20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

2

Từ ngày Tống Quân Nghiêu dọn vào gian hậu viện nhà ta , chuỗi ngày bình lặng của ta bỗng dưng có thêm một điều mới mẻ.

 

Đó là mỗi buổi sáng, hễ ta vừa nhấc vung nồi ra là y như rằng, sau khung cửa sổ của gian phòng phía tây lại lấp ló hiện ra nửa gương mặt.

 

Lần đầu tiên, ta ngỡ là chàng đói.

 

Lần thứ hai, ta vẫn nghĩ là chàng đói.

 

Đến lần thứ ba, ta thật sự không nhịn nổi nữa, bèn chống hai tay vào hông, đứng giữa sân mà gọi lớn:

 

"Tống Quân Nghiêu! Huynh cứ nhìn chằm chằm vào cái nồi thế thì no bụng được chắc?"

 

Tống Quân Nghiêu lúc này mới chịu bước ra từ sau cánh cửa. Chàng ăn vận chỉnh tề, thần sắc vô cùng thản nhiên: "Không thể."

 

"Thế huynh nhìn cái gì?"

 

"Nhìn hỏa hầu."

 

Ta suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng: "Huynh mà cũng biết xem hỏa hầu cơ à ?"

 

Tống Quân Nghiêu rảo bước đến cạnh bếp, chăm chú nhìn làn nước dùng đang cuộn sôi sùng sục, nghiêm túc nói : "Biết chút ít. Nồi nước này của Chu cô nương thơm thì có thơm, nhưng hương đầu hơi nồng, vị hậu lại có chút nhạt. Cánh vịt thấm vị đấy, nhưng đậu hũ kho lại hơi nổi lềnh bềnh, chưa ngấm sâu. Nếu chịu khó hạ nhỏ lửa để ninh thêm một khắc, rồi dặm thêm chút đường phèn, màu sắc lên sẽ tươi tắn và bắt mắt hơn nhiều."

 

Cánh tay cầm chiếc vá múc thịt của ta bỗng khựng lại .

 

Sạp hàng của ta buôn may bán đắt, vốn dĩ đều dựa vào nồi nước dùng gia truyền của tổ tiên và chút kinh nghiệm tự mình mày mò. Nhưng nói đi cũng phải nói lại , ta chưa từng thực sự bái sư học đạo ở đâu cả. Ta có thể nếm ra vị ngon dở, nhưng hiếm có ai chỉ mới ngửi qua mà đã chỉ ra được chính xác điểm thiếu sót như chàng .

 

Ta nghi hoặc nhìn chàng đầy dò xét: "Chẳng phải huynh là người đọc sách sao ?"

 

Tống Quân Nghiêu khẽ gật đầu: "Phải."

 

"Người đọc sách mà cũng am hiểu món thịt kho thế này ?"

 

"Nghèo lâu ngày, tự khắc biết nấu ăn."

 

Lời chàng buông ra nghe nhẹ tênh, vậy mà lại khiến tim ta có chút xốn xang, mềm lòng đến lạ.

 

Nhưng cái miệng ta vẫn cứng cỏi, không chịu thua: "Thế huynh nói xem, phải cho bao nhiêu đường phèn?"

 

Tống Quân Nghiêu đưa tay ra ra bộ ước lượng: "Một nồi tầm ba chỉ, nhớ hòa tan ở mạn thành nồi trước , đừng rắc trực tiếp lên thịt. Ngoài ra , trần bì có thể bớt đi một chút, đinh hương tuyệt đối không được cho nhiều, cái cánh vịt hôm qua ăn có hơi bị nồng mùi rồi ."

 

Ta nheo nheo mắt nhìn chàng : "Hôm qua huynh chỉ ăn một cái chân gà với hai miếng đậu hũ, lấy đâu ra cánh vịt nào?"

 

Động tác của Tống Quân Nghiêu khựng lại trong thoáng chốc.

 

Ta chậm rãi ghé sát lại gần chàng : "Tống tú tài, huynh dám ăn vụng đấy à ?"

 

Tống Quân Nghiêu khẽ ho một tiếng, ánh mắt hơi lảng tránh: "Không phải ăn vụng. Đêm qua gió lớn, một chiếc cánh vịt vô tình rơi ra khỏi nồi, tại hạ sợ nó nằm ngoài chịu lạnh..."

