Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tần Dã nhìn cô ấy : "Cô đến đây làm gì?"

 

Mạnh Lê: "Giúp anh chữa bệnh."

 

Tần Dã: " Tôi không có bệnh."

 

Tôi liếc nhìn anh ta một cái.

 

Anh ta lập tức đổi giọng: "Không nghiêm trọng lắm."

 

Chu Nghiên quan tâm hỏi: "Chủ nhiệm Tần không khỏe ở đâu sao ?"

 

Mạnh Lê cướp lời: "Dị ứng khi tiếp xúc với nữ giới, miễn dịch bất thường với đối tượng cụ thể."

 

Chu Nghiên nhìn tôi .

 

Tôi ôm lấy trán mình .

 

Tần Dã nhắm mắt lại : "Mạnh Lê."

 

Mạnh Lê vẫn đang viết : Khi bệnh nhân nhắc đến bác sĩ Hứa, vùng tai bị sung huyết.

 

Tần Dã vươn tay định giật lấy cuốn sổ.

 

Mạnh Lê né ra sau , cuốn sổ bay vèo ra ngoài, rơi cái 'bộp' vào khay của nhân viên phục vụ.

 

Cô nhân viên bê khay bước vào , cúi đầu nhìn xuống.

 

Trang sổ đang mở ghi rõ: Tần Dã, Hứa Tri Hạ, phản ứng rõ rệt sau khi tiếp xúc gần.

 

Ánh mắt của cô nhân viên nhìn chúng tôi lập tức trở nên vô cùng phong phú.

 

Tôi định giải thích.

 

Cô nhân viên mỉm cười lịch sự: "Mời các vị dùng bữa ngon miệng."

 

Trước khi đóng cửa, cô ấy còn chu đáo đặt lại cuốn sổ lên bàn.

 

Cả phòng bao rơi vào im lặng.

 

Chu Nghiên khẽ hắng giọng: "Tri Hạ, cô và chủ nhiệm Tần..."

 

Tôi lập tức nói : "Không có gì cả."

 

Tần Dã cũng lên tiếng: "Hiểu lầm thôi."

 

Mạnh Lê nhìn chúng tôi : "Đồng thanh phủ nhận, cộng thêm một điểm."

 

Tôi bảo cô ấy : "Bác sĩ Mạnh, cô mà còn cộng điểm nữa là tôi đăng ký cho cô vào khoa Tâm lý đấy."

 

Cuối cùng bữa cơm này do Tần Dã thanh toán.

 

Lý do là anh ta đã phá hỏng buổi gặp mặt.

 

Trước khi đi , Chu Nghiên bảo tôi : "Chuyện tài khoản phổ cập kiến thức không vội đâu , em cứ suy nghĩ thêm nhé."

 

Tôi gật đầu.

 

Tần Dã đứng bên cạnh, sắc mặt không được tốt cho lắm.

 

Trên đường về khu chung cư, Mạnh Lê cứ khăng khăng đi cùng.

 

Cô ấy nói : " Tôi muốn quan sát sự tiếp xúc tự nhiên."

 

Tôi đáp: "Đây gọi là bám đuôi đấy."

 

Cô ấy nói : "Học thuật không có biên giới."

 

Tần Dã lạnh lùng: " Nhưng có giới hạn của pháp luật đấy."

 

Mạnh Lê im lặng được ba giây.

 

Sau đó, cô ấy lấy điện thoại ra , gửi một cái bảng vào nhóm ba người .

 

Tên nhóm: [Nhóm 1 thí nghiệm khử nhạy cảm cho Tần Dã]

 

Tôi nhìn thấy mình bị lôi vào nhóm, huyết áp lập tức tăng vọt.

 

Tôi thoát nhóm.

 

Mạnh Lê lại lôi vào .

 

Tôi lại thoát.

 

Cô ấy lại lôi tiếp.

 

Tần Dã trực tiếp chặn số cô ấy .

