Vãn Phù/Chương 9C. 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Hoàn toàn không đáng để ngươi huy động binh mã, đòi lại công bằng cho nàng ta ."

Thẩm Độ trầm ngâm thật lâu.

Cuối cùng mới lên tiếng:

"Những gì ngươi nói có lẽ không sai."

"Trưởng tỷ thật sự của ta ..."

"Có lẽ đã c.h.ế.t từ lâu rồi ."

" Nhưng ta nhớ."

"Năm ta 10 tuổi, trưởng tỷ 14 tuổi."

"Ta suýt mất mạng trên chiến trường."

"Chính tỷ ấy đã cầu được thần d.ư.ợ.c cho ta ."

"Dẫn ta g.i.ế.t ra khỏi vòng vây."

Muốn kiếm được điểm tích lũy của hệ thống.

Vốn chẳng phải chuyện dễ dàng.

Khi đó.

Ta định dùng điểm để đổi lấy độ hảo cảm của Tiêu Hoài Cảnh.

Nhưng lúc ấy Thẩm Độ bị trọng thương.

Nhìn người thân đã ở cạnh mình suốt 4 năm.

Ta không chút do dự đổi cho hắn t.h.u.ố.c cải t.ử hoàn sinh.

"Bất kể tỷ ấy có phải trưởng tỷ ban đầu hay không ."

"Ân tình tỷ ấy dành cho ta ."

"Ta ghi nhớ cả đời."

"Không giống ngươi."

"Một con rắn độc lòng dạ lạnh lùng."

"Dù người khác đối tốt với ngươi thế nào."

"Cuối cùng vẫn bị ngươi c.ắ.n ngược một nhát vào tim."

Ngay cả ta nghe cũng thấy cảm động.

Phải biết rằng.

Thuốc cải t.ử hoàn sinh đắt hơn vật phẩm tăng độ hảo cảm gấp mấy lần .

Rùa

Ta chẳng những dùng sạch toàn bộ điểm tích lũy.

Còn phải năn nỉ hệ thống cho nợ thêm không ít.

Tên nhóc này .

Đúng là không uổng công ta thương yêu.

"Ngươi luôn miệng nói muốn báo thù cho trưởng tỷ."

Một bên khác. Tiêu Hoài Cảnh đột nhiên c.h.ử.i lớn:

"Vậy trẫm đã làm gì có lỗi với nàng ấy ?"

"Trẫm bảo nàng ấy nhường ngôi Trung cung cho Ngưng Nhi."

" Nhưng trẫm cũng cho nàng ấy vị trí Quý phi."

"Như thế đã là hoàng ân mênh m.ô.n.g rồi ."

"Trẫm là thiên t.ử."

"Nàng ấy là thê t.ử, cũng là thần t.ử."

"Phu là cương thường của thê."

"Quân là cương thường của thần."

"Đừng nói là ngôi vị Hoàng hậu."

"Dù trẫm muốn nàng c.h.ế.t."

"Nàng ấy cũng không được trái thánh ý."

"Ngươi cũng biết ."

"Trưởng tỷ ngươi và ngươi là quan hệ quân thần."

" Nhưng ngươi đừng quên."

"Trên đời này không chỉ có đạo lý 'quân muốn thần c.h.ế.t, thần không thể không c.h.ế.t'."

"Còn có một đạo lý khác nữa."

Thẩm Độ nhìn thẳng vào hắn .

Từng chữ vang dội.

Mạnh mẽ như chuông đồng:

"Quân coi thần như tay chân, thần sẽ coi quân như tim gan."

"Quân coi thần như ch.ó ngựa, thần sẽ coi quân như người dưng."

"Quân coi thần như cỏ rác, thần sẽ coi quân như kẻ thù."

"Nhà họ Thẩm đời đời tuân theo gia huấn."

"'Trung quân, ái dân.'"

" Nhưng người mà chúng ta trung thành phải là minh quân."

"Còn loại bạo quân ngu muội như ngươi..."

"Không xứng!"

21

Khi Thẩm Độ khởi binh.

