Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi đã thử học online rồi , nhưng cứ nghe là buồn ngủ. Quản lý bảo tôi tìm gia sư, nhưng tôi chẳng quen ai cả, chỉ quen mỗi thầy... Lần trước thầy giúp tôi nói đỡ, tôi thấy thầy là người tốt ."
Những lời còn lại tôi không dám nói tiếp, chỉ lặng lẽ quan sát phản ứng của Cố Nghiên Thu. Biểu cảm của Cố Nghiên Thu đã có phần d.a.o động.
Tôi thừa thắng xông lên: "Thầy Cố, thầy rảnh lúc nào thì dạy lúc đó, cứ theo thời gian của thầy, chỉ cần một tuần thôi."
Đối diện với ánh mắt chân thành của tôi , Cố Nghiên Thu suy nghĩ một chút, sau đó anh cười nhẹ: "Cũng được , dù sao dạo này tôi cũng không bận, vậy thì bắt đầu từ bây giờ luôn đi ."
Lần này đến lượt tôi ngẩn người : "Bây... Bây giờ luôn sao ?"
7
Phải nói là, Cố Nghiên Thu với tư cách là cựu giáo viên Ngữ văn, khả năng chuyên môn là không thể chê vào đâu được . Chỉ trong tích tắc đã dọn sạch cho tôi một chiếc bàn học.
Tôi vội vàng nịnh nọt, sợ thầy Cố đổi ý: "Không hổ danh là thầy Cố, thoắt cái* đã dọn xong được một bục giảng rồi !"
*ở đây nữ chính muốn dùng thành ngữ 三下五除二 ( làm việc nhanh gọn), nhưng dùng sai thành 三下六除二
Cố Nghiên Thu đang lau bàn lập tức khựng lại , anh chỉnh: "Là ‘nhanh gọn’ (三下五除二), không phải 'nhanh gọn' (三下六除二) đâu ."
Mặt tôi lộ rõ vẻ mơ hồ.
Cố Nghiên Thu rút một tờ giấy, viết lên đó vô cùng ngay ngắn.
[Làm việc nhanh gọn (三下五除二).]
Tiếp đó, anh giải thích: "Dùng để chỉ việc làm gì cũng nhanh ch.óng, dứt khoát."
Nói xong, Cố Nghiên Thu nhìn tôi và phát hiện tôi vẫn còn ngơ ngác.
Anh thắc mắc hỏi: "Sao thế?"
Tôi chỉ vào con số trên giấy, trả lời thành thật: " Nhưng mà năm chia hai thì không hết, sáu chia hai mới chia hết mà."
*ở đây nữ chính hiểu nghĩa đen của thành ngữ 三下五除二 (năm chia ba bằng hai), không đúng nên nữ chính tự sửa lại thành sai 三下六除二 (sáu chia ba bằng hai)
Cố Nghiên Thu sững sờ, anh trợn tròn mắt như đang thấy chuyện gì kinh thiên động địa lắm vậy . Chắc hẳn đây là lần đầu anh gặp một học sinh đặt câu hỏi kiểu này .
Anh mấp máy môi rồi đ.á.n.h trống lảng: "Tiếng Anh của cô thế nào?"
Nhắc đến tiếng Anh, tôi hào hứng hẳn lên: "Tuy không giỏi lắm, nhưng vẫn hơn Ngữ văn, 24 chữ cái thì tôi thuộc hết sạch."
Khóe miệng Cố Nghiên Thu giật giật: "...Là 26 chữ cái, thôi bỏ đi , cô cứ đọc thử xem."
Tôi gật đầu, tự tin cất tiếng: "a bê cê đê..."
Cố Nghiên Thu trợn mắt, giơ tay chặn tôi lại : "Cô dừng lại ! Đây là bảng chữ cái tiếng Anh á?"
Tôi gãi đầu: "Không phải sao ? Hồi xưa thầy cô giáo toàn viết ra như thế mà."
Cố Nghiên Thu muốn nói lại thôi, cuối cùng anh thở dài: "Thôi đừng đọc nữa, để tôi ra cho cô một câu hỏi."
Rồi anh thoăn thoắt viết một bài toán đố lên giấy.
"2x + x = 9, x = ?"
Tôi nhìn trái nhìn phải , thấy rất mới lạ. Đây là đề bài sao ? Không phải là nó đã giải sẵn x bằng dấu chấm hỏi rồi à ?!
Tôi c.ắ.n móng tay, chau mày suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẽ một dấu tích vào giấy.
Cố Nghiên Thu: "?"
Tôi cười toe toét: " Tôi cảm thấy thầy tính đúng rồi đó."
Cố Nghiên Thu trợn tròn mắt, miệng há hốc rồi cuối cùng cũng thở dài.
Anh nói : "May mà tôi chỉ dạy cô Ngữ văn thôi."
Nhưng hình như anh vui mừng hơi sớm rồi .
8
Kết thúc một tiếng rưỡi học tập căng thẳng. Tiêu hóa được tròn trịa ba mươi mấy từ ngữ, cảm giác giờ trong đầu mình toàn kiến thức, có thể dọn dẹp chuẩn bị đi tranh giải văn học rồi .
Mang theo thân thể mệt mỏi về đến nhà, vừa nằm xuống giường chưa đầy hai phút, điện thoại đã có tin nhắn. Là ảnh đế Cố vừa mới kết bạn.
