Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong mắt Cù Vĩ, Lâm Thiên Dược vẫn luôn là người đáng tin cậy, nghe nói hắn đã tìm được xe ngựa thích hợp, Cù Vĩ vô cùng vui mừng, liên tục cảm tạ.
Lâm Thiên Dược đi tìm Hà Nhiên, một trong hai cỗ xe ngựa mà Kỷ Đào yêu cầu chuẩn bị thêm là dành cho hắn .
Dù thế nào đi nữa, bọn họ cũng đã cùng nhau rời Đại Viễn huyện, hẹn sẽ đồng hành suốt chặng đường. Không thể bỏ mặc Hà Nhiên ở lại được .
Huống hồ hiện giờ Hà Nhiên còn mang thương tích, Ngô thị lại đã có tuổi, trong tình cảnh ấy , càng không thể bỏ mặc hắn .
Đương nhiên, xe ngựa giá hai lượng bạc đã được tìm sẵn. Nếu Hà Nhiên không muốn ngồi , Kỷ Đào cũng sẽ không vì hắn mà tiếp tục đi tìm xe khác.
Lúc này đã là đầu tháng Chạp, bên ngoài rét căm căm.
Tết đã cận kề, điều quan trọng nhất là nhanh ch.óng ổn định chỗ ở.
Kỷ Đào trở về phòng thu dọn hành lý, Dương ma ma cũng sang giúp một tay, chẳng mấy chốc mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng.
Cù Vĩ nhất quyết mời mọi người cùng ra ngoài dùng bữa.
Sau khi ăn xong, cả đoàn trở về nghỉ ngơi từ sớm.
Sáng hôm sau , trời mới tờ mờ sáng, mọi người trả phòng, mang theo hành lý rồi đi về phía cổng thành.
Hỷ Lai quả nhiên là người đáng tin, ba cỗ xe ngựa vẫn đỗ đúng vị trí hôm trước .
Hắn đứng ở đầu ngõ ngóng trông, vừa thấy đoàn người của Lâm Thiên Dược, hắn lập tức tươi cười bước tới:
- Công t.ử quả là người giữ chữ tín. Tiểu nhân còn đang lo các vị không đến. Nếu các vị không đến thì ta cũng chẳng sao , nhưng sau này trước mặt đám huynh đệ kia , e rằng không ngẩng đầu lên nổi mất.
Vừa nói , hắn vừa đưa tay đón lấy hành lý từ tay Lâm Thiên Dược, nhìn thấy lớn nhỏ đủ loại túi xách, hắn cũng không hề ngạc nhiên:
- Quê nhà của công t.ử chắc hẳn ở rất xa.
Lâm Thiên Dược không tiếp lời, Hỷ Lai cũng chẳng thấy xấu hổ, rất nhanh đã chất toàn bộ đồ đạc lên xe.
Bên phía Cù Vĩ và Hà Nhiên cũng đã thu xếp xong.
Ngô thị đang đứng trước xe ngựa của Cù Vĩ, cố khuyên Cù Thiến sang ngồi cùng họ.
Xa xa nhìn thấy cảnh ấy , Hỷ Lai liền lớn tiếng: “Đi thôi! Xuất phát sớm thì đến kinh thành sớm. Có chuyện gì tới nơi rồi nói tiếp!”
Kỷ Đào và Dương ma ma ngồi trong xe, Lâm Thiên Dược ngồi bên ngoài.
Xe ngựa chậm rãi ra khỏi cổng thành, đợi thấy hai cỗ xe phía sau đều đã theo kịp, Hỷ Lai mới mạnh tay vung roi.
Con ngựa hí vang rồi lao về phía trước .
“Lên đường nào!”
Xe ngựa chạy rất nhanh nhưng lại không quá xóc nảy.
Đến lúc này Kỷ Đào mới hiểu vì sao những cỗ xe kia chỉ có ván gỗ đơn sơ vẫn có người thuê.
Con đường quan đạo từ Vận Thành tới kinh thành bằng phẳng đến lạ, tuy không được lát gạch xanh như trong thành, nhưng cũng chẳng kém là bao.
Ngồi trong xe lâu thấy mỏi, nàng liền
ra
ngoài
ngồi
cạnh Lâm Thiên Dược.
