1
Buổi sớm ở thành Nam, thứ tỉnh giấc đầu tiên không phải tiếng mõ của phu canh, cũng chẳng phải những xửng hấp nghi ngút khói của tiệm bánh bao, mà là nồi nước cốt kho thịt của nhà ta .
Khi trời còn vương sắc xanh xám của sương mai, chú ch.ó nơi cuối ngõ mới lười biếng sủa vài tiếng, ta đã nhanh tay quấn gọn dải băng buộc tóc, vén cao tay áo, lần lượt thả cánh vịt, chân gà, đậu hũ, ngó sen đã ngâm từ đêm qua vào nồi.
Nước dùng vừa sôi, hương vị của bát giác, quế chi, thảo quả, trần bì liền theo làn khói cuộn lên từng tầng, từng tầng. Mùi hương ấy luồn qua bờ tường thấp, quấn quýt lấy mặt đường lát đá thanh rồi rẽ ra đầu phố, bảng lảng như mời gọi, khiến những người gánh hàng rong dậy sớm cũng phải bước chậm lại ba phần.
Ta tên Chu Chiêu Đệ.
Cái tên nghe cứ như thể người trong nhà vì mong mỏi có mụn con trai nên tùy tiện đặt đại, nhưng ta không chịu nhận cái mệnh ấy . Ba đi sớm, chỉ để lại nồi nước cốt gia truyền này và một gian viện nhỏ hẹp ở thành Nam. Mẹ ta thân thể yếu ớt, đệ đệ Bảo Nhi còn chưa trưởng thành, hũ gạo trong nhà có đầy hay vơi, thảy đều trông cậy vào đôi bàn tay này của ta .
Người ngoài hay lời ra tiếng vào , bảo con gái con lứa mà cứ ra đường bươn chải thì thật chẳng ra thể thống gì. Những lúc ấy , ta chỉ cười híp mắt hỏi ngược lại : "Hay là thím đong đầy hũ gạo cho nhà cháu nhé?"
Từ đó về sau , chẳng ai dám ho he nửa lời.
Bởi vì ta cười thì ngọt ngào, mà mắng người nghe cũng ngọt xớt. Khóe môi vừa cong lên, lời nói ra nghe cứ như tẩm mật, ngặt nỗi trong mật lại giấu thêm chút ớt hiểm, ai chạm vào là biết tay nhau ngay.
Sạp hàng của ta bày ở ngay đầu ngõ Cây Liễu phía nam thành. Một chiếc án gỗ, một nồi thịt kho, vài ba chiếc giỏ tre. Biển hiệu là do chính tay ta dùng than củi viết lên, bốn chữ "Thịt kho Chu gia" trông vẹo vọ, nguệch ngoạc.
Chữ tuy không đẹp , nhưng vị thì ngon đến rụng rời.
Đặc biệt là món chân gà kho của nhà ta , da mềm dẻo, xương nhừ t.ử, chỉ cần ngậm nhẹ một cái là thịt xương đã tách rời. Cánh vịt thấm đượm gia vị, trong vị mặn mòi có chút hậu ngọt thanh thanh. Đậu hũ dày dặn, ngó sen giòn sần sật, người đi chợ mua một bọc, vừa đi vừa gặm, ra đến cuối phố còn ngoảnh đầu gọi với lại : "Chiêu Đệ, mai nhớ để dành cho ta hai cái cánh vịt nhé!"
Ta vừa thái ngó sen, vừa cười đáp: "Để dành rồi ạ, mai bác nhớ mang theo tiền nhé, đừng chỉ mang mỗi cái miệng đến!"
Mọi người xung quanh cười rộ lên.
Thế nhưng, buôn may bán đắt thì ắt có kẻ đỏ mắt ghen tị.
Đối diện sạp của ta là Phúc Mãn Lầu, t.ửu lầu lớn nhất thành Nam. Cửa sơn son thiếp vàng, bảng hiệu cao sang, cửa ra vào luôn có gã tiểu nhị đứng phẩy khăn đon đả mời khách. Ấy vậy mà, khách khứa của Phúc Mãn Lầu thường còn chưa kịp bước qua bậc cửa đã bị mùi hương từ nồi thịt kho của ta câu mất hồn, rẽ lối sang đây.
