20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Theo lời Hỷ Lai, giá ở đây rẻ hơn kinh thành ít nhất một nửa.

Quả thật rất rẻ, thậm chí còn rẻ hơn cả ở trấn Cổ Kỳ.

Lúc trở về khách điếm, Kỷ Đào đã mua đầy một đống đồ, Dư thị cũng chẳng kém là bao.

Ngô thị thì dè sẻn hơn nhiều, bà chỉ mua vài chiếc bát sứ thô nhưng mỗi lần nhìn sang đống đồ của Kỷ Đào, ánh mắt đều lộ vẻ ngưỡng mộ.

Sáng sớm hôm sau , mọi người tiếp tục lên đường.

Đêm đó họ tá túc tại một nhà nông dân, gia đình ấy dường như đã quá quen với việc đón khách qua đêm.

Phòng dành cho khách đã được dọn dẹp từ lâu, tuy đơn sơ nhưng khá sạch sẽ.

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đi nghỉ từ sớm.

Nằm trên giường, Kỷ Đào không khỏi cảm thấy may mắn, may mà đoạn đường dài trước đó họ đi bằng thuyền.

Bây giờ mới ngồi xe ngựa hai ngày mà toàn thân nàng đã ê ẩm.

Đó còn là trong điều kiện đường bằng phẳng, gần như không cảm nhận được xóc nảy. Nếu phải đi xe từ trấn Cổ Kỳ đến tận đây, chắc chắn sẽ gặp rất nhiều đoạn đường xấu .

Lúc ấy hành trình sẽ kéo dài thêm không biết bao lâu, muốn đến kinh thành trước Tết e rằng là chuyện không thể.

Hôm sau , Kỷ Đào tỉnh dậy rất sớm, trong lòng luôn nghĩ tới việc hôm nay sẽ tới kinh thành.

Lâm Thiên Dược vốn ngủ không sâu, vừa cảm nhận được nàng cử động, hắn cũng mở mắt.

Nhìn ra ngoài thấy trời mới tờ mờ sáng, hắn mơ màng hỏi:

- Đào Nhi, nàng muốn đi nhà xí à ?

Kỷ Đào tựa đầu vào đầu giường, nhìn khung cửa sổ nơi thấp thoáng bóng cây ngoài sân, giọng nàng mang theo chút vui mừng khó giấu:

- Thiên Dược, hôm nay chúng ta sẽ đến nơi rồi .

Nghe vậy , Lâm Thiên Dược cũng hoàn toàn tỉnh táo, hắn đưa tay ôm lấy eo nàng, gò má áp lên bụng nàng, khẽ nói :

- Đào Nhi… may mà nàng đã bình an đến được đây.

Kỷ Đào không nhịn được bật cười :

- Ta là đại phu cơ mà, làm sao có chuyện xảy ra được ? Dậy thôi, chúng ta thu dọn một chút rồi lên đường. Muộn nhất tối nay sẽ tới kinh thành.

Kỷ Đào lên tiếng giục.

Nghe vậy , Lâm Thiên Dược ngồi dậy mặc y phục, đồng thời đưa y phục của nàng cho nàng thay .

Đợi hai người sửa soạn xong, bước ra khỏi phòng mới phát hiện Hà Nhiên và Ngô thị chẳng biết đã đứng trong sân từ lúc nào.

Bên kia , Cù Thiến và Dư thị cũng mở cửa bước ra , trong lòng ôm đứa bé được quấn kín mít.

Cù Vĩ từ phòng bên cạnh đi tới, nhận lấy đứa trẻ rồi nhìn Lâm Thiên Dược, cười nói : “Lâm huynh , chúng ta đều chuẩn bị xong rồi . Hay là xuất phát sớm một chút, biết đâu chiều nay đã tới nơi.”

Lâm Thiên Dược gật đầu.

Mọi người chất hành lý lên xe ngựa.

Bên kia , nhìn thấy Cù Thiến không hề ngoảnh lại mà đi thẳng lên xe, Hà Nhiên không nhịn được bước tới:

- Thiến Nhi, nàng thật sự... không định đi cùng ta sao ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-218.html.

]

Cù Thiến quay người lại , giọng lạnh nhạt:

- Ta đi cùng đại ca và đại tẩu mình thì có gì không đúng?