Cỗ xe rất rộng, ba người ngồi cũng vẫn còn dư chỗ.
Con ngựa sải vó tung vó phi nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-217.html.]
Ban đầu Kỷ Đào còn thấy thấp thỏm, ngồi một lúc mới quen dần.
Nàng ngẩng đầu ngắm cảnh vật ven đường, thực ra cũng chẳng có gì đáng ngắm.
Hiện giờ đang là mùa đông, nghe nói vùng kinh thành và Vận Thành phải tới giữa tháng Chạp hoặc sát Tết mới có tuyết rơi.
Bây giờ khắp nơi chỉ là những cành cây trơ trụi, gió lạnh táp vào mặt, không bao lâu sau , Kỷ Đào lại chui vào trong xe, nàng dựa lưng vào thành xe, cười hỏi:
- Ma ma, vật giá ở kinh thành có đắt không ? Thuê một căn nhà khoảng bao nhiêu tiền?
Nàng đã nhận ra từ lúc lên xe, tâm trạng của Dương ma ma có chút khác thường.
- Vật giá à … - Dương ma ma thở dài.
- Ta đã rời kinh hơn hai mươi năm rồi , cũng không rõ nữa.
Suy nghĩ một lát, bà nói tiếp:
- So với Vận Thành chắc cũng không chênh lệch nhiều. Nếu tìm những nơi xa trung tâm một chút thì sẽ rẻ hơn đáng kể.
Kỷ Đào chỉ hỏi cho biết , dù đắt thế nào, nàng và Lâm Thiên Dược cũng phải ở lại kinh thành.
Tính đến hiện tại, hơn ba mươi lượng bạc lẻ họ mang theo mới tiêu hết một nửa, ba trăm lượng ngân phiếu vẫn chưa động đến.
Ba trăm lượng bạc, ngay cả ở kinh thành cũng không phải một khoản nhỏ.
Nửa ngày trôi qua rất nhanh, ngựa dừng lại nghỉ chân.
Xe của Cù Vĩ và Hà Nhiên quả nhiên không đi quá xa, mọi người vẫn có thể tụ tập cùng nhau nghỉ ngơi.
Dương ma ma lấy bánh màn thầu đưa cho Hỷ Lai, Hỷ Lai không hề chê bai, lập tức nhận lấy.
Thực ra ngay từ sáng, lúc nhìn thấy Dương ma ma lần đầu tiên, hắn đã thoáng sửng sốt, cử chỉ và phong thái của bà rõ ràng khác hẳn người bình thường.
Ăn uống xong xuôi, Hỷ Lai cho ngựa uống nước rồi lại tiếp tục lên đường, trước khi xuất phát, hắn cười hỏi:
- Lâm công t.ử, đêm nay các vị định nghỉ ở đâu ?
Lâm Thiên Dược suy nghĩ:
- Chắc phải tìm khách điếm. Trên đường này có thị trấn nào không ?
Hỷ Lai cười :
- Ta hiểu rồi . Phía trước có một nơi gọi là trấn Bạch Từ. Chúng ta đi thêm khoảng hai canh giờ là tới. Đến nơi vừa đúng lúc nghỉ đêm.
Nói đến đây, hắn quay đầu nhìn Lâm Thiên Dược:
- Trong trấn hầu hết đều buôn bán đồ sứ, từ bát sứ thô cho tới đồ sứ tinh xảo đều có , sứ trắng, sứ vẽ hoa văn, đủ loại giá cả. Ở đó còn có cả Ty Chế Sứ của hoàng cung nữa. Nếu các vị có hứng thú thì có thể đi dạo một vòng.
Lâm Thiên Dược gật đầu.
Trấn Bạch Từ vô cùng náo nhiệt, người qua lại ngoài thương nhân còn có tùy tùng, đông nhất lại là những phu khuân vác chuyên chuyển hàng.
Nói là một thị trấn nhưng mức độ phồn hoa đã gần đuổi kịp huyện Đại Viễn.
Khi họ tới nơi đã là buổi chiều, Kỷ Đào và mọi người đi dạo khắp nơi.
Mua không ít bát đũa, chén trà , cả bình hoa cũng mua vài chiếc, hễ thấy món nào đẹp mắt lại hữu dụng là Kỷ Đào nhất định mua ngay.
Chaporia
Bình Luận (0)