Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cửa thang máy vừa mở ra , một bóng hình đập vào mắt khiến bao nhiêu dũng khí tôi tích góp từ nãy đến giờ bay biến sạch sành sanh.

 

"Vân Trừng?" Cách đó không xa, người đàn ông trong bộ đồ vest chỉnh tề nghe tiếng thì quay đầu lại , hơi kinh ngạc hỏi: "Sao em lại đến đây?"

 

Tôi nhẹ nhàng thở ra , nở một nụ cười khách sáo: "Em đến đưa tài liệu cho sếp Văn."

 

Nghe vậy , Văn Giác thoáng sững người rồi nhíu mày.

 

5

 

Ôi mẹ ơi, sao anh lại nhíu mày chứ?

 

Tôi hơi hoảng, vội vàng đưa tập hồ sơ trên tay ra : "Em chỉ đến đưa tài liệu thôi, nếu anh không tin thì cứ hỏi bố em!"

 

Văn Giác im lặng không nhận lấy hồ sơ mà chỉ hỏi: "Em gọi tôi là sếp Văn ư?"

 

Tôi ngẩn ra , không hiểu ý anh là sao : "Chứ... còn gọi là gì nữa?"

 

Văn Giác im lặng nửa giây rồi chuyển hướng hỏi: "Sao không đi thang máy chuyên dụng? Thư ký không xuống đón em à ?"

 

Tôi vội xua tay: "Không cần làm phiền thư ký đâu , sau này em cứ đi thang máy thường là được ."

 

Nếu còn có ' sau này '.

 

Nghe thế, biểu cảm của Văn Giác càng kỳ lạ hơn, hình như anh rất bất ngờ trước lời nói của tôi .

 

[Chắc Văn Giác không thể ngờ được , cô bé lại đột nhiên hiểu chuyện và chừng mực đến vậy .]

 

[Định ghi thêm một món nợ vào sổ, ai ngờ cô bé không cho anh ấy cơ hội đó.]

 

[Phen này sếp Văn đúng là 'rút kiếm bốn phía, lòng hoang mang' rồi , cố lên cô bé ơi!]

 

Thấy vậy , tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm, vội đưa tài liệu cho anh rồi chuẩn bị cáo từ:

 

"Nếu không có việc gì nữa thì em đi trước ."

 

"Em vào văn phòng tôi ngồi một lát."

 

Cả hai cùng cất lời, rồi cùng im bặt.

 

Văn Giác nhìn tôi , ánh mắt ngày càng phức tạp: "Em không vào văn phòng tôi ngồi chút à ?"

 

Trước đây mỗi lần đến chỗ Văn Giác, tôi đều dùng đủ mọi lý do để lẻn vào văn phòng rồi ở riêng với anh , thậm chí còn lấy cớ bị hạ đường huyết để ngủ trong phòng nghỉ của anh nữa.

 

Nhưng giờ thì, tôi nào dám nữa!

 

Thế là tôi vội lắc đầu: "Thôi không cần đâu , em còn có việc bận."

 

Hiếm khi Văn Giác hỏi vặn lại : "Việc gì?"

 

Tôi nghẹn lời, bèn bịa đại: "Thì... em đã hẹn bạn rồi ..."

 

Văn Giác nhíu mày, vừa định nói gì đó thì một tiếng ting, thang máy sau lưng lại vang lên. Đó là thang máy chuyên dụng.

 

Tôi ngẩn người , hai người duy nhất được dùng thang này đều đang đứng đây, còn ai sẽ lên bằng đường đó nữa chứ?

 

6

 

Khi cánh cửa sau lưng mở ra , tôi theo bản năng quay đầu nhìn lại .

 

Người đến diện một chiếc váy đỏ, đôi môi đỏ ch.ót kiêu sa, vừa thấy Văn Giác đã cười : "Văn Giác, anh đang đợi em ở đây à ?"

 

Người phụ nữ đó cứ như không nhìn thấy tôi , vừa nói vừa tiến về phía Văn Giác: "Trưa nay cùng đi ăn đi , em mới phát hiện ra một quán đồ Quảng Đông, chắc là hợp khẩu vị của anh đấy."

 

Văn Giác không trả lời, chỉ kéo tôi lại gần mình , hạ giọng nói : "Em cứ vào văn phòng đợi tôi trước đi ."

 

Lúc này người phụ nữ kia mới nhìn sang tôi : "Đây là?"

 

Văn Giác vừa mở miệng định giới thiệu thì tôi đã nhanh miệng hơn: " Tôi là đối tác của sếp Văn."

 

Nói xong, tôi gật đầu với Văn Giác đang có vẻ mặt sa sầm: "Sếp Văn, nếu không có việc gì nữa thì tôi đi trước đây, chúc dự án suôn sẻ."

 

"Đứng lại ." Văn Giác ngắt lời tôi , mặt không cảm xúc hất cằm về phía văn phòng: "Vào đó đợi tôi ."

 

Anh đang chỉ hướng văn phòng tổng giám đốc.

 

Tôi chần chừ một lát, vì sợ chọc giận anh nên đành ngoan ngoãn bước vào văn phòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nham-roi-nham-roi-cho-xin-ti-lua-di/chuong-2.html.]

Cánh cửa nặng nề đóng lại , tách biệt hoàn toàn mọi âm thanh bên ngoài.

 

Tôi ngồi trên sofa, trong lòng thấp thỏm, ánh mắt không kìm được cứ nhìn ngang liếc dọc.

Tôi đang nhìn thì ánh mắt chợt khựng lại , sao mô hình Capybara trên bàn Văn Giác lại quen mắt thế nhỉ?

 

Chẳng phải là con tôi rút được trong hộp mù trước đó sao !

