Nghe vậy , tôi c.h.ế.t lặng tại chỗ, không mang họ Văn ư? Tôi đã nhắn tin thả thính người ta cả tháng trời, giờ cậu bảo tôi là nhắn nhầm người á??

 

Bạn thân nghĩ ngợi: "Là bạn của anh họ tớ, hình như họ Trương."

 

Họ Trương ư??

 

Biểu cảm của tôi hơi đơ ra , theo bản năng lấy điện thoại kiểm tra danh bạ, người được ghim ở trên cùng tên hiển thị chỉ có một chữ 'Văn', chẳng hề liên quan gì đến họ Trương cả.

 

Dòng bình luận cũng ngơ ngác theo:

 

[Không mang họ Văn? Không phải là sếp Văn của chúng ta sao ?]

 

[Ông trùm giới kinh doanh với bối cảnh khủng, lại từng gặp mặt nữ chính, ngoại trừ Văn Giác ra thì tôi không nghĩ ra ai khác!]

 

[Đợi đã ... hình như chưa có ai nói đối phương là ông trùm giới kinh doanh cả...]

 

[Mẹ ơi... chẳng lẽ suốt thời gian qua chúng ta đều nhầm người rồi sao ??]

 

Sắc mặt tôi biến đổi liên tục, vô cùng đặc sắc.

 

" Nhưng cái tên Văn Giác mà cậu nói ấy , hình như tớ từng nghe ở đâu rồi ..."

 

Chưa kịp để tôi định thần lại , bạn thân bỗng hít ngụm khí lạnh.

 

"Ôi mẹ ơi, chẳng lẽ là sếp Văn đó sao ??"

 

Cô ấy tỏ vẻ căng thẳng: "Sao cậu lại dính dáng đến anh ta vậy ? Nghe nói người này vô cùng lạnh lùng, lại còn mắc bệnh sạch sẽ về tình cảm! Rất nhiều người muốn tiếp cận anh ta đều bị anh ta xử lý thê t.h.ả.m lắm!"

 

Nghe xong, tôi cảm thấy trước mắt tối sầm lại .

 

Tiền của tôi , nhà của tôi , công ty của bố tôi , hình như đều đang nói lời tạm biệt với tôi rồi !

 

Đang lúc tuyệt vọng, điện thoại rung lên, Văn Giác gửi tin nhắn cho tôi .

 

2

 

Đầu tiên là một bức ảnh, trong ảnh là một hộp quà, sau đó là bốn chữ: [Em mua đấy à ?]

 

Tôi bấm vào nhìn kỹ, đó chính là chiếc đồng hồ nam mà vài ngày trước tôi đã cất công lựa chọn, dự định tặng Văn Giác làm quà ngày 520.

 

Quen nhau hơn một tháng, đây là lần đầu tiên tôi tặng Văn Giác món quà giá trị, vốn tưởng anh nhận được sẽ thấy bất ngờ, nhưng giờ xem ra không cảm thấy bị kinh hãi là tốt lắm rồi !

 

Quả nhiên, chưa kịp để tôi thanh minh, Văn Giác đã gửi tới một câu: [Sau này không cần làm vậy nữa.]

 

Tim tôi đập hẫng một nhịp, vội vàng đáp lại : [Xin lỗi anh , sau này sẽ không như thế nữa, anh cứ gửi trả lại địa chỉ cũ đi ạ.]

 

Dường như Văn Giác hơi sững người : [Trả lại ư?]

 

Tôi muốn khóc mà không ra nước mắt: [Hoặc là anh cứ vứt đi cũng được , xin lỗi xin lỗi , sau này em không tặng gì nữa đâu !]

 

Văn Giác im lặng một hồi, trạng thái 'đang nhập' hiện lên suốt mấy giây, cuối cùng chỉ gửi lại hai chữ: [Tùy em.]

 

Tùy tôi là ý gì đây?

 

Tôi hơi không hiểu thái độ của Văn Giác.

 

[Chắc là Văn Giác nể mặt hợp tác với bố của Vân Trừng nên mới nhẫn nhịn lâu vậy .]

 

[Cảm giác ông trùm đang tha cho cô ấy một lần , lần này không truy cứu thôi.]

 

[ Nhưng mà này , nhớ kỹ nhé, sếp Văn không phải người dễ tính đâu , chạy nhanh đi .]

 

Tôi nhìn dòng bình luận mà trong lòng không ngừng gào thét, giờ mới bảo tôi chạy? Thái độ xúi giục tôi lúc trước đâu mất rồi ??

 

Nhớ lại lúc đó dòng bình luận thề thốt chắc nịch lắm, cứ như thể việc Văn Giác thích tôi là chuyện ván đã đóng thuyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.

com/nham-roi-nham-roi-cho-xin-ti-lua-di/chuong-1.html.]