Các thống lĩnh trong kinh thành đều không hề chống cự.

Ngược lại còn chủ động đầu hàng.

Làm hoàng đế tới mức như Tiêu Hoài Cảnh.

Quả thật là thất bại đến cực điểm.

Vì danh tiếng.

Sau khi đăng cơ, Thẩm Độ không đại khai sát giới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-phu/chuong-9.html.]

Nhưng hắn lại chọn một cách còn tàn nhẫn hơn để đối phó với hai người kia .

Đánh gãy tay chân.

Nhốt vào thủy lao.

Ngày ngày dùng t.h.u.ố.c kéo dài mạng sống.

Muốn c.h.ế.t cũng không được .

Để đề phòng bọn họ c.ắ.n lưỡi t.ự s.á.t.

Ngay cả răng cũng bị đập nát.

Về phần Ngọc Nhi.

Đứa trẻ vô tội.

Thẩm Độ không muốn nó bị cuốn vào ân oán của người lớn.

Hắn đổi họ cho đứa bé.

Đặt tên là Thẩm Ngọc.

Đưa con trở về phủ Tướng quân.

Giao cho mẫu thân nuôi dưỡng.

Ngoài những chuyện ấy .

Thẩm Độ còn ban một đạo thánh chỉ.

Hắn xóa tên ta khỏi tông miếu của triều đại cũ.

Truy phong ta làm Nữ quân của triều đại mới.

Đứng giữa đại điện trống trải.

Hắn tự lẩm bẩm một mình :

"Trưởng tỷ."

"Sau này trong sử sách."

"Ta không muốn tên tỷ chỉ được ghi phía sau tên của tên hoàng đế ch.ó má ấy ."

"Tỷ thông minh quyết đoán."

"Tài học hơn người ."

"Lại luôn lo nghĩ cho quốc gia xã tắc."

"Nếu viết ."

"Thì phải dành riêng cho tỷ một trang."

Trong giọng nói còn mang theo vài phần kiêu hãnh.

Thông minh quyết đoán?

Tài học hơn người ?

Là vì quyển sổ đầy bản vẽ s.ú.n.g ống và hỏa thống ấy sao ?

Được rồi .

Thực ra tất cả đều là ta dùng điểm tích lũy đổi lấy.

Dù sao trước khi c.h.ế.t.

Cũng phải phát huy chút giá trị cuối cùng chứ.

Đúng lúc ấy .

Âm thanh máy móc quen thuộc của hệ thống bất ngờ vang lên.

[Ta không nhìn nhầm đấy chứ?]

[Nhiệm vụ của cô vậy mà thành công rồi ?]

Ta cũng rơi vào trầm mặc.

"Ơ..."

"Hóa ra ..."

"Nhiệm vụ trở thành nữ nhân tôn quý nhất vương triều."

"Không nhất thiết phải làm Hoàng hậu à ?"

Trên Hoàng hậu.

Vẫn còn Hoàng đế.

Là do tầm nhìn của ta quá hạn hẹp rồi .

Không ngờ.

Sau khi bị hệ thống phán định thất bại và trực tiếp xóa sổ.

Mục tiêu nhiệm vụ lại có thể hoàn thành theo một góc độ kỳ quái như vậy .

Ta hỏi:

"Vậy bây giờ ta có thể trở về thế giới ban đầu rồi sao ?"

[Có thể.]

"Vậy đi thôi."

Thế giới này rất tốt .

Nhưng lần sau .

Ta không tới nữa.

Phía xa xuất hiện một luồng sáng trắng.

Linh hồn ta không tự chủ được bay về phía ấy .

Mặt đất ngày một xa.

Bóng dáng kia cũng ngày càng nhỏ lại .

Sắp hóa thành một chấm đen mờ nhạt.

"Thẩm Độ."

Ta vẫy tay về phía hắn .

Lần cuối cùng tự xưng mình là Thẩm Vãn Phù.

"Trưởng tỷ của đệ ..."

"Đi đây…"

(Hết).

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...