20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

3

Ta và Tống Quân Nghiêu nhanh ch.óng lập ra quy củ rõ ràng.

 

Tiền thuê phòng ba trăm văn, tạm thời khất lại hai trăm.

Mỗi ngày Tống Quân Nghiêu giúp ta trông sạp hai canh giờ, cấn trừ mười văn.

Nếu gặp ngày phiên chợ đông khách, tính thêm năm văn.

Cơm nước tính riêng, nhưng những lúc tâm trạng ta tốt có thể tặng kèm một bát cơm chan nước sốt thịt kho.

 

Tống Quân Nghiêu nghe xong, trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Tâm trạng của Chu cô nương định giá thế nào?"

 

Ta gảy bàn tính tanh tách: "Xem biểu hiện của huynh ."

 

"Nếu tại hạ biểu hiện tốt ?"

 

"Thêm cánh vịt."

 

"Nếu rất tốt ?"

 

"Thêm đùi gà."

 

"Nếu cực kỳ tốt ?"

 

Ta ngước mắt lên nhìn chàng : "Tống tú tài, con người không nên quá tham lam."

 

Tống Quân Nghiêu gật đầu: "Tại hạ đã thụ giáo."

 

Nào ngờ đến ngày thứ hai, chàng liền biểu hiện "cực kỳ tốt ".

 

Hôm ấy đúng vào ngày rằm, chợ phiên thành Nam đông nghẹt người . Ta bận rộn từ giờ Mão cho đến khi mặt trời lên cao ba sào, giọng nói đã khản đặc, cổ tay mỏi nhừ vì thái thịt, vậy mà dòng người xếp hàng vẫn kéo dài đến tận gốc cây liễu.

 

Gã tiểu nhị của Phúc Mãn Lầu đứng ở đối diện, ra sức rướn cổ họng gào bán món thịt kho thập cẩm của nhà lão, thế nhưng gã vừa gào lên một câu thì bên sạp của ta lại có người át đi hai câu.

 

"Chiêu Đệ, cho bác hai cân thịt thủ heo nào!"

" Tôi lấy chân gà, cho nhiều cay vào nhé!"

"Đậu hũ còn không cháu? Thằng cu nhà dì chỉ mê mỗi món này của cháu thôi!"

 

Ta bận đến mức những sợi tóc mai bết c.h.ặ.t vào trán vì mồ hôi, ngặt nỗi lại có vị khách từ nơi khác đến cầm một vốc tiền đồng, hỏi đi hỏi lại ba bận vẫn không tính ra được tiền nong.

 

Ta đang định lên tiếng giải thích thì Tống Quân Nghiêu đã đón lấy bọc giấy dầu, thoăn thoắt bao gói ba hai nhát xong xuôi, ôn tồn nói : "Một cân thịt thủ heo hai mươi tám văn, ba chiếc cánh vịt mười tám văn, sáu miếng đậu hũ sáu văn, tổng cộng là năm mươi hai văn. Ngài đưa một lượng bạc, thối lại cho ngài bốn mươi tám văn ạ."

 

Vị khách kia ngẩn người : "Cậu không cần dùng bàn tính sao ?"

 

Tống Quân Nghiêu đưa tiền đồng sang, khẽ cười : "Bàn tính nằm ở trong lòng rồi ."

 

Bên cạnh có người trêu: "Chiêu Đệ này , cháu nhặt đâu ra vị Tiên sinh kế toán này thế?"

 

Tay ta không ngừng nghỉ, cái miệng cũng chẳng chịu ngơi: "Nhặt ở ven đường đấy ạ, rẻ lắm, lại dễ nuôi, ngày ngày cho ăn cơm chan nước sốt thịt kho là được ."

 

Tống Quân Nghiêu đang gói cánh vịt, nghe thấy lời này cũng không hề giận, ngược lại còn khẽ nghiêng đầu " vâng " một tiếng dịu dàng.

 

Suýt chút nữa là ta thái thịt vào tay.

 

Thấy trên trán ta lấm tấm mồ hôi, Tống Quân Nghiêu liền rút từ trong ống tay áo ra một chiếc khăn gấm sạch sẽ, đưa qua.

 

Ta ngẩn người ra một lúc.

 

Ta không nhận, hỏi: "Huynh đưa ta cái này làm gì?"

 

"Để lau mồ hôi."

 

"Tay ta toàn dầu mỡ thôi."

 

"Không sao cả."

 

"Lỡ làm bẩn khăn, huynh đừng có mà xót đấy."

 

"Khăn gấm sinh ra vốn là để chịu bẩn mà."

 

Ta do dự một lát rồi cũng đón lấy. Chiếc khăn mềm mại lướt qua trán, mang theo cảm giác mát rượi, thanh tân. Bỗng nhiên, ta cảm thấy cái nắng gắt của buổi trưa hôm nay dường như cũng chẳng còn gay gắt đến thế nữa.

 

Đến xế chiều, khi khách khứa thưa thớt dần, ta ngồi sau sạp hàng tự đ.ấ.m đ.ấ.m cổ tay mỏi nhừ của mình .

 

Tống Quân Nghiêu khẽ liếc nhìn một cái, rồi lẳng lặng đứng dậy đi vào hậu viện múc nước. Lúc quay ra , trên tay chàng là một chậu nước ấm áp.

 

"Ngâm một lát đi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nha-co-chang-tu-tai-boc-toi/3.html.

]

 

Ta hoài nghi nhìn chàng : "Sao huynh biết ta muốn ngâm tay?"

