Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi được sủng mà lo, tôi là cái thá gì mà lại được như thế chứ.
Ảnh đế ba lần đăng quang lại đích thân ra mặt giúp tôi kìa. Vậy thì tôi không thể im lặng được . Tôi phải thể hiện cho tốt , không được để mất mặt trước mặt ảnh đế!
Tôi dùng trái tim hồi hộp, bàn tay run rẩy gõ phím: [Cảm ơn thầy Cố Kiến Thu (顾见秋) đã lên tiếng vì tôi , thật sự cảm ơn nhiều lắm.]
Trả lời xong, tôi vui sướng suýt nữa thì nhảy cẫng lên. Thế mà chưa đầy hai phút sau , điện thoại ting một tiếng.
Cố Nghiên Thu trả lời: [Là Cố Nghiên Thu (顾砚秋), không phải Kiến Thu.]
4
Nụ cười của tôi đông cứng lại .
Tôi tắt điện thoại, lặng lẽ ôm lấy bản thân tròn ủng, nước mắt ngắn nước mắt dài. Tiêu rồi , xấu hổ quá đi mất.
Điện thoại lại ting một tiếng, ảnh đế vẫn đuổi cùng g.i.ế.c tận: [Là “Nghiên” trong b.út mặc thư nghiên, không phải “Kiến” trong nhìn thấy.」
Tôi nhìn tin nhắn trả lời, đứng sững tại chỗ. À, hóa ra không phải b.út mặc thư kiến à ... Tôi đã đọc như vậy bao nhiêu năm nay rồi mà…
Tôi không dám trả lời nữa, sợ lại gây thêm trò cười . Thế nhưng dưới bình luận của Cố Nghiên Thu đã xếp hàng dài.
[Cười c.h.ế.t mất, sao ảnh đế anh còn đuổi cùng g.i.ế.c tận thế, quê quá đi mất.]
[Trước khi vào showbiz, nghe nói ảnh đế Cố từng là giáo viên Ngữ văn thì phải , chắc là bệnh nghề nghiệp tái phát rồi .]
[Quả nhiên, học sinh dốt nào rồi cũng sẽ gặp được giáo viên Ngữ văn của riêng mình thôi.]
[Không chịu nổi nữa rồi , nhìn mà cứ ngỡ như chủ nhiệm lớp mình , cảm giác giây sau anh ấy sẽ bảo chép phạt từ sai mười lần mất.]
…
Giáo viên Ngữ văn? Cố Nghiên Thu từng làm giáo viên Ngữ văn thật à ?
Được khu bình luận nhắc nhở, tôi chợt nhớ lại chút ít. Trước đây, lúc đóng vai quần chúng, tôi từng có dịp gặp Cố Nghiên Thu một lần .
Cảm giác anh là người khá hiền hòa, lúc đó đám diễn viên phụ bọn tôi khi ngồi tán gẫu chuyện bát quái với nhau … Có người từng đề cập đến việc Cố Nghiên Thu là giáo viên Ngữ văn.
Nghĩ lại thì đúng thật, ngay cả cách trả lời của anh cũng mang theo phong thái uy nghiêm không giận mà tự uy. Thực sự rất giống hình ảnh thầy giáo nghiêm khắc trong phim, tay cầm thước kẻ đ.á.n.h vào lòng bàn tay học sinh hư vậy .
5
Vì quá rảnh rỗi, nhận được ít vai diễn mà toàn là những vai phụ chẳng có lấy cái tên, thế nên tôi có rất nhiều thời gian để học khóa online.
Vì vậy , mấy ngày nay tôi ngày đêm chăm chỉ học tập, nhưng mà hiệu quả đạt được chẳng thấy rõ chút nào. Chắc tại quá nửa thời gian học online đều dành để gật gù ngủ gật.
Dĩ nhiên không phải tại tôi , mà là vì giọng điệu của giáo viên dạy học trong đó cứ như có ma lực vậy . Nghe một hồi, mấy câu chữ trong bài giảng biến thành bản nhạc ru ngủ mất tiêu. Lần nào vừa chuẩn bị ghi chú là y như rằng bắt đầu gật lên gật xuống.
Đúng lúc tôi đang khổ sở nhăn nhó, điện thoại lại reo. Chị quản lý bận trăm công nghìn việc cuối cùng cũng tranh thủ lúc bận rộn gọi điện cho tôi .
“Đường Thi, gần đây độ phủ sóng của cô khá tốt , tôi đã nhận cho cô một chương trình tạp kỹ, nửa tháng nữa là bắt đầu quay rồi , cô học hành đến đâu rồi ?”
Tôi vui mừng khôn xiết: “Thật ạ, thật ạ, một đứa mờ nhạt như em cũng được mời sao ?”
Chị quản lý nói : “Bây giờ cô cũng đâu còn là nhân vật mờ nhạt nữa, mặc dù đạo diễn mời cô chắc tám phần là muốn xem cô làm trò cười , nhưng đừng sợ, chỉ cần cô chịu bỏ công sức chuẩn bị cho tốt , đến lúc đó nhất định có thể bịt miệng tất cả mọi người !”