- Chúng ta là phu thê. - Hà Nhiên lập tức tiếp lời.

Cù Thiến nhìn thẳng vào hắn , nghiêm túc nói :

- Từ nhỏ ta đã nương tựa vào ca ca mà lớn lên, chính huynh ấy chăm sóc ta trưởng thành. Sau khi tẩu t.ử vào cửa, đối xử với ta cũng vô cùng tốt . Chuyện quá khứ của ta , ngươi đều biết rõ. Nếu đổi lại là huynh tẩu của người khác, chỉ sợ từ lâu đã mặc kệ sống c.h.ế.t của ta rồi . Nhưng họ không làm vậy , họ vẫn đối xử với ta như ngày nào. Nếu nói đến người một nhà, thì đó mới là người một nhà.

Giọng nàng dần trở nên kích động.

- Gả cho ngươi lâu như vậy , ta tự hỏi mình luôn kính trọng phu quân, hiếu thuận bà mẫu, lo liệu việc nhà chu toàn . Nhưng ta nhận lại được gì? Ta chỉ mong ngươi coi ca ca và tẩu tẩu ta như người thân mà thôi...

Nói tới đây, nàng hít sâu mấy hơi để bình tĩnh lại rồi mới tiếp tục:

- Đại ca ta đối xử với ngươi thế nào, trong lòng ngươi tự hiểu. Không ngờ trong mắt nhà họ Hà các người , ngay cả năm lượng bạc cũng còn quý hơn tình nghĩa ấy . Lần này coi như ta đã nhìn rõ gia đình các người rồi . Sau này ... ngươi tự bảo trọng lấy.

Sắc mặt Hà Nhiên trắng bệch:

- Làm sao có thể như vậy được ? Vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này ?

Thấy hắn vẫn không hiểu, Cù Thiến đột ngột buông rèm xe xuống:

- Ta nói với chàng cũng vô ích. Chàng tự mình suy nghĩ đi .

Người đ.á.n.h xe thấy mọi người đã ngồi yên liền từ từ đ.á.n.h xe ra khỏi sân.

Kỷ Đào và Dương ma ma đã ngồi trong xe.

Lâm Thiên Dược đang chuẩn bị trèo lên thì Hà Nhiên bỗng gọi:

- Lâm huynh ... ta sai rồi sao ?

Lâm Thiên Dược ngồi xuống, nhìn gương mặt tiều tụy tái nhợt của hắn , rõ ràng những ngày qua hắn không ngủ ngon, thân thể lại đang suy yếu.

Hắn khẽ thở dài:

- Quan hệ giữa ta và huynh thế nào, huynh biết rõ. Ta cũng không muốn nói những lời khách sáo. Chẳng lẽ huynh không thấy đại thẩm làm như vậy hơi quá đáng sao ?

Hà Nhiên lập tức đáp:

- Nương ta chỉ là một lòng thương con...

Thấy xe của Cù Vĩ sắp đi mất, mà hôm nay còn phải tiếp tục lên đường, Lâm Thiên Dược liền ngắt lời:

- Vậy vì sao bà ấy lại đem phòng đổi cho người khác? Trong mắt bà ấy , ân tình của Cù huynh dành cho huynh , ngay cả năm lượng bạc cũng không đáng giá sao ? Dù chuyện đó huynh không biết , nhưng những việc Cù huynh từng giúp đỡ huynh , huynh có từng nghiêm túc kể cho đại thẩm nghe chưa ? Nếu huynh thật sự nói rõ, bà ấy còn làm như vậy sao ?

Sắc mặt Hà Nhiên càng trắng thêm vài phần.

Nhìn hắn như sắp ngất tới nơi, Lâm Thiên Dược cuối cùng vẫn mềm lòng:

- Ta nói thật với huynh , nếu huynh vẫn còn không nghĩ thông thì mất không chỉ là thê t.ử thôi đâu . E rằng ngay cả nhi t.ử cũng sẽ không còn nữa.

Nói xong, hắn quay sang Hỷ Lai đang đứng nghe say sưa bên cạnh:

- Chúng ta đi thôi.

Hà Nhiên lập tức ngẩn người .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...