thầm nghĩ người này thật biết ăn nói , rõ ràng đang ngầm nhắc họ không được làm bẩn xe thế nhưng lời nói ra lại khiến người nghe cảm thấy dễ chịu, chẳng hề phản cảm.
Đi tới trước một cỗ xe mui xanh còn khá mới, Hỷ Lai đưa tay vén rèm xe lên.
Bên trong được quét dọn sạch sẽ, tấm đệm lót ghế vẫn còn mới đến tám phần, lại được cố định chắc chắn nên sẽ không bị xê dịch khi xe rung lắc.
Lâm Thiên Dược quan sát xe ngựa một lúc, rồi nhìn sang Hỷ Lai như đang suy nghĩ điều gì.
Hỷ Lai lại tiếp lời: “Thực ra hai vị không cần lo lắng về an nguy. Theo ta thấy, ngồi xe của ta còn an toàn hơn ngồi xe của bọn họ. Hôm nay những người đó còn ở đây, ngày mai chưa chắc đã thấy đâu . Trước đây chuyện khách bị phu xe dẫn vào nơi hoang vắng để cướp bóc cũng không phải chưa từng xảy ra . Đến lúc báo quan, ngay cả người cũng chẳng tìm thấy.”
Điều này Kỷ Đào cũng từng nghĩ tới.
Họ là người ngoại địa, không quen thuộc đường sá. Nếu bị đưa vào núi rừng hoang vu rồi cướp sạch, cũng chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo.
Nàng suy nghĩ một lúc rồi nói :
- Chúng ta còn có vài người đồng hành. Nếu ngươi có thể tìm thêm cho chúng ta hai cỗ xe tương tự, giá cả cũng như vậy , và trên đường phải đi cùng nhau . Không cần quá sát, nhưng phải luôn nằm trong tầm mắt. Nếu làm được , chúng ta sẽ thuê xe của ngươi.”
Lâm Thiên Dược bổ sung:
- Sau này dù có xảy ra chuyện gì cũng không được liên lụy tới chúng ta .
Hỷ Lai nhìn Kỷ Đào, bật cười :
- Phu nhân thật cẩn thận.
Sau đó lại nhìn sang Lâm Thiên Dược:
- Công t.ử không cần lo, bọn ta ra ngoài nhận chút việc riêng thế này , chủ t.ử đều biết cả. Vốn dĩ đây là ân điển mà chủ t.ử cố ý để dành cho chúng ta kiếm thêm.
Hai bên hẹn ngày mai gặp lại tại đây.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược trở về khách điếm, tìm Cù Vĩ kể lại mọi chuyện.
Chaporia
Bình Luận (0)