Anh gửi cho
tôi
một bức ảnh.
Tôi
phóng to
ra
,
nhìn
kỹ, trời ơi là bảng kế hoạch học tập? Từ sáng đến tối, kéo dài tận sáu tiếng đồng hồ.
Tôi bàng hoàng, nhớ rõ lúc Cố Nghiên Thu mới đồng ý còn nói một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vua-sai-chinh-ta/chuong-3.html.]
"Có lẽ tôi chỉ có một hai tiếng vào buổi tối thôi."
Sao tự nhiên lại lập cả bảng kế hoạch chi tiết thế này ?
Tôi có dự cảm không lành.
Ngay sau đó là những lời dạy bảo ân cần từ thầy Cố.
[Hôm nay dạy cô các từ ngữ này , phải viết nhiều luyện nhiều, không chỉ phải hiểu nghĩa mà còn phải biết vận dụng linh hoạt.]
"Vận dụng linh hoạt" cũng là thành ngữ vừa mới học hôm nay. Nghĩa là phải biết áp dụng những gì đã học vào thực tế một cách linh động.
Tôi trả lời: [Dạ vâng thưa thầy, tôi nhất định sẽ chăm chỉ luyện tập.]
Phía bên kia không trả lời, chắc là đang bận việc khác rồi .
Tôi suy nghĩ một lúc, vẫn thấy việc mình đột ngột tìm đến tận nơi, bắt người ta làm gia sư dạy Văn cho mình , có chút quá đường đột.
Thế này không ổn lắm, nghĩ đi nghĩ lại , tôi lại gửi thêm một tin nữa.
[Hôm nay đường đột tìm đến, lại còn mặt dày bắt anh làm gia sư, là tôi mạo muội (冒味) rồi , thật sự rất ngại.]
"Mặt dày" cũng là từ mới học, còn có cả "mạo muội " nữa, ý nghĩa hai từ này cũng sêm sêm nhau . Gửi xong, tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Thế mà phía bên kia lại cứ hiện đang đ.á.n.h cắp người trong… À không , là đang nhập tin nhắn… Nhập tin nhắn mất tận một phút.
Cố Nghiên Thu trả lời: [...Là mạo muội (冒昧).]
Xem kìa, quả nhiên người ta không vui rồi .
Tôi vội vàng đáp: [Dạ vâng , tôi cũng thấy mình quá mạo muội (冒味) rồi .]
Cố Nghiên Thu: [Là mạo muội (冒昧)!]
Tôi ngẩn người , thầm nghĩ sao lại thêm cả dấu chấm than, có phải là đang bày tỏ sự tức giận không ? Vậy mình phải xin lỗi chân thành hơn nữa.
Thế là tôi bắt chước y hệt: [Dạ vâng , cực kỳ xin lỗi , tôi quá mạo muội (冒味) rồi !]
Cố Nghiên Thu trả lời: [Em viết sai chữ rồi ! Chữ ' muội ' (昧) trong mạo muội , bộ bên trái là chữ 'nhật' (日)!]
Á đù! Tôi nhìn kỹ lại , đúng là vậy thật! Hóa ra bên trái không phải là cái miệng mà là mặt trời!
Tôi vội vàng nhận lỗi : Xin lỗi thầy, tôi viết sai rồi , tôi sửa ngay đây, lần sau nhất định ghi nhớ sâu trong lòng.]
Cố Nghiên Thu: [Chép năm lần , kèm theo cả nghĩa của từ.]
Tôi vội nói : [Tuân lệnh.]
Thầy Cố có vẻ hài lòng rồi , gửi lại một nhãn dán “ừm ừ”'.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Theo lẽ thường thì cuộc đối thoại của chúng tôi đến đây là kết thúc rồi , nhưng không hiểu sao tôi lại thấy đối thoại kiểu này khô khan quá.
Là một học sinh, tôi cần phải làm không khí trò chuyện sôi nổi lên mới được . Thế là tôi tự cho là thông minh gửi một câu kết.
[Yêu thương nè.]
Cố Nghiên Thu trả lời ngay lập tức bằng một dấu hỏi chấm.
Tiếp đó anh nói : [Chép tất cả những từ đã viết sai hôm nay mỗi từ mười lần , cả câu 'yêu thương nè' này nữa, tự đi mà tra đi !]
Hu hu hu.
9
Sáng hôm sau , tôi bị tiếng điện thoại của quản lý đ.á.n.h thức.
Có vẻ chị ấy đang có tâm trạng rất tốt : "Học hành thế nào rồi ?"
Tôi nghĩ ngợi một chút, đáp rất thận trọng: "Cũng được ạ, học được không ít từ, mấy từ tôi dùng sai mấy hôm trước , anh ấy đều dạy tôi hết rồi ."
Chị quản lý vô cùng an ủi: "Tốt tốt , đúng là 'dạy được ', mà là nhà nào dạy thế?"
Tôi lắc đầu: "Không phải nhà nào dạy, là Cố Nghiên Thu dạy tôi ."
Chị quản lý đột nhiên im bặt, sau đó là tiếng hét ch.ói tai.
"...Cái gì?!!! Cô nói Cố Nghiên Thu dạy cô á?!!!"
Chaporia
Bình Luận (0)