 

Tôi cũng bị lừa nên chủ động xin bố phương thức liên lạc của Văn Giác, thậm chí vừa thêm bạn bè được vài ngày đã bắt Văn Giác gọi mình là cục cưng! Còn gửi một đống icon tự tin kiểu 'Đàn ông à , anh cũng mê em lắm đúng không '!

 

Giờ nghĩ lại , tôi chỉ muốn đập đầu vào tường cho xong chuyện!!

 

Bạn thân thấy tôi thẫn thờ, hơi lo lắng hỏi: "Vân Trừng? Cậu ổn chứ?"

 

Bạn thân tôi là dân chơi tình trường, đối phó với mấy vấn đề tình cảm vốn là chuyện nhỏ.

 

Tôi nhìn cô ấy hai giây, hít sâu một hơi rồi mở lời: "Tớ có một người bạn."

 

3

 

Tôi bắt đầu kể chuyện ' tôi có một người bạn', thuật lại toàn bộ mọi việc một cách rõ ràng.

 

Bạn thân nghe xong, vẻ mặt đầy cảm thông nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi : "Tớ khuyên cậu ... à không , khuyên người bạn đó của cậu , nên cắt đứt liên lạc rồi chạy ngay đi !"

 

"Văn Giác và bố cậu ... à , bố của bạn cậu có hợp tác, đó là lý do lớn nhất khiến anh ta chịu nhẫn nhịn."

 

" Nhưng cậu đã nghe câu ' không bùng nổ trong lặng im sẽ diệt vong trong lặng im' chưa ? Cậu thấy Văn Giác có phải là kiểu người sẽ tự diệt vong không ?"

 

Chắc chắn là không rồi ! Anh chỉ làm người khác diệt vong thôi!!

 

Tôi hít sâu một hơi , đứng dậy bỏ đi : "Tạm biệt bạn thân nhé, tớ chuẩn bị đi Nam bán cầu trốn đây!"

 

Rời khỏi quán cà phê, tôi còn chưa kịp xem vé máy bay thì bố đã gọi đến, dự án của ông với nhà họ Văn sắp sửa hoàn thành, tuần sau định tổ chức tiệc mừng công.

 

Bố còn cố ý dặn thêm: "Chắc chắn đến lúc đó Văn Giác cũng sẽ đến, con hãy nắm bắt cơ hội cho tốt vào ."

 

Tôi thầm nghĩ nắm cái đầu con ấy , bố lo mà giữ lấy công ty của mình đi !

 

"Còn nữa." Đầu dây bên kia bố tôi lại nói : "Ngày mai con qua chỗ Văn Giác gửi ít tài liệu đi , thấy bố sắp xếp tâm lý chưa ?"

 

Tôi nghẹn họng, thầm nghĩ con cảm ơn bố nhiều lắm!

 

Dòng bình luận an ủi:

 

[Đừng sợ, dự án vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, trước khi mọi chuyện ngã ngũ, Văn Giác sẽ không làm gì cô bé đâu !]

 

[ Đúng vậy , cùng lắm thì ngày mai cô bé cứ ngoan ngoãn một chút, đưa tài liệu xong rồi chuồn ngay!]

 

[ Đúng , đừng chọc giận anh ấy , anh ấy muốn nổi giận cũng không bắt bẻ được cô bé đâu !]

 

4

 

Ừm, nói có lý.

 

Thế là hôm sau , tôi thay đổi hoàn toàn phong cách ăn mặc.

 

Tôi không diện đồ hở lưng quyến rũ, cũng chẳng mặc váy ngắn s.e.x.y, mà chuyển sang chiếc váy trắng bình thường, trông ngoan hiền nhất có thể rồi ngoan ngoãn đến công ty của Văn Giác.

 

Lễ tân đã biết mặt tôi , định gọi điện nhờ thư ký hỗ trợ bấm thang máy chuyên dụng.

 

Tôi vội vàng ngăn lại : "Không cần đâu , tôi đi thang máy thường là được ."

 

Nói xong, tôi đi thẳng tới khu vực thang máy như đã quá quen thuộc.

 

Trong lúc chờ thang máy, tôi hít sâu một hơi để tự trấn an bản thân . Không gây chuyện, cũng đừng sợ phiền, cứ vượt qua tuần này là ổn !

 

Nhưng khi vào thang máy, càng lên cao, lòng tôi càng bất an.

 

Tôi chạy tới đây thêm lần nữa, nhỡ Văn Giác cho rằng tôi đang quấy rối anh thì sao ? Liệu anh có ghi thêm một khoản nợ vào sổ đen của mình không đây??

 

Đang lo lắng vẩn vơ thì tiếng chuông vang lên, đã đến tầng cần đến.

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...