 

"Nên huynh tốt bụng sưởi ấm cho nó ở trong bụng mình luôn đúng không ?"

 

"Chu cô nương thật là anh minh."

 

Ta vừa tức vừa buồn cười , giơ chiếc vá lên định gõ vào đầu chàng .

 

Tống Quân Nghiêu nhanh chân lùi lại một bước, thế mà cái miệng vẫn cố bồi thêm một câu: "Hương vị quả thực rất ngon, chỉ là trần bì hơi nặng tay một chút."

 

"Ăn vụng mà còn dám đứng đấy nhận xét, chê bai à !"

 

Ta cầm vá đuổi theo chàng chạy vòng quanh hết nửa cái sân nhỏ, dì Lưu ở nhà bên cạnh nhìn thấy mà cười đến mức ra sức vỗ bành bạch vào bờ tường.

 

Cuối cùng, Tống Quân Nghiêu phải bồi thường bằng cách ngồi bóc tỏi suốt cả buổi sáng, lại còn giúp ta gánh thêm ba thùng nước từ dưới giếng lên, chuyện này mới chịu êm xuôi.

 

Thế nhưng, ta vẫn đem những lời chàng nói khắc ghi vào lòng.

 

Buổi chiều hôm ấy sau khi dọn sạp, ta lén lút làm theo tỷ lệ chàng chỉ để nấu một nồi nước dùng mới. Sáng hôm sau vừa mở vung ra , màu sắc quả nhiên tươi tắn, bóng bẩy hơn hẳn, hương thơm cũng trở nên dịu ngọt, tròn đầy.

 

Khách quen vừa nếm thử một miếng đã sáng rực cả mắt: "Chiêu Đệ này , sao hôm nay cánh vịt lại thơm ngon hơn hẳn thế?"

 

Ta đắc ý vểnh cằm lên, kiêu ngạo bảo: "Cháu vốn dĩ thông minh bẩm sinh mà, đêm qua trong giấc mộng có vị thần tiên đến truyền thụ bí kíp cho đấy ạ."

 

Tống Quân Nghiêu đang ngồi bóc tỏi ở bên cạnh, nghe thấy lời này liền khẽ ngước mắt lên nhìn ta .

 

Ta lập tức lườm lại một cái cháy mặt, ánh mắt tràn đầy sự cảnh cáo: Cấm có được bóc phốt ta đấy.

 

Chàng tú tài khẽ cúi đầu xuống tiếp tục làm việc, nhưng khóe môi chàng lại lặng lẽ cong lên thành một đường cung dịu dàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nha-co-chang-tu-tai-boc-toi/2.html.]

Kể từ ngày hôm đó, công việc của Tống Quân Nghiêu tại sạp thịt kho Chu gia đã nâng cấp từ "bóc tỏi" thành: bóc tỏi, thêm củi, canh lửa, gánh nước, và kiêm luôn cả việc tính tiền cho khách những lúc ta bận tối tăm mặt mũi.

 

Ban đầu ta không yên tâm, cứ đứng khép nép một bên để giám sát chàng .

 

"Cánh vịt sáu văn một chiếc, chân gà bốn văn hai chiếc, đậu hũ một văn một miếng, ngó sen ba văn một bọc. Bác thợ mổ lợn họ Trương lấy ba chiếc cánh vịt, bốn cái chân gà, hai bọc ngó sen, tổng cộng phải thu bao nhiêu?"

 

Tống Quân Nghiêu chẳng cần dùng đến bàn tính, buông lời đều đều: "Ba mươi hai văn."

 

Trương thúc ngẩn người ra : "Nhanh thế cơ à ?"

 

Tống Quân Nghiêu ôn tồn nói thêm: "Hôm qua Trương thúc còn nợ năm văn, tính gộp lại là ba mươi bảy văn ạ."

 

Gương mặt rám nắng của Trương thúc thoáng ửng đỏ: "Ầy, cái cậu thư sinh này sao mà có trí nhớ tốt thế không biết !"

 

Đến chính ta cũng phải ngỡ ngàng.

 

Sạp hàng của ta nhỏ, khách khứa lại tấp nập, chuyện ghi nợ là rắc rối nhất. Hàng xóm láng giềng ngày ngày chạm mặt nhau , nhà ai thiếu một vài văn tiền ta cũng chẳng nỡ giữ lại đòi cho bằng được . Nhưng tích tiểu thành đại, lâu ngày rất dễ chịu thua lỗ, nhầm lẫn.

