Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lâm Tiểu Mãn cầm cốc cà phê ngồi xuống cạnh tôi : "Tớ vote cho phiên bản ba."
Tôi nói : "Trước khi bỏ phiếu, cậu có thể tôn trọng người trong cuộc một chút không ?"
Nó đáp: "Tôn trọng rồi đấy, tớ còn đặt hẳn tên couple cho hai người rồi này ."
Tôi có dự cảm chẳng lành.
Lâm Tiểu Mãn: "Phụ xướng phu tùy."
Tôi giơ tay che mặt.
Nó nói tiếp: "Hoặc là Nam tả Nữ hữu."
Tôi giật lấy cốc cà phê của nó: "Hôm nay cậu đừng nạp thêm chất kích thích nữa."
Tan làm , tôi vừa bước ra khỏi tòa nhà khám bệnh thì Chu Nghiên nhắn tin tới.
"Tối nay có rảnh không ? Bù bữa cơm hôm qua."
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, tâm trạng bay bổng.
Chu Nghiên hẹn tôi .
Cuối cùng không phải là vì chuyện phẫu thuật rồi .
Tôi nhắn lại : "Có."
Địa điểm hẹn ở một nhà hàng Nhật gần bệnh viện.
Tôi đặc biệt về nhà thay một chiếc váy.
Lúc ra cửa, cửa nhà hàng xóm cũng mở.
Tần Dã thấy tôi , ánh mắt dừng lại nửa giây.
"Hẹn hò?"
Tôi hất cằm: "Đi ăn cơm."
Trên tay anh ta xách túi rác, biểu cảm phức tạp.
"Chu Nghiên?"
Tôi sững người : "Sao anh biết ?"
"Anh ta hỏi tôi quán đồ Nhật nào yên tĩnh."
Lòng tôi chợt nóng rực lên.
Tần Dã lại nói : "Khuyên cô đừng gọi món gỏi sống, dạ dày anh ta không tốt đâu ."
Tôi cố nhịn: "Cảm ơn anh đã quan tâm đến hệ tiêu hóa của đối tượng hẹn hò của tôi nhé."
Tần Dã ném túi rác vào thùng rồi quay người vào nhà.
Trước khi đóng cửa, anh ta nói : "Khóa kéo váy của cô chưa kéo lên kìa."
Tôi đưa tay ra sau sờ thử.
Khóa kéo đang bị kẹt ở giữa.
Tôi khựng lại .
Tần Dã đứng bên trong cửa, tay vẫn đang giữ cánh cửa.
Không gian bỗng yên tĩnh.
Tôi nói : "Bác sĩ Tần, y đức sáng ngời."
Anh ta đáp: " Tôi bị dị ứng với phụ nữ."
Tôi mỉm cười : " Tôi bị dị ứng với lời nói nhảm."
Ba mươi giây sau , Tần Dã đứng sau lưng tôi , ngón tay giữ lấy đầu khóa, khoảng cách giữa anh ta và tôi đủ rộng để lái được một chiếc xe máy điện qua.
Anh ta kéo rất chậm, gân xanh trên mu bàn tay đều nổi cả lên.
Tôi nhìn anh ta qua gương, phát hiện cổ anh ta đỏ bừng cả một mảng.
"Anh vẫn ổn chứ?"
"Đừng nói nữa."
"Dị ứng rồi à ?"
"Bác sĩ Hứa."
"Hửm?"
"Cô mà hỏi nữa là tôi phải đi cấp cứu đấy."
Tôi bật cười thành tiếng.
Khóa đã kéo đến tận cùng.
Anh ta lập tức lùi về phía cửa nhà mình , cứ như vừa hoàn thành một ca phẫu thuật rủi ro cao vậy .
Tôi nói : "Cảm ơn nhé."
Anh ta không nhìn tôi : "Về sớm chút."
Tôi ngẩn người .
Anh ta nói thêm: "Thang máy khu mình đang bảo trì, về muộn không an toàn đâu ."
Tôi "ồ" một tiếng.
Tại tiệm đồ Nhật, Chu Nghiên đã đến từ bao giờ.
Anh vẫn dáng vẻ dịu dàng, thanh tú ấy .
Tôi ngồi xuống, trong lòng lại kỳ lạ thay nhớ đến câu "về sớm chút" vừa rồi của Tần Dã.
Chu Nghiên rót trà cho tôi : "Hôm qua làm phiền em rồi ."
Tôi cười : "Chuyện nhỏ thôi mà."
Anh nhìn tôi : "Thật ra anh hẹn gặp em, còn một lý do nữa."
Tim tôi lại bắt đầu đập không theo ý muốn .
Chu Nghiên nói : "Gần đây anh muốn lập một tài khoản phổ cập kiến thức sức khỏe nam giới, muốn mời em làm cố vấn."
Cốc trà trong tay tôi khựng lại .
Tài khoản phổ cập kiến thức.
Cố vấn.
Mười năm thầm yêu, cuối cùng tôi cũng đợi được lần thứ hai nam thần chủ động tìm mình .
Anh muốn cùng tôi làm truyền thông y tế.
Tôi cố giữ nụ cười : "Anh đã nghĩ được tên tài khoản chưa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/doi-tuong-xem-mat-doi-toi-lam-phau-thuat-nho-cho-anh-ta/chuong-4.html.]
Chu Nghiên nghiêm túc đáp: "Đàn ông đừng sợ."
Tôi nhắm mắt lại .
Hay lắm.
