Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi rất nghiêm túc: "Để bày tỏ sự tôn trọng mà em dành cho anh ."
Dường như anh hơi cạn lời: "Quen nhau lâu thế rồi , giờ mới bày tỏ à ?"
Anh ấy đang móc mỉa mình ! Chắc chắn là đang móc mỉa mình rồi !
Tôi vội vàng cam kết: "Sau này em sẽ luôn tôn trọng anh như thế!"
Nói xong, tôi cười khách sáo rồi muốn cáo từ, ai ngờ động tác quay người hơi mạnh mà túi váy lại rộng, thế là nhân tiện văng luôn em Capybara trong túi ra ngoài!
Bộp, Capybara rơi xuống đất, vỡ làm đôi.
Giữa bầu không khí im phăng phắc, Văn Giác trầm giọng lên tiếng: "Chẳng phải đồ trang trí này nên nằm trên bàn làm việc của tôi sao ? Bây giờ là tình huống gì đây?"
9
Tôi xấu hổ muốn độn thổ, vừa mới nói không động vào đồ của người ta xong, ai dè quay đầu đã thấy Capybara bay ra ngoài.
Nhưng may là dòng bình luận rất hữu dụng, cứ liên tục nhắc nhở tôi :
[Nói gì đó hay ho đi ! Lừa cho anh ấy bỏ qua trước đã !]
[ Đúng đúng! Cứ bảo là... bảo là cái này không đẹp , không hợp với văn phòng anh ấy , muốn chuẩn bị cái khác phù hợp hơn!]
Lý do này được đấy, tôi lập tức thuật lại y hệt.
Văn Giác nghe vậy thì lông mày giãn ra , sắc mặt trông có vẻ ôn hòa hơn: "Không cần, cái này là tốt rồi ." Nói đoạn định cúi người nhặt đồ lên.
"Không được không được !"
Tôi vội vàng cúi xuống nhặt trước , đầu ngón tay vô tình chạm vào đầu ngón tay của Văn Giác.
Thấy anh khựng lại , tôi lập tức rụt tay lại với tốc độ ánh sáng, thu gom đồ đạc dưới sàn nhét bừa vào túi rồi cười gượng: "Em sẽ mua cái mới cho anh , đi trước đây!"
Nói xong không đợi anh phản hồi, tôi co chân chạy mất.
Trên đường về, tôi nhận được điện thoại của bạn thân , hỏi tình hình thế nào.
Tôi nhìn con Capybara 'thương tích đầy mình ' trong tay, thở dài: "Vừa thoát khỏi nanh vuốt của Văn Giác, coi như nhặt được cái mạng nhỏ."
Bạn thân bất bình thay tôi : "Dù là gà nói chuyện với vịt thì cậu với Văn Giác cũng quen nhau hơn một tháng rồi chứ ít gì? Anh ta chẳng chút dịu dàng nào với cậu sao ?"
Dịu dàng ư?
Có chứ.
Ví dụ như ghi chú dặn dò những món tôi không ăn được khi dùng bữa, áo khoác anh mang thêm cho tôi khi ra ngoài và cả con Capybara vỡ vụn trong lòng bàn tay lúc này .
Nhưng những sự dịu dàng ấy đều quá ngắn ngủi và hời hợt, tôi không thể phán đoán rằng liệu anh làm vậy chỉ vì đối xử với mình tôi , hay là do anh vốn có phẩm chất và sự giáo d.ụ.c tốt .
Bạn thân nghe hiểu sự ngập ngừng của tôi , thở dài ngao ngán: "Thế thì cậu cứ nơm nớp lo sợ mãi thế này cũng không ổn , hay là..."
Cô ấy chuyển giọng: "Hay là, cậu thử gặp mặt đối tượng xem mắt tớ từng kể với cậu đi ?"
10
Tôi khựng lại , nghe bạn thân thuyết phục: "Tuy tớ chưa gặp nhưng nghe nói anh ta phát triển rất tốt , nếu hai người thành đôi, lỡ sau này Văn Giác có tính sổ, anh ta cũng có thể giúp cậu một tay!"
Nghe cũng có lý, nhưng tôi vẫn lắc đầu từ chối: "Thôi khỏi, tớ vẫn..."
Tôi vẫn khá thích Văn Giác, cho dù biết tất cả chỉ là một cú lừa.
Về đến nhà, tôi chui tọt vào phòng dụng cụ, tỉ mẩn dán lại con Capybara đã vỡ thành hai mảnh. Vừa mới đặt lọ keo dán xuống, điện thoại rung lên, là tin nhắn từ Văn Giác:
[ Tôi nhớ em nói mình rất hứng thú với vườn nho, gần đây bạn tôi có mở vườn nho, cùng đi không ?]
Dù
rất
d.a.o động, nhưng dựa
trên
nguyên tắc 'thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện',
tôi
vẫn từ chối: [Không khéo thật, em
lại
có
việc bận mất
rồi
.
