Vãn Phù/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mặt khác.

Nhà họ Thẩm quyền thế ngập trời.

Ảnh hưởng cả tiền triều lẫn hậu cung.

Năm xưa hắn dựa vào nhà họ Thẩm mới có thể đăng cơ.

Giờ đây thiên hạ thái bình.

Cũng đến lúc thay m.á.u rồi .

Chim hết thì cung cất.

Thỏ c.h.ế.t thì ch.ó săn bị nấu.

Ta tức đến mức cả người lạnh buốt.

Ai ai cũng biết .

Trong từ đường nhà họ Thẩm, ở vị trí trang trọng nhất có treo một tấm biển.

Trên đó viết gia huấn truyền đời:

Trung quân, ái dân.

Nhưng nếu trung thành với một bạo quân như thế.

Thì thật chẳng đáng chút nào.

19

Nhưng Tiêu Hoài Cảnh không ngờ.

Thẩm Độ chẳng những không c.h.ế.t.

Mà còn lấy ít thắng nhiều trên chiến trường.

Đánh tan quân địch.

Lần trước khi trở về phủ Tướng quân trước lúc c.h.ế.t.

Ta đã lén mang theo một bản thảo chẳng mấy bắt mắt.

Nhưng bên trong.

Lại kín đặc bản vẽ s.ú.n.g ống, hỏa thống, nỏ pháo.

Cùng công thức chế tạo t.h.u.ố.c nổ.

Những loại v.ũ k.h.í này .

Ban đầu đều do Bắc Tề sử dụng.

Thẩm Độ từng dâng tấu lên Tiêu Hoài Cảnh.

Xin cấp một khoản quân phí để nghiên cứu chế tạo.

Nhưng khi ấy .

Tiêu Hoài Cảnh đang bận chuẩn bị đại điển phong hậu cho Thẩm Vãn Ngưng.

Lấy lý do quốc khố thiếu hụt mà từ chối.

Ngoài ra .

Ta còn để lại một "di vật" khác.

Chính là chiếc áo choàng chưa thêu xong.

Món quà ta định tặng mẫu thân nhân ngày mừng thọ.

Sau khi biết chắc nhiệm vụ thất bại.

Thời khắc bị xóa sổ đã bước vào đếm ngược.

Ta bắt đầu chạy đua với thời gian.

Trong lớp lót bí mật nhất của áo choàng.

Ta thêu lên một tấm bản đồ bố phòng của hoàng cung.

Đó là cách truyền tin bí mật được lưu truyền trong Thẩm gia quân từ nhiều năm trước .

Mẫu thân vốn là người cẩn trọng.

Nhận được áo choàng.

Bà theo thói quen kiểm tra kỹ lưỡng.

Quả nhiên phát hiện điều bất thường bên trong.

Nếu Tiêu Hoài Cảnh đã phản bội ta .

Vậy thì dù c.h.ế.t.

Ta cũng phải hóa thành một lưỡi d.a.o báo thù.

Đâm thẳng vào kẻ phụ tình.

Oán oán tương báo.

Đến c.h.ế.t không thôi.

Mẫu thân quả nhiên hiểu được dụng ý của ta .

Cả nhà đã do dự rất lâu.

"Trung quân ái dân."

Là gia huấn truyền đời của nhà họ Thẩm.

Cho đến khi Tiêu Hoài Cảnh cố ý kéo dài thời gian cứu viện.

Muốn để Thẩm Độ cô quân chiến đấu.

C.h.ế.t trên sa trường.

Hắn thật sự đã ép người quá đáng.

Không thể không phản.

Dựa vào bản đồ bố phòng cùng s.ú.n.g đạn t.h.u.ố.c nổ.

Thẩm gia quân một đường thế như chẻ tre.

Không ai có thể ngăn cản.

Quân kỳ tung bay phần phật trong gió.

Tướng sĩ đồng thanh hô lớn:

"Tru bạo quân…"

"G.i.ế.t yêu hậu…"

Hoàng thành nhanh ch.óng thất thủ.

Tiêu Hoài Cảnh và Thẩm Vãn Ngưng đang ngủ say thì bị tiếng động đ.á.n.h thức.

Hai người mơ màng bò dậy.

Mở mắt ra .

Lại phát hiện bên ngoài đại điện đã bị vô số binh sĩ mặc giáp cầm đao bao vây kín mít.

Choang…

Lưỡi kiếm sắc lạnh đặt ngang cổ hai người .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-phu/chuong-8.

html.]

Thẩm Vãn Ngưng lập tức thất thanh thét ch.ói tai.

Còn Tiêu Hoài Cảnh vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:

"Ái khanh."