 

Mạnh Lê đứng dưới đèn đường, cầm điện thoại, vẻ mặt đầy tổn thương: "Anh đang trốn tránh điều trị."

 

Tần Dã nhìn cô ấy với vẻ mặt vô cảm.

 

Tôi nói : "Cô thấy chưa , anh ấy bị dị ứng với cô nghiêm trọng lắm đấy."

 

Mạnh Lê lại sáng mắt lên: "Nhóm đối chứng đã được thành lập."

 

Tôi và Tần Dã đồng thời quay người bỏ đi .

 

Đến cổng khu chung cư, chú bảo vệ chặn chúng tôi lại .

 

"Bác sĩ Hứa, bác sĩ Tần, đúng lúc quá, khu phố sắp tổ chức buổi tọa đàm sức khỏe, bệnh viện chúng ta đã đề cử hai người . Chủ đề thì tôi cũng nghĩ ra rồi ."

 

Tim tôi đập hẫng một nhịp.

 

Chú ấy giăng tấm biểu ngữ ra .

 

Nền đỏ chữ vàng, viết rõ: Vợ chồng đồng lòng, sức khỏe song hành.

 

Trước mắt tôi tối sầm lại .

 

Tần Dã nhìn tấm băng rôn: "Ai viết chữ 'vợ chồng' thế?"

 

Chú ấy gãi đầu: "Ảnh phòng tuyên truyền gửi sang, trông giống thật mà."

 

Tôi lấy điện thoại ra , định bụng tìm Tiểu Triệu tính sổ.

 

Điện thoại lại reo trước .

 

Thông báo từ nhóm chung toàn bệnh viện hiện lên.

 

Ngày mai tổ chức hội nghị biểu dương toàn viện, mời đại diện phòng khám liên kết Phụ - Nam là Tần Dã và Hứa Tri Hạ lên chia sẻ kinh nghiệm hợp tác.

 

Tôi nhìn Tần Dã.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/doi-tuong-xem-mat-doi-toi-lam-phau-thuat-nho-cho-anh-ta/chuong-5.html.]

Tần Dã nhìn tôi .

 

Mạnh Lê ló đầu từ phía sau ra : " Tôi có thể đi nghe ké không ?"

 

Ngày hôm sau ở hội nghị biểu dương, tôi và Tần Dã đứng sóng đôi trên sân khấu.

 

Để làm rõ quan hệ, tôi đã chuẩn bị sẵn bản quy tắc vận hành phòng khám liên kết.

 

Tần Dã thì chuẩn bị một bản tự chứng minh ranh giới bác sĩ.

 

Tiểu Triệu chịu trách nhiệm trình chiếu slide.

 

Viện trưởng ngồi hàng ghế đầu, mỉm cười đầy hiền từ.

 

Tôi cầm micro: "Các đồng nghiệp ạ, tôi và chủ nhiệm Tần chỉ là hàng xóm bình thường, đồng nghiệp bình thường, và là đối tác phòng khám liên kết bình thường thôi ạ."

 

Tần Dã tiếp lời: "Tin đồn gần đây là thất thiệt, vấn đề cá nhân của tôi cũng bị hiểu lầm."

 

Tôi ra hiệu cho Tiểu Triệu bật tài liệu.

 

Màn hình lớn sáng lên.

 

Trang đầu tiên xuất hiện một dòng ghi chú đăng ký khám.

 

Bệnh nhân Tần XX: Xin bác sĩ nữ đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn xác nhận xem mình có phản ứng với cô ấy hay không .

 

Cả hội trường im phăng phắc.

 

Cây b.út trong tay y tá trưởng rơi xuống đất.

 

Ông Lưu khoa xét nghiệm vội giữ lấy kính cận.

 

Viện trưởng chậm rãi ngẩng đầu.

 

Tôi cầm c.h.ặ.t micro, ngón chân muốn cào nát cả mặt sàn.

 

Tần Dã đứng cạnh tôi , vành tai đỏ rực như muốn phát sáng.

