20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kỷ Đào bước tới, cười hỏi:

- Đại thúc, từ đây vào trong còn xa không ? Bọn ta nên trả bao nhiêu bạc thì hợp lý?

Nàng cảm thấy vẫn nên hỏi rõ trước thì hơn.

Lão nhân nhìn Kỷ Đào, lại nhìn đống đồ phía sau nàng rồi đáp:

- Cho ta nữa lượng là được .

Kỷ Đào không biết mức giá này là đắt hay rẻ, bèn quay sang nhìn Lâm Thiên Dược nhưng Lâm Thiên Dược cũng ngơ ngác. Hắn làm sao biết được giá cả ở kinh thành?

Trái lại , Dương ma ma bước lên trước , bà trực tiếp mang hành lý lên xe rồi quay lại lấy tiếp, vừa làm vừa nói :

- Công t.ử, vào thành trước đã rồi tính.

Kỷ Đào lập tức hiểu ý bà vì Dương ma ma tuyệt đối sẽ không hại họ.

Nghe Dương ma ma nói vậy , Lâm Thiên Dược cũng yên tâm hơn, động tác thu dọn hành lý nhanh nhẹn hẳn.

Cù Vĩ cũng phụ giúp một tay, hắn ưu tiên chất đồ của Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược lên trước , sau đó mới tới hành lý của mình .

Hà Nhiên bước tới, nhìn Cù Thiến đứng bên cạnh rồi hỏi lão nhân:

- Đại thúc, ngài có thể tìm thêm một cỗ xe nữa để chở bọn ta vào thành không ?

Lão nhân nghe vậy liền nheo mắt nhìn về phía con đường phía sau , đột nhiên ông chỉ tay:

- Người đang tới kia là hàng xóm của ta . Chỉ có điều hắn ...

Hà Nhiên mừng rỡ:

- Chính là hắn ! Phiền ngài giúp ta gọi lại .

Lúc ấy cỗ xe kia đã tới gần, lão nhân nhìn vẻ sốt ruột trên mặt Hà Nhiên rồi gọi lớn:

- Quý Tử!

Cỗ xe lập tức dừng lại , người đ.á.n.h xe là một nam t.ử chừng ba mươi tuổi.

- Hả? Có chuyện gì vậy ?

Lão nhân chỉ về phía Hà Nhiên:

- Vị công t.ử này muốn thuê ngươi chở họ vào thành.

Quý T.ử liếc lão nhân một cái như cười như không rồi quay sang Hà Nhiên:

- Một lượng bạc.

Sắc mặt Hà Nhiên lập tức thay đổi:

- Nhưng vị đại thúc kia chỉ lấy...

Quý T.ử mất kiên nhẫn ngắt lời:

- Ông ấy là ông ấy , ta là ta . Trên có phụ mẫu già, dưới có tiểu hài t.ử cần nuôi, ta còn phải kiếm cơm nuôi cả nhà.

Bên kia , Cù Vĩ đã chất xong toàn bộ hành lý của hai nhà, Lâm Thiên Dược đỡ Kỷ Đào và Dương ma ma lên xe, Cù Thiến cùng Dư thị cũng nối nhau bước lên.

Thấy vậy , Hà Nhiên nghiến răng:

- Được!

Một cỗ xe hiển nhiên không thể chở nổi tất cả mọi người , Hà Nhiên chủ động lên tiếng:

- Đại ca, huynh sang xe chúng ta đi .

Rồi lại nhìn Lâm Thiên Dược:

- Lâm huynh , huynh cũng sang đây.

Nhưng làm vậy sao được ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-11/chuong-220.html.]

Nếu cả Lâm Thiên Dược lẫn Cù Vĩ đều sang xe bên kia , bên này chỉ còn lại toàn phụ nữ. Không nói đến hai người đang mang thai, Dư thị còn bế theo đứa trẻ, nếu lão nhân kia nảy sinh ý đồ xấu thì phải làm sao ?

Lâm Thiên Dược lập tức từ chối:

- Ta ngồi bên ngoài là được , dù sao cũng sắp tới nơi rồi .