Chị
ấy
tâm tình khuyên bảo: “Đường Thi, cô đừng sợ
làm
trò
cười
, học xong thì
phải
dùng nhiều
vào
,
người
ta
có
câu 'trăm
hay
không
bằng tay quen',
nói
sai
không
sao
cả, cứ
nói
nhiều luyện nhiều mới là chân lý.
”
Tôi gật đầu: “Lý lẽ thì em hiểu cả, nhưng ý chí tự giác của em kém quá, xem bài giảng toàn ngủ gật thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vua-sai-chinh-ta/chuong-2.html.]
Chị quản lý nói : “Tìm gấp một gia sư đi , đừng xem bài giảng online nữa, cô chỉ còn nửa tháng thôi, nhất định phải lột xác, đến lúc đó trên chương trình tạp kỹ mà tỏa sáng thì độ hot chắc chắn tăng vọt.”
Tôi gãi gãi mặt, hơi lo sợ: “Nhất định phải 'lột xác' ạ? Không phải là đòi thay cả cái đầu của em đấy chứ…”
Chị quản lý im lặng, giọng chị ấy cao thêm một quãng: “Đi tìm ngay đi , một tuần sau tôi muốn thấy kết quả!”
Nói xong, chị ấy dập máy cái “rụp”, câu “kết quả là cái gì” của tôi còn chưa kịp hỏi ra lời.
Xong đời rồi , cảm giác như trời sập đến nơi, biết đi đâu tìm gia sư bây giờ!
Tôi lầm bầm với trần nhà. Giá mà tìm được một thầy gia sư thì tốt biết mấy. Giá mà Cố Nghiên Thu có thể làm thầy gia sư cho mình thì tốt biết mấy.
Tôi giật b.ắ.n mình vì ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu. Khoan đã , cũng không phải là không thể.
6
Ngày hôm sau , tôi xách theo hai túi trái cây tìm đến chỗ Cố Nghiên Thu. Tên tuổi Cố Nghiên Thu lừng lẫy, muốn tìm tung tích của anh cũng chẳng khó gì.
Khi tôi đến nơi, anh vừa kết thúc một buổi chụp quảng cáo, đang ngồi trong phòng chờ uống cà phê. Tôi đứng ngoài cửa kính, nở nụ cười lấy lòng về phía anh .
Cố Nghiên Thu chỉ cần vẫy tay, trợ lý đã mở cửa cho tôi .
Tôi liên tục nói cảm ơn, thuận tay đưa trái cây cho anh .
Cố Nghiên Thu nhìn tôi : "Cô là?"
Tôi vội vàng nói : "Thầy Cố, tôi là Đường Thi, thầy còn nhớ không ? Hôm đó thật sự cảm ơn thầy, nếu không có thầy giúp tôi giải vây..."
Tôi mới nói được một nửa, đôi chân mày đang nhíu c.h.ặ.t vì thắc mắc của Cố Nghiên Thu đã lập tức giãn ra .
Anh bừng tỉnh, chỉ vào tôi : "Cô là đại vương sai chính tả!"
Tôi : "..."
Không phải chứ ông anh , đặt biệt danh cho người khác thì thôi đi , có đặt thì cũng đừng nói ngay trước mặt đương sự chứ! Làm tôi thấy ngại ghê gớm!
Tôi cười gượng hai cái, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc .
Trợ lý bên cạnh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cố Nghiên Thu cũng nhận ra mình lỡ lời, vội nói : "Xin lỗi , tôi lỡ buột miệng, cô đừng để bụng nhé."
Trong lòng tôi thầm nghĩ thực ra cũng ổn , tôi cảm thấy cái biệt danh này khá hợp với mình . Thế là tôi vội xua tay: "Không sao , không sao , cái tên này nghe cũng đáng yêu mà, ha ha ha."
Cố Nghiên Thu nhếch môi: "Đại... ừm, cô Đường, cô tìm tôi có chuyện gì không ?"
Tôi xoa xoa tay: "Là thế này thầy Cố, trình độ văn hóa của tôi thầy cũng thấy rồi đấy, đúng là ‘ không đủ tốt ’*."
*ý nữ chính muốn nói 大雅之堂 ( không đủ trình độ), nhưng lại nói nhầm thành 大哑巴堂
Cố Nghiên Thu đáp: "Hôm nay tôi cũng đã được thấy rồi ."
Tôi ngại ngùng gãi đầu: " Tôi có một lời thỉnh cầu quá đáng, đó là... thầy có thể, thầy có thể dạy tôi môn Ngữ văn không ?"
Cố Nghiên Thu sững lại một chút, anh chỉ vào mình : " Tôi dạy sao ?"
Tôi gật đầu, hơi ngượng ngùng: "Người đại diện của tôi đã vất vả lắm mới nhận cho tôi một show tạp kỹ, đây là cơ hội duy nhất của tôi rồi . Tôi muốn thể hiện thật tốt , nhưng với vốn văn hóa hiện tại, chắc chắn đến lúc đó sẽ thành trò cười , nên tôi muốn tự nâng cấp bản thân .
Chaporia
Bình Luận (0)