]
Văn Giác im lặng vài giây: [ Tôi còn chưa nói là ngày nào mà.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nham-roi-nham-roi-cho-xin-ti-lua-di/chuong-3.html.]
Mẹ kiếp, sơ suất quá!
Trên khung chat, dòng chữ 'Đang nhập...' hiển thị rất lâu, cuối cùng chỉ gửi lại một câu: [Có chuyện gì em đều có thể nói với tôi .]
Tôi mím môi, nói dối lòng: [Không có gì đâu , chỉ là gần đây bố em giao cho em vài dự án để tập tành, quả thật hơi bận.]
Có lẽ Văn Giác đã tin, truy vấn thêm: [Vậy thì đợi em bận xong, cùng đi mua blind box mới nhé?]
[Trên bàn làm việc hơi trống.]
Tôi không ngờ anh lại thật sự để tâm đến một món đồ nhỏ bé như thế, những lời nói dối định tuôn ra bỗng nghẹn lại nơi cổ họng, đáy lòng gợn lên những rung động nhỏ nhoi.
Có lẽ sự dịu dàng của Văn Giác dành cho tôi không chỉ đơn thuần là do phẩm chất tốt đẹp của anh ?
Có lẽ với tôi , Văn Giác cũng có chút tâm tư riêng dịu dàng nào đó chăng?
Lời từ chối không thể thốt ra , tôi do dự hồi lâu rồi gõ một chữ: [Được.]
11
Tôi nói bận không phải là cái cớ, bố tôi thật sự đã giao cho tôi vài dự án để tập tành. Thậm chí đến tận cuối tuần vẫn phải tăng ca.
"Đi dự tiệc rượu thì tính là tăng ca nỗi gì!"
Bố tôi lý lẽ cứng rắn: "Chỉ là bắt con đi tán gẫu uống rượu quen biết vài người thôi mà, nhìn dáng vẻ không cam lòng của con kìa!"
Tôi đáp trả ngay: "Thế này mà không gọi là tăng ca? Bố chẳng khác gì mấy ông sếp đáng ghét chuyên tổ chức team building vào cuối tuần cả!"
Bố tôi hơi chột dạ , nhưng không nhiều: "Ôi dào, coi như mở rộng mạng lưới quan hệ đi , vườn nho đó mới mở, đẹp lắm, con dẫn con bạn đi chụp ảnh, muốn mua rượu gì cứ quẹt thẻ bố!"
Lúc này tôi mới hài lòng hơn chút, gọi điện thoại hẹn bạn thân thời gian.
Sáng thứ Bảy, tôi chuẩn bị xong xuôi rồi đón bạn thân , phóng thẳng đến vườn nho.
Vườn nho mới nằm ở ngoại ô, diện tích lớn, trang trí cũng rất sang trọng, tôi và bạn thân vừa ăn vừa uống cũng khá thoải mái, chỉ là không hiểu sao cô ấy cứ lén cười .
"Rốt cuộc cậu đang cười gì thế?" Giữa khung cảnh người qua kẻ lại , tôi thật sự không nhịn được thấp giọng hỏi: "Nụ cười của cậu làm tớ thấy sởn gai ốc."
Bạn thân vươn tay, cực kỳ ẩn ý chỉ về một hướng: "Nhìn kìa!"
Tôi ngước mắt nhìn sang thì thấy vài người đàn ông trẻ tuổi đang tụ tập ở đó, trong đó có một người trông khá quen, hình như là anh họ của bạn thân .
Ngay lập tức, trong lòng tôi trỗi dậy một dự cảm chẳng lành: "Đừng nói với tớ là cậu đã 'bán' tớ nhé!"
12
"Không phải !" Bạn thân vội vàng giơ điện thoại cho tôi xem lịch sử trò chuyện: "Tớ vừa biết anh họ tớ cũng đến đây, người bạn mà anh ấy định giới thiệu làm đối tượng xem mắt cho cậu cũng ở đó."
Tôi vừa mới liếc sơ qua một vòng, mấy người trẻ tuổi ở đây trông cũng khá ổn , ít nhất nhìn đều là người đàng hoàng.
Nhưng mà...
Tôi lắc đầu: "Thôi khỏi đi ."
Tuy bạn thân thấy tiếc nhưng cũng không khuyên nhủ nữa: "Vậy để tớ đi từ chối giúp cậu ..."
"Vân Trừng!" Cô ấy còn chưa nói xong, anh họ đã kéo người bạn kia qua đây rồi .
Người này đúng là phong độ, mặc bộ suit ba mảnh, còn rất lịch sự đeo cả găng tay.
Anh họ giới thiệu rất nhiệt tình: "Giới thiệu với em, đây là Trương Minh, bạn anh ."
Tôi khách sáo gật đầu, trong lòng hơi khó hiểu, cứ thấy ánh mắt của Trương Minh này có gì đó... kỳ quái.
Rõ ràng Trương Minh biết tôi , đang định mở lời thì phía sau bỗng có tiếng bước chân.
Giây tiếp theo, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: "Vân Trừng."
Chaporia
Bình Luận (0)