 

Vậy mà Tống Quân Nghiêu mới chỉ giúp ta tính tiền có hai ngày, chàng đã nhớ rõ mồn một từng người thiếu bao nhiêu tiền.

 

Thấy ta cứ nhìn mình trân trân, chàng liền rút từ trong ống tay áo ra một cuốn sổ nhỏ, lật mở cho ta xem.

 

Trên mặt giấy, những nét chữ thanh mảnh, cứng cáp và vô cùng ngay ngắn hiện ra :

 

Trương thúc mổ lợn, nợ năm văn.

Dì Lưu, ba miếng đậu hũ đã cấn trừ vào tiền đậu phụ giao sang.

Lý thợ mộc, hai cái cánh vịt, mười hai văn, mai trả.

Triệu tiểu nương t.ử, một bọc ngó sen, đã trả đủ.

 

Ta nhìn mà hai mắt sáng lên như bắt được vàng.

 

Trước đây ta cũng có ghi chép, nhưng chữ của ta trông cứ như đang đ.á.n.h lộn, sổ sách chẳng khác nào bãi chiến trường. Lúc mới viết thì còn hiểu, qua hai ba ngày nhìn lại , chính ta cũng không phân biệt nổi chữ "vịt" và chữ "gà", chẳng biết đằng nào mà lần .

 

Ta khẽ tằng hắng một tiếng, khen ngợi: "Viết tốt đấy."

 

Tống Quân Nghiêu gấp cuốn sổ lại : "Chu cô nương quá khen rồi ."

 

"Sau này việc sổ sách cứ giao cho huynh quản."

 

"Thế còn tiền công?"

 

Ta lập tức cảnh giác: "Chẳng phải huynh còn đang nợ tiền thuê phòng của ta sao ?"

 

"Cho nên tiền công có thể cấn trừ vào tiền phòng."

 

"Thế còn tiền cơm?"

 

"Tiền cơm có thể bù vào tiền công."

 

"Thế thì hết sạch tiền công rồi còn đâu ."

 

"Nếu mỗi ngày Chu cô nương đều để dành cho tại hạ một bát cơm, thì dù không có tiền công cũng chẳng sao cả."

 

Ta liếc nhìn chàng một cái: "Cơm trắng thôi à ?"

 

Tống Quân Nghiêu im lặng một lát, khẽ nói : "Nếu có thêm chút nước sốt thịt kho chan lên cơm thì càng tốt ."

 

Ta phì cười mắng: "Mơ tưởng hão huyền!"

 

Nói thì nói thế, nhưng đến giờ cơm trưa, ta vẫn xới một bát cơm nóng hổi đầy ú ụ, rưới lên nửa vá nước sốt kho đậm đà, sóng sánh, rồi gắp thêm hai miếng đậu hũ, một cái cánh vịt đặt lên trên , đẩy đến trước mặt Tống Quân Nghiêu.

 

"Ăn đi , kẻo người ta lại bảo Chu Chiêu Đệ ta ngược đãi người đọc sách."

 

Tống Quân Nghiêu nhìn bát cơm, hơi ngẩn người ra một chút.

 

Chàng khẽ đỡ lấy, giọng nói trầm ấm: "Đa tạ nàng."

 

Ta quay lưng đi thái thịt, cố tình nói tránh đi : "Khỏi cảm ơn, ngày mai lo mà bóc thêm hai rổ tỏi cho ta ."

 

Tống Quân Nghiêu bưng bát cơm lên, ý cười ngập tràn nơi đáy mắt: "Được."

 

Trưa hôm ấy , ánh nắng rớt xuống sân thật đẹp . Nồi thịt kho bên cạnh cứ kêu sùng sục, đầu ngõ rộn ràng tiếng nói cười của dòng người qua lại . Tống Quân Nghiêu ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ lặng lẽ ăn bát cơm chan nước sốt, ta quay lưng về phía chàng luôn tay bận rộn, nhưng khóe môi từ lúc nào đã rạng rỡ nụ cười , chẳng thể hạ xuống được .

 

Ta thầm nghĩ, chàng tú tài này tuy nghèo thật, nhưng xem ra cũng chẳng phải hạng vô dụng.

 

Ít nhất thì bóc tỏi cũng khéo, mà tính toán sổ sách lại càng thông minh.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...