20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngô thị tuy vẫn luôn bận rộn chuyển hành lý, nhưng thực ra vẫn để ý cuộc nói chuyện bên này .

Nghe vậy , bà đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó, khuôn mặt lập tức rạng rỡ hẳn lên. Bà kéo c.h.ặ.t t.a.y Hà Nhiên, vui mừng nói :

- A Nhiên! Ta sắp được bế tôn t.ử rồi !

Trên mặt Hà Nhiên cũng hiện lên vẻ vui sướng:

- Thảo nào, thảo nào sắc mặt Thiến Nhi lại kém như vậy .

Ngô thị lẩm bẩm:

- Ta còn tưởng nó thật sự bị bệnh.

Người đ.á.n.h xe bên cạnh đã mất kiên nhẫn, không chỉ khách lạ sợ bị cướp ngay cả phu xe cũng sợ bị người khác cướp.

Dù Hà Nhiên yếu ớt thế này chắc chắn không đ.á.n.h nổi hắn , nhưng trên quan đạo người lạ đông vô kể, đi cùng đoàn vẫn an toàn hơn.

“Công t.ử, chúng ta cũng nên đi thôi.” Người đ.á.n.h xe lên tiếng thúc giục.

Hà Nhiên lập tức bước mấy bước lên xe, dường như chỉ trong chớp mắt đã có tinh thần hơn hẳn.

“Đi thôi!”

Buổi trưa hôm ấy , Kỷ Đào và mọi người không hề nghỉ chân.

Lúc Hỷ Lai cho ngựa uống nước, hắn chỉ tiện tay ăn qua loa vài miếng rồi lập tức tiếp tục lên đường.

Lâm Thiên Dược cười nói :

- Đợi tới kinh thành, ta sẽ mời huynh một bữa t.ử tế.

Hỷ Lai không để tâm:

- Ta cũng đang sốt ruột đây, về sớm thì chủ t.ử sẽ thấy ta tận tâm với công việc. Nếu về muộn, lần sau chưa chắc việc tốt thế này còn đến lượt ta .

Nói rồi hắn lại tiếp:

- À đúng rồi . Những chuyện ở kinh thành, ma ma nhà các vị chắc hiểu rõ nhất. Bà ấy hẳn rất quen thuộc nơi đó.

Lâm Thiên Dược ngoái đầu nhìn tấm rèm xe phía sau , nhưng không đáp lời.

Hỷ Lai cũng chẳng thấy ngượng ngùng, hắn vung roi, con ngựa lại tăng tốc thêm một chút.

Qua giờ ngọ không lâu, Kỷ Đào cảm thấy xe chạy chậm lại , nàng vén rèm nhìn ra ngoài.

Xa xa là một đoạn tường thành hùng vĩ sừng sững giữa trời, thành quách cổ kính, dày nặng, mang theo dấu vết của hàng trăm năm lịch sử, uy nghiêm đến mức khiến người ta không dám xem thường.

- Đến rồi sao ? - Nàng không nhịn được mà khẽ hỏi.

Lâm Thiên Dược quay đầu nhìn nàng, trên gương mặt tràn ngập niềm vui:

- Đào Nhi, chúng ta đã bình an tới nơi rồi .

Đến trước cổng thành, Hỷ Lai dừng xe ngựa lại , hắn cười nói :

- Ta chỉ có thể đưa các vị tới đây thôi, dù chủ t.ử biết chuyện, nhưng chúng ta cũng không thể làm quá lộ liễu. Ở đây có rất nhiều xe ngựa ra vào thành. Các vị có thể thuê một chiếc đưa mình vào trong.

Lâm Thiên Dược hiểu ý, đưa bạc cho hắn rồi hỏi:

- Hỷ huynh có biết nơi nào thích hợp để thuê nhà ở không ?

Hỷ Lai cười :

- Kinh thành chia làm nội thành và ngoại thành. Trong nội thành ngày đêm đều có binh lính tuần tra, rất an toàn nhưng nơi đó chỉ dành cho người quyền quý hoặc giàu có . Phần lớn quan viên đều ở bên trong, các vị không vào được đâu . Chi bằng tìm chỗ gần nội thành mà ở, chỉ là giá nhà sẽ đắt hơn nhưng nếu ở xa hơn nữa thì bất tiện hơn nhiều.