 

Viện trưởng đẩy gọng kính: "Vậy hai người , ai là người đặt lịch khám của ai trước ?"

 

Cạn lời.

 

Tiểu Triệu điên cuồng bấm chuột sau bàn điều khiển.

 

Màn hình không những không tắt mà còn lật sang trang thứ hai.

 

Trang thứ hai là ghi chép cá nhân của Tần Dã.

 

Ngày tháng, địa điểm, yếu tố kích thích.

 

Mục thứ nhất: Thang máy, bác sĩ Hứa đến gần, nhịp tim tăng cao.

 

Mục thứ hai: Quán bar, bác sĩ Hứa bị bắt nạt, cảm xúc kích động.

 

Mục thứ ba: Cửa nhà hàng xóm, giúp bác sĩ Hứa kéo khóa, nhiệt độ cơ thể tăng lên.

 

Mục thứ tư: Quán Nhật, Chu Nghiên xuất hiện, tâm trạng bứt rứt.

 

Ánh mắt của cả bệnh viện chuyển từ màn hình sang gương mặt Tần Dã.

 

Tần Dã đưa tay định rút dây cáp máy chiếu.

 

Tiểu Triệu ôm máy tính lùi lại : "Chủ nhiệm Tần đừng kích động, thiết bị của bệnh viện đắt lắm!"

 

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, trong đầu chỉ còn đúng ba chữ.

 

Kéo khóa kéo.

 

Tại sao lại phải viết chi tiết đến thế cơ chứ!

 

Mạnh Lê ngồi hàng sau , giơ điện thoại quay phim, miệng lẩm bẩm: "Bệnh án chất lượng cao đây rồi ."

 

Tôi nói vào micro: "Mọi người đừng hiểu lầm, khóa ở đây là khóa quần áo thôi."

 

Dưới sân khấu càng im lặng hơn.

 

Lâm Tiểu Mãn che mặt: "Tri Hạ, cậu đừng giải thích nữa, càng giải thích càng giống như có chuyện gì đằng sau ấy ."

 

Viện trưởng hắng giọng: "Nghiên cứu y học phải nghiêm túc, ghi chép cá nhân thì phải bảo mật."

 

Tần Dã lấy lại micro.

 

"Ghi chép này không dùng để công khai."

 

Viện trưởng gật đầu: "Vậy dùng để làm gì?"

 

Tần Dã khựng lại .

 

Cả bệnh viện nhìn anh ta .

 

Anh ta liếc nhìn tôi .

 

Tôi lập tức dùng ánh mắt cảnh cáo anh ta .

 

Đừng nói là trị liệu.

 

Đừng nói là giải mẫn cảm.

 

Đừng nói tôi là yếu tố kích thích.

 

Yết hầu Tần Dã trượt lên xuống: "Dùng để tự kiểm điểm."

 

Dưới hàng ghế khán giả, có người nhịn cười đến mức run cả vai.

 

Viện trưởng trầm ngâm: "Hướng kiểm điểm là gì?"

 

Tần Dã: "Không được tùy tiện đăng ký khám bệnh của đồng nghiệp."

 

Tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

 

Hội nghị biểu dương cuối cùng đã biến thành hội nghị giáo d.ụ.c y đức y phong.

 

Chủ đề: Bảo vệ quyền riêng tư của bệnh nhân, bắt đầu từ việc không tùy tiện trình chiếu slide.

 

Tiểu Triệu bị phạt viết kiểm điểm ba ngàn chữ.

 

Tôi và Tần Dã bị viện trưởng giữ lại để nói chuyện.

 

Viện trưởng ngồi sau bàn làm việc, nhìn tôi rồi lại nhìn Tần Dã.

 

"Các bác sĩ trẻ có sức sống, bệnh viện ủng hộ việc giao lưu bình thường."

 

Tôi đáp: "Viện trưởng, chúng tôi không có qua lại với nhau ."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...