"Ngươi có ý gì?"

Thẩm Độ lạnh giọng đáp:

"Tất nhiên là báo thù cho trưởng tỷ của ta ."

"Tiêu Hoài Cảnh."

"Trưởng tỷ ta là thê t.ử của ngươi."

"Vì ngươi mà vào sinh ra t.ử, tận tâm tận lực."

"Thẩm Vãn Ngưng."

"Năm xưa ở phủ Tướng quân, trưởng tỷ ta luôn chăm sóc ngươi chu đáo."

"Tỷ ấy chưa từng phụ bất kỳ ai."

"Thế nhưng hai người các ngươi lại cấu kết với nhau ."

"Làm ra những chuyện đê hèn vô sỉ như vậy ."

"Hôm nay."

Rùa

"Ta sẽ g.i.ế.t đôi bạo quân yêu hậu các ngươi."

"Để an ủi anh linh trưởng tỷ ta nơi chín suối."

Nói rồi .

Hắn đẩy thanh kiếm tới gần hơn.

Mắt thấy m.á.u sẽ b.ắ.n tung tóe ngay tại chỗ.

Thẩm Vãn Ngưng bỗng hét lớn:

"Thẩm Độ, ngươi bị lừa rồi ."

"Ngươi thật sự cho rằng người đó là trưởng tỷ của ngươi sao ?"

Thẩm Độ nhướng mắt.

Ra hiệu cho nàng nói tiếp.

Như bắt được cọng cỏ cứu mạng.

Thẩm Vãn Ngưng vội vàng thoát khỏi tay binh sĩ.

Móc từ trong n.g.ự.c ra chiếc túi gấm.

"Ta đã sớm nhận ra nàng ta có vấn đề."

"Chiếc túi gấm này là do chính tay Thẩm Vãn Phù làm ."

"Ta từng mang nó đi hỏi một vị cao nhân."

"Ông ấy nói ."

"Linh hồn bên trong thân xác ấy từ lâu đã không còn là Thẩm Vãn Phù nữa."

"Trưởng tỷ thật sự của chúng ta ..."

"Đã bệnh c.h.ế.t từ năm 10 tuổi rồi ."

20

Việc ta xuyên tới nơi này , chiếm lấy thân xác của một người xa lạ, vốn chỉ là một sự cố ngoài ý muốn .

Ở thế giới của mình , ta chỉ là một người làm công ăn lương bình thường.

Ngày ngày bôn ba vì cuộc sống.

Ba hôm hai bữa lại thức đêm tăng ca.

Ăn hết chiếc bánh này tới chiếc bánh khác mà cấp trên vẽ ra .

Sống một cuộc đời kiểu như:

"Không c.h.ế.t được thì sống tiếp, không sống nổi thì c.h.ế.t."

Kết quả, một ngày nọ.

Tờ vé số ta mua bất ngờ trúng giải đặc biệt ba mươi triệu.

Khoan đã .

Là ba mươi triệu sau thuế còn hai mươi bốn triệu.

Ta vốn không phải người có chí lớn.

Số tiền ấy đã đủ để ta nằm yên hưởng thụ cả đời.

Vì thế ta quyết định nghỉ việc.

Nào ngờ vì quá kích động.

Vui quá hóa buồn.

Còn chưa kịp ném đơn xin nghỉ vào mặt tên sếp ngu ngốc để hả giận.

Ta đã đ.ộ.t t.ử mất rồi .

Trong lúc ý thức mơ hồ.

Một hệ thống xuất hiện trong đầu ta .

Nó nói .

Chỉ cần trở thành người phụ nữ tôn quý nhất vương triều.

Ta sẽ được sống lại ở thế giới ban đầu.

Mở mắt lần nữa.

Ta đã trở thành Thẩm Vãn Phù 10 tuổi.

Đó cũng là lý do vì sao .

Ta liều mạng đến vậy để trở thành Hoàng hậu.

Chỉ tiếc vận số không tốt .

Là đích nữ phủ Tướng quân.

Mang trên vai gánh nặng liên hôn chính trị.

Lại gặp phải thứ như Tiêu Hoài Cảnh.

Nghe đến đây.

Thẩm Độ đứng sững người hồi lâu không nói .

Thẩm Vãn Ngưng tưởng rằng hắn đã bị thuyết phục.

Liền vội vàng nói tiếp:

"Nàng ta chiếm lấy thân xác của người khác suốt hơn 10 năm."

"Chẳng lẽ không hèn hạ vô sỉ sao ?"

"Hạng người như vậy c.h.ế.t cũng đáng đời."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...