 

Lúc đó tôi thấy nó hơi xấu nên cố tình nhét cho Văn Giác, vốn nghĩ anh sẽ vứt đi , nào ngờ anh lại trưng bày ngay trên mặt bàn. Mà con chuột vàng này trông lạc quẻ với văn phòng sang chảnh này quá đi mất!

 

[Sao cảm giác cứ như ' nằm gai nếm mật', để tự nhắc nhở bản thân thế này ...]

 

[Nhìn con chuột vàng để nhớ lại những ngày tháng bị quấy rối sao ...]

 

[ Đúng là người đàn ông thù dai có tiếng mà...]

 

Chỉ là một mô hình thôi mà, lại có ý nghĩa sâu xa đến thế sao ...

 

Càng đọc dòng bình luận lòng tôi càng lạnh, cuối cùng tôi quyết định làm liều, đứng dậy đi về phía bàn làm việc của Văn Giác, lén lút đưa tay.

 

Cạch, cánh cửa phía sau vang lên rồi giọng nói Văn Giác cũng truyền tới: "Em đang làm gì thế?"

 

7

 

Tôi giật b.ắ.n mình , chộp lấy mô hình nhét vào túi rồi quay đầu lại với vẻ mặt tự nhiên nhất: "Em có làm gì đâu , em ngồi lâu mỏi chân nên đi lại chút thôi."

 

Văn Giác nhìn chằm chằm tôi hai giây rồi mới bước tới: "Em cứ ngồi yên đó đi ."

 

[Dù sao đây cũng là văn phòng tổng giám đốc, anh ấy sợ cô bé nhìn lén tài liệu mật đấy.]

 

[Lại được ghi thêm một món nợ nữa cho coi.]

 

[Cô bé à , đưa xong tài liệu thì té lẹ đi , tổng giám đốc đang không vui đấy, coi chừng anh ấy 'xử' cô bé luôn bây giờ!]

 

Nghe vậy tôi thấy lạnh cả sống lưng, vội vàng giải thích: "Em chỉ vì ngồi lâu đau eo nên mới đứng dậy đi lại thôi, anh yên tâm, tôi tuyệt đối không hề nhìn lén hay động vào đồ đạc của anh đâu !"

 

Còn về con Capybara...

 

Dù sao con chuột vàng đó cũng là của tôi , ừm, không tính là động vào đồ của anh .

 

Không biết câu nào của tôi đã đụng phải chỗ ngứa, sắc mặt Văn Giác càng khó coi hơn: "Tại sao em lại nói vậy ? Ở đây có cái gì mà em không thể nhìn , không thể chạm vào sao ?"

 

Nói ngược! Chắc chắn là nói ngược, giống hệt lúc mẹ tôi giận quá hỏi tôi rằng tôi có làm mẹ được không vậy !

 

Thế là tôi vội xua tay: "Không không không , em nói thật đấy, em không nhìn không chạm vào thứ gì cả, tài liệu cũng đưa rồi , em đi đây!"

 

Nói xong, tôi xoay người định chuồn thẳng, sợ rằng rước họa vào thân .

 

"Vân Trừng!"

 

Cổ tay tôi bị ai đó nắm c.h.ặ.t.

 

Tôi giật thót tim, theo phản xạ quay đầu lại , vừa hay chạm phải ánh mắt tối sầm của Văn Giác.

 

Anh nhìn chằm chằm vào tôi , không biết nghĩ ngợi điều gì, đôi mắt hơi rủ xuống, thấp giọng giải thích: "Người vừa rồi chỉ là đối tác quen thuộc, giữa chúng tôi cùng lắm chỉ là bạn bè."

 

[Ý gì đây? Văn Giác đang giải thích mối quan hệ với người phụ nữ khác à ?]

 

[Trọng điểm chắc là ở chỗ đối tác đấy, lại còn 'quen thuộc', chắc chắn mối quan hệ với tập đoàn Văn thị rất thân thiết, chắc Văn Giác sợ cô bé làm loạn ảnh hưởng đến hợp tác đôi bên thôi.]

 

Nếu là trước kia , chắc chắn tôi sẽ truy hỏi xem bạn bè bình thường sao có thể đi thang máy chuyên dụng lên đây, nhưng giờ tôi không có lá gan đó, đành cười trừ: "Vâng vâng , em hiểu rồi , cô ta đến tìm anh chắc có việc chính sự, anh đi làm việc đi ."

 

Vừa dứt lời, Văn Giác đột ngột ngước mắt lên: "Em hiểu ư?"

 

8

 

Ánh mắt sắc lẹm của anh khiến tôi hoảng sợ, theo bản năng muốn lùi lại , nhưng vì cổ tay đang bị anh nắm c.h.ặ.t nên chỉ kịp lùi nửa bước đã phải dừng lại .

 

"Chạy cái gì?" Văn Giác nhận ra sự hoang mang của tôi , tông giọng dịu lại đôi chút: "Em không để tâm là tốt rồi , cũng muộn rồi , lát nữa cùng đi ăn trưa không ?"

 

Tôi lắc đầu: "Không cần đâu , lát nữa em còn có việc."

 

Văn Giác không ép buộc, đích thân đưa tôi xuống lầu: "Dự án với bên Vân thị sắp kết thúc rồi , thời gian qua vất vả cho em chạy tới chạy lui, đợi khi nào xong xuôi hẳn, tôi sẽ trọng thưởng cho em."

 

Thật sự là trọng thưởng chứ không phải là 'xử' tôi đấy chứ?

 

Tôi hơi nơm nớp lo sợ, vội vàng từ chối khéo: "Không cần đâu sếp Văn, đây đều là chuyện trong phận sự mà."

 

Văn Giác nhíu mày: "Sao hôm nay em cứ gọi tôi là sếp Văn thế?"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...