Chưởng quầy của Phúc Mãn Lầu họ Tiền, đầu to, bụng phệ, mắt ti hí mắt lươn, mà lòng dạ cũng hẹp hòi y như tướng mạo. Lão ta ghét nhất là mỗi khi ta mở vung nồi, người xếp hàng trước sạp của ta còn đông hơn cả khách trong t.ửu lầu của lão.
Ban đầu lão chỉ hừ lạnh, sau đó bắt đầu giở trò vặt vãnh.
Hôm nay thì bảo sạp hàng của ta cản đường, ngày mai lại lu loa mùi thịt kho nồng nặc làm ảnh hưởng đến khách quý, ngày kia lại sai tiểu nhị ra đầu ngõ gào to: "Phúc Mãn Lầu mới ra món thịt kho thập cẩm, mua một tặng một đây!"
Ta nghe thấy cũng chẳng buồn chấp nhặt, vẫn cúi đầu thái thịt như thường.
Dì Lưu bán đậu hũ bên cạnh sốt ruột thay ta : "Chiêu Đệ, lão Tiền chưởng quầy kia đang bắt chước cháu kìa!"
Ta ngước mắt nhìn sang phía đối diện, đôi mày thanh tú cong cong như vầng trăng khuyết: "Cứ để lão học. Lão học được nồi nước dùng của cháu, chứ chẳng học được cái miệng này của cháu đâu . Khách ăn đồ nhà lão xong, kiểu gì cũng phải quay lại đây súc miệng thôi."
Ta đang tính toán xem có nên thêm một hương vị mới vào thực đơn không , thì phía cổng viện bỗng vang lên một tiếng "két" khe khẽ.
Ta ngoảnh đầu lại , bắt gặp một nam t.ử trẻ tuổi đang đứng ở đó.
Chàng mặc một chiếc áo thanh sam bằng vải thô đã giặt đến bạc màu, trên lưng đeo chiếc hòm sách cũ kỹ, tay xách hai cuộn chăn nệm. Người này dung mạo thật sự rất tuấn tú, mày thanh mắt sáng, sống mũi cao thẳng, đứng đón ánh bình minh trông hệt như một nhành trúc vừa được gột rửa qua cơn mưa rào.
Có điều, ánh mắt chàng lại dừng lại ở nồi thịt kho trong sân nhà ta trước tiên. Chàng nhìn trân trân vào đó một lúc lâu, rồi mới chậm rãi dời tầm mắt sang gương mặt ta .
"Xin hỏi," giọng
chàng
ôn hòa như gió mùa xuân, "đây
có
phải
là tiểu viện Chu gia
không
? Hôm qua
người
môi giới
có
bảo nơi
này
còn một gian phòng cho thuê.
"
Ta đ.á.n.h giá chàng một lượt: "Huynh là người thuê nhà mới?"
Nam t.ử gật đầu: "Tại hạ Tống Quân Nghiêu."
"Người đọc sách sao ?"
"Cứ coi là vậy đi ."
"Cái gì mà 'cứ coi là vậy '?"
Chàng khựng lại một chút, nghiêm túc đáp: "Trước kia là tú tài, nay là một tú tài nghèo nợ tiền học phí suốt hai tháng qua."
Ta ngẩn người ra , rồi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Ta lau lau tay vào tạp dề: "Tiền thuê nhà mỗi tháng ba trăm văn, phải trả trước nửa tháng. Tiền củi nước tính riêng, không được ăn vụng đồ trong nồi thịt kho của ta , ban đêm đọc sách không được làm ồn, và tuyệt đối không được nuôi chuột làm bạn đồng môn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nha-co-chang-tu-tai-boc-toi/1.html.]
Tống Quân Nghiêu mò mẫm trong ống tay áo một lúc, lôi ra một xâu tiền đồng nhỏ. Chàng đếm đi đếm lại , rồi đưa qua: "Một trăm văn, trả trước ngần này , số còn lại trong vòng năm ngày nữa tại hạ sẽ gom đủ."
Ta đón lấy, đưa tay tung nhẹ xâu tiền thử độ nặng: "Nghèo đến mức này rồi mà còn đòi thuê phòng?"
Tống Quân Nghiêu thần sắc không đổi: "Màn trời chiếu đất thì còn nghèo nàn hơn."