Cụ thể thế nào, các vị tự cân nhắc.

Nói xong, hắn nhanh nhẹn nhảy lên xe, trước khi đi còn quay đầu lại nói :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-219.html.]

- Nhưng dù thế nào thì trong thành vẫn rất an toàn , trộm cắp vặt thì có , còn g.i.ế.c người cướp của thì hiếm lắm.

Lâm Thiên Dược chắp tay:

- Đa tạ Hỷ huynh đã chiếu cố suốt dọc đường. Nếu sau này còn gặp lại , nhất định sẽ mời huynh uống rượu.

Hỷ Lai nhe hàm răng trắng quen thuộc, cười lớn:

- Chuyện sau này để sau này tính. Cáo từ!

Nhìn theo bóng hắn đ.á.n.h xe tiến vào thành, Lâm Thiên Dược mới thu hồi ánh mắt, quay người lại .

Cù Vĩ và những người khác cũng đã xuống xe, hành lý chất đầy trên mặt đất.

Ngô thị thì cứ xoay quanh đống đồ, lẩm bẩm không ngừng:

- Hai lượng bạc cơ đấy, cũng chẳng chịu đưa chúng ta vào tận trong thành. Dù sao họ cũng phải vào thành mà.

Không ai buồn giải thích với bà.

Cù Vĩ bước tới trước mặt Lâm Thiên Dược, vẻ mặt nghiêm túc:

- Bây giờ chúng ta làm thế nào?

Cù Vĩ và Lâm Thiên Dược không giống nhau .

Hắn phải chăm lo cho Dư thị và đứa bé, lại còn có Cù Thiến đang mang thai, nói cách khác, tất cả đều phải dựa vào một mình hắn .

Phía Lâm Thiên Dược tuy cũng có Kỷ Đào đang mang thai, nhưng bên cạnh còn có Dương ma ma luôn dõi theo nàng từng chút một, lại có thể phụ giúp mang vác đồ đạc.

Còn Hà Nhiên, thương thế của hắn vẫn chưa lành hẳn, bụng thỉnh thoảng vẫn âm ỉ đau, Ngô thị thì gần như chẳng thể trông cậy được gì.

Ánh mắt Lâm Thiên Dược dừng lại trên những cỗ xe ngựa đang nối nhau tiến vào thành.

Lúc này đã là buổi chiều, rất nhiều xe đang hướng về phía cổng thành.

Đứng quan sát một hồi, hắn bước tới vài bước rồi chặn một cỗ xe mui xanh cũ kỹ, trên càng xe là một lão nhân hơn năm mươi tuổi, để râu dài, gương mặt hiền hòa.

- Đại thúc, ngài có vào thành không ? - Lâm Thiên Dược mỉm cười hỏi.

Lão nhân gia nhìn đoàn người phía sau hắn , lại nhìn đống hành lý lỉnh kỉnh trên mặt đất rồi đáp:

- Ta có vào thành nhưng chỉ vào ngoại thành thôi.

Lâm Thiên Dược lập tức hỏi:

- Ngài có thể tiện đường chở bọn ta vào cùng không ? Tiền bạc đều có thể thương lượng.

Lão nhân liếc nhìn đống đồ rồi lắc đầu:

- Các vị đông người quá, lại mang nhiều hành lý như vậy . Ta chở không nổi đâu , con ngựa này của ta già rồi .

Lúc này Cù Vĩ bước lên:

- Chúng tôi cũng chỉ tới ngoại thành, không cần ngài chở hết, chở được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.

Lão nhân gật đầu:

- Được, vậy chất đồ lên đi .

Nói rồi ông trực tiếp xuống xe, vén rèm lên, bên trong còn có một nữ hài chừng ba bốn tuổi, tiểu cô nương mặc áo vải thô, thân hình gầy gò, đang rụt rè nhìn mọi người .

Lão nhân cười nói :

- Đây là tôn nữ của ta . Nó không chiếm nhiều chỗ đâu , bảo nó dịch sang bên là được .”

Lâm Thiên Dược gật đầu.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...