Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Thế