Ta lại bị câu trả lời của chàng làm cho nghẹn lời. Nghĩ bụng cái người này trông thì nho nhã thư sinh, mà cái miệng cũng biết lý lẽ, biết đưa đẩy ghê gớm.
Ta xua xua tay: "Khách khí thì miễn đi , năm ngày sau nhớ gom đủ tiền là được ."
Ta vừa quay người định đi , thì phía sau bỗng vang lên một tiếng "ọc ọc" rất khẽ.
Bước chân ta khựng lại .
Tống Quân Nghiêu cũng cứng đờ người tại chỗ.
Một người đứng ngoài cửa, một người đứng trong sân, không gian rơi vào một khoảng lặng đầy vi diệu.
Ta chậm rãi quay đầu lại , trêu chọc: "Tống tú tài, bụng của huynh cũng biết đọc sách à ?"
Vành tai Tống Quân Nghiêu khẽ ửng hồng, nhưng chàng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, nghiêm trang của bậc sĩ t.ử: "Nó ít học, tiếng kêu có phần thô bỉ, khiến Chu cô nương chê cười rồi ."
Ta thực sự không nhịn nổi nữa, bả vai run lên bần bật vì cười .
Ta quay lại sạp hàng, vớt hai miếng đậu hũ, một cái cánh vịt, dùng giấy dầu gói lại thật cẩn thận rồi đưa cho chàng .
Tống Quân Nghiêu không nhận ngay: "Bao nhiêu tiền vậy ?"
"Tám văn."
2
Chàng lại sờ vào túi áo, vẻ mặt vô cùng bình thản, lại rất thành thật: "Trừ tiền phòng ra , hiện tại trong người tại hạ chỉ còn đúng năm văn."
Ta nhướn mày.
Tống Quân Nghiêu nói tiếp: "Có thể cho tại hạ khất ba văn không ? Năm ngày sau sẽ bù vào cùng tiền phòng."
Nhìn gương mặt thanh tú mà lại nghiêm túc đến mức có phần bướng bỉnh kia , ta bỗng thấy vô cùng thú vị.
Ta đặt gói giấy dầu cái "bạch" xuống thớt, chỉ tay vào rổ tỏi đầy ắp đặt bên cạnh: "Khất thì được , nhưng phải bóc tỏi trừ nợ. Một rổ tỏi đổi lấy một văn."
Tống Quân Nghiêu nhìn rổ tỏi.
Một rổ, đầy ú ụ.
Đầy như số sách vở mà chàng đã đọc trong nửa đời người qua.
Ta cứ ngỡ chàng sẽ nhíu mày khó chịu, nào ngờ chàng chỉ lẳng lặng đặt hòm sách tựa vào chân tường, đi rửa sạch tay, rồi đoan trang ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ, bắt đầu bóc tỏi.
Ngón tay chàng thon dài, các khớp xương sạch sẽ, vừa nhìn đã biết là đôi bàn tay chỉ thích hợp để cầm b.út viết văn chương. Vậy mà lúc này , đôi tay ấy lại đang cầm lấy củ tỏi, bóc từng tép từng tép một cách tỉ mỉ, chăm chú hệt như đang phân tích một bài sách luận.
Ta không nhịn được liền hỏi: "Huynh là người đọc sách, ngày ngày ngồi xổm trước sạp của ta bóc tỏi, không thấy mất mặt sao ?"
Tống Quân Nghiêu cũng không thèm ngẩng đầu lên: "Chu cô nương hiểu lầm rồi ."
"Hiểu lầm cái gì?"
Chàng bỏ tép tỏi đã bóc sạch vào bát, giọng điệu đều đều, vững vàng: "Hôm nay không phải là 'ngày ngày', hôm nay mới là ngày đầu tiên."
Ta lại bị chàng làm cho nghẹn họng.
Chàng còn bồi thêm một câu: "Còn về việc có mất mặt hay không , tại hạ nghĩ, để bụng đói còn mất mặt hơn là ngồi bóc tỏi."
Ta đứng trân trân nhìn chàng một hồi, rồi bất giác bật cười .
Chàng tú tài nghèo này , xem ra cũng thú vị đấy chứ.
Chaporia
Bình Luận (0)