 

"Lúc nàng thái thịt, cổ tay đã khựng lại chậm mất ba nhịp."

 

"Huynh đếm cái đó làm gì?"

 

Tống Quân Nghiêu đặt chậu nước xuống bên chân ta , giọng điệu vô cùng tự nhiên: "Sạp hàng này phải trông cậy vào đôi bàn tay này của nàng mà. Tay mà hỏng thì tại hạ cũng chẳng có cơm chan nước sốt để ăn."

 

Trái tim ta vừa mới mềm lòng xuống một chút, nghe đến câu cuối cùng liền tức mình cười mắng, giơ chân đá nhẹ vào ống chân chàng một cái.

 

"Thật là tiền đồ."

 

Tống Quân Nghiêu không né tránh, khẽ cúi đầu nhìn vệt nước sốt nhỏ xíu vô tình dính trên mũi giày, nghiêm túc hỏi: "Chu cô nương, bị Đông gia đá thế này có được tính thêm tiền công không ?"

 

"Không tính."

 

"Vậy thì tính là người thuê nhà bị chủ nhà bắt nạt rồi ."

 

"Huynh đi mà kiện ta ."

 

"Muốn kiện thì phải viết trạng từ."

 

"Chẳng phải huynh biết viết sao ?"

 

" Nhưng hiện tại tại hạ đang bận phụ nàng ghi chép sổ sách, không có thời gian."

 

Chúng ta cứ ngươi một câu ta một câu đưa đẩy qua lại , khiến dì Lưu bán đậu hũ bên cạnh đứng nhìn mà lắc đầu cười tủm tỉm.

 

"Chiêu Đệ à ," dì Lưu cười híp cả mắt, sáp lại gần nói nhỏ: "Hai đứa tụi cháu nhìn chẳng giống chủ nhà với người thuê phòng chút nào, nhìn cứ như đôi vợ chồng trẻ đang hờn dỗi nhau ấy ."

 

Mặt ta sực một cái nóng bừng lên, lập tức cao giọng: "Dì Lưu! Đậu hũ của dì đã bán hết chưa mà ở đó nói bạt mạng thế hả!"

 

Tống Quân Nghiêu ở bên cạnh lại lặng lẽ lật sang một trang sổ mới, vành tai chàng đã đỏ ửng lên tự bao giờ, chỉ là chàng cố chấp cúi đầu không chịu ngẩng lên.

 

Thấy vậy , dì Lưu lại càng cười vang thích thú.

 

Buổi tối hôm ấy khi dọn hàng, Tống Quân Nghiêu giúp ta lau dọn sạch sẽ chiếc án gỗ, rồi bê nồi thịt kho nặng trịch vào trong sân.

 

Nồi thịt kho rất nặng, vậy mà một người đọc sách như chàng bưng bê lại vô cùng vững vàng. Ta đi bộ lững thững phía sau , nhìn thấy ống tay áo thanh sam của chàng cuộn lên, lộ ra một đoạn cánh tay săn chắc, trong lòng bỗng có chút kinh ngạc.

 

"Chẳng phải huynh chỉ biết mỗi đọc sách thôi sao ?"

 

Tống Quân Nghiêu quay đầu lại nhìn ta : "Tại hạ nói câu đó bao giờ chưa ?"

 

"Trông huynh cứ như thể thư sinh trói gà không c.h.ặ.t ấy ."

 

"Vậy là Chu cô nương nhìn người không được chuẩn cho lắm rồi ."

 

Ta không phục: "Ta nhìn người là chuẩn nhất đấy nhé."

 

"Vậy sao ?"

 

Tống Quân Nghiêu đặt nồi thịt xuống góc bếp, khẽ nở một nụ cười : "Vậy nàng thấy tại hạ là người thế nào?"

 

Ta vốn định thốt ra mấy từ như: nghèo kiết xác, miệng lưỡi dẻo quẹo, lại còn keo kiệt. Thế nhưng dưới bóng chiều tà muộn màng, gương mặt chàng được ánh hoàng hôn nhuộm lên một lớp ánh sáng vàng ấm áp, bỗng chốc trở nên dịu dàng đến lạ lùng.

 

Lời đến bên khóe môi, không hiểu sao lại biến thành: "Cũng được ."

 

Tống Quân Nghiêu có vẻ rất mãn nguyện với câu trả lời này : "Cũng được là tốt rồi ."

 

"Tốt cái gì cơ?"

 

Chàng cúi người thu dọn mấy khúc củi khô, thanh âm trầm thấp, nhẹ bẫng như gió thoảng: "Chứng tỏ là... vẫn có thể tốt hơn nữa."

 

Ta không đáp lời chàng , quay người đi thẳng vào bếp xới cơm. Đêm hôm ấy , trong bát cơm ta đưa cho Tống Quân Nghiêu, ngoài nước sốt đậm đà và đậu hũ kho ra , ta còn đặc biệt lén bỏ thêm một chiếc đùi gà lớn.

 

Tống Quân Nghiêu nhìn thấy chiếc đùi gà, ngước mắt lên nhìn ta đăm đăm.

 

Ta lý trực khí tráng bảo: "Hôm nay chợ phiên, đồ thừa đấy."

 

Tống Quân Nghiêu gật gật đầu, gắp chiếc đùi gà lên, khẽ mỉm cười : "Vậy ngày mai tại hạ phải cố gắng hơn, để Chu cô nương lại có đồ thừa mới được ."

 

Ta ngoảnh mặt sang chỗ khác, cố nén tiếng cười đang chực vang lên.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...