Tình yêu lại tiếp tục vào phòng cấp cứu (ICU) rồi .
Ăn được nửa bữa, Chu Nghiên có điện thoại nên ra ngoài nghe .
Tôi ngồi trong phòng riêng, điện thoại bỗng đổ chuông.
Tần Dã: [Về đến nhà thì nhắn tin.]
Tôi nhìn chằm chằm năm chữ này .
Ngón tay còn chưa kịp gõ chữ thì cửa phòng bao bị đẩy ra .
Người bước vào không phải Chu Nghiên.
Mà là một người phụ nữ mặc váy đỏ, trang điểm tinh xảo, khí chất ngời ngời.
Cô ta nhìn thấy tôi , ánh mắt lập tức lộ rõ vẻ cảnh giác.
"Cô chính là Hứa Tri Hạ?"
Tôi gật đầu: "Cô là...?"
Cô ta ngồi xuống đối diện tôi .
" Tôi là đối tượng xem mắt của Tần Dã."
Tôi : "..."
Người phụ nữ váy đỏ trừng mắt nhìn tôi : "Nghe nói anh ta không dị ứng với cô."
Tôi suýt chút nữa thì nuốt luôn cả đống mù tạt.
Cô ta nói tiếp: "Cho nên tôi đến để thỉnh giáo chút kinh nghiệm."
Tôi cầm điện thoại lên, nhìn dòng tin nhắn của Tần Dã.
Tôi trả lời: [Đối tượng xem mắt của anh tìm đến tôi rồi này .]
Tần Dã đáp ngay: [Ai cơ?]
Tôi nhìn màn hình, từ từ ngẩng đầu lên.
Ai cơ?
Người phụ nữ váy đỏ cũng nhìn thấy.
Cô ta cười lạnh một tiếng: "Hay thật, anh ta còn không chỉ có một người ."
Miếng sushi trong tay tôi rơi tọt xuống đĩa.
Bữa cơm này , bỗng chốc từ buổi hẹn thầm kín biến thành hội thảo bóc phốt bác sĩ nam khoa phụ sản.
5
Người phụ nữ váy đỏ tên là Mạnh Lê.
Cô ta không phải là đối tượng xem mắt của Tần Dã.
Nói chính xác hơn, cô ta là đối tượng xem mắt thứ bảy mà mẹ Tần Dã sắp đặt.
Sáu người trước đó sau khi nghe nói Tần Dã làm ở khoa Phụ sản, người thì ngại ngùng, người thì hiếu kỳ, người lại thẳng thắn hỏi có phải anh ta hiểu biết quá không .
Tần Dã trả lời đồng nhất: "Nội dung công việc không tiện tiết lộ."
Thế là không có gì xảy ra sau đó cả.
Mạnh Lê lại khác.
Cô ấy là bác sĩ khoa Da liễu.
Khi nghe tin Tần Dã bị dị ứng với phụ nữ, m.á.u nghề nghiệp trong người cô ấy lập tức bùng cháy.
Cô ấy không đến đây để xem mắt.
Cô ấy đến để nghiên cứu bệnh án.
Mạnh Lê lấy cuốn sổ nhỏ ra : "Bác sĩ Hứa, khi cô tiếp xúc với bác sĩ Tần, anh ấy có những biểu hiện gì?
Tôi nghiến răng: "Bác sĩ Mạnh, tôi không phải là vật thí nghiệm."
Mạnh Lê đẩy gọng kính: "Cô là nhân tố kích thích."
Tôi : "Cảm ơn, nghe còn khó nghe hơn."
Chu Nghiên quay lại , nhìn thấy trong phòng bao có thêm một người .
Mạnh Lê nhìn anh : "Còn anh là ai?"
Chu Nghiên ôn hòa nói : "Bạn của bác sĩ Hứa."
Mạnh Lê sáng mắt lên: "Mối quan hệ tay ba à ?"
Tôi nói : "Bạn ăn cơm thôi."
Chu Nghiên nói : "Đối tác công việc."
Mạnh Lê ghi vào sổ: Bệnh nhân nghi ngờ tồn tại kích thích cạnh tranh.
Tôi đóng cuốn sổ của cô ấy lại : "Bác sĩ Mạnh, đừng viết nữa, viết nữa là tôi thành đề tài luận văn mất."
Đúng lúc này , cửa phòng bao lại mở ra .
Tần Dã đứng ngay ngưỡng cửa.
Dáng vẻ vội vã, mái tóc hơi rối.
Anh ta nhìn thấy tôi , nhìn thấy Chu Nghiên đối diện, rồi cả Mạnh Lê ngồi bên cạnh, trên bàn còn có ba tách trà .
Giữa mày anh ta khẽ giật.
"Mọi người đang làm gì thế?"
Mạnh Lê giơ cuốn sổ lên: "Thu thập mẫu thử."
Chu Nghiên hỏi: "Chủ nhiệm Tần, sao anh lại tới đây?"
Tần Dã nhìn tôi : "Đón hàng xóm."
Tôi đáp: "Khu chung cư cách đây có sáu trăm mét."
Anh nói : "Thang máy đang bảo trì."
"Chúng ta ở tầng mười sáu, cái thang đang bảo trì là thang số hai, thang số một vẫn dùng được mà."
Tần Dã im lặng hai giây: "Tiện đường."
Mạnh Lê lia lịa ghi chép: Bệnh nhân xuất hiện sự sụp đổ của phòng tuyến logic.
Chaporia
Bình Luận (0)