Hà Nhiên cũng không ép, thực ra người hắn muốn giữ lại vốn không phải Lâm Thiên Dược.

Xe ngựa chậm rãi tiến vào kinh thành.

Kinh thành quả nhiên khác hẳn những nơi khác, muốn vào thành, ai nấy đều phải xuất trình văn thư thông hành.

Loại giấy tờ này trước khi rời quê đã phải đến nha môn huyện làm sẵn, mọi người đều có chỉ là thủ tục khá phiền phức.

Sau khi từng người lần lượt được kiểm tra xong, đã mất gần nửa canh giờ, lúc ấy xe ngựa mới từ từ tiến vào trong thành.

Trước đó lão nhân từng hỏi họ muốn tới đâu nhưng ngay cả Lâm Thiên Dược cũng không biết nên đi đâu , cuối cùng chỉ đành nói tới khách điếm.

Trước tiên tìm chỗ ở đã sau đó mới thong thả tìm nhà thuê.

Dù sao họ cũng phải ở đây ít nhất nửa năm, phải chờ tới lúc kỳ thi Hội công bố kết quả, biết đâu còn có cơ hội tham dự điện thí nữa.

Xe ngựa lộc cộc tiến về phía trước , trời dần tối, khoảng nửa canh giờ sau , xe cuối cùng cũng dừng lại .

Trước mắt Lâm Thiên Dược là một dãy khách điếm sáng rực ánh đèn, hiển nhiên nơi này khá phồn hoa.

Lão nhân nhìn mọi người đang chuyển đồ xuống xe rồi nói :

- Nhìn các vị có vẻ muốn thuê nhà, không giấu gì các vị, nhà ta ở gần đây tuy vẫn còn cách nội thành khá xa nhưng xung quanh cũng không có hạng người hung ác gì. Nếu muốn thuê nhà, các vị có thể tìm bà mối nhà đất. Các khách điếm đều có thể giúp liên hệ chỉ cần hỏi tiểu nhị, thưởng ít bạc là họ rất sẵn lòng chạy việc cho các vị.

Vừa nói ông vừa phụ giúp chuyển đồ, đồng thời dặn dò đủ thứ, Lâm Thiên Dược chân thành cảm ơn.

Bên kia , Hà Nhiên cũng đã dỡ xong hành lý.

Một đoàn người đứng trước cửa khách điếm với vô số hành lý nên cực kỳ nổi bật.

Tiểu nhị trong đại sảnh vừa nhìn thấy đã vội vàng chạy ra :

- Các vị muốn trọ lại phải không ?

Lâm Thiên Dược ngẩng đầu nhìn tòa khách điếm ba tầng trước mặt.

Bên ngoài đèn đuốc sáng choang, trong đại sảnh còn có vài nhóm khách đang ngồi uống rượu trò chuyện.

Hắn gật đầu:

- Đúng vậy , bọn ta muốn thuê phòng.

Tiểu nhị lập tức tươi cười :

- Để ta giúp các vị.

Nói xong liền định xách đồ.

Lâm Thiên Dược nhanh ch.óng ngăn lại :

- Không cần, ngươi chỉ cần dẫn đường là được .

Tiểu nhị rút tay về, ánh mắt chợt rơi vào đống bát đũa, bình sứ trong hành lý, hắn cười :

- Các vị vừa từ trấn Bạch Từ tới phải không ? Đồ sứ bên đó rẻ lắm, có khi người ta làm vỡ còn chẳng buồn nhặt, cứ thế vứt đi .

Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu, theo tiểu nhị bước vào đại sảnh.

Cù Vĩ cũng xách theo từng bao lớn bao nhỏ tiến vào .

Hành lý thực sự quá nhiều, khiến không ít thực khách trong đại sảnh liên tục ngoái nhìn .

Nhưng Lâm Thiên Dược vẫn bình thản trò chuyện với tiểu nhị.

Cù Vĩ là người mang nhiều đồ nhất, trên người chất đầy bao bọc lớn nhỏ thế mà sắc mặt vẫn vô cùng thản nhiên.

[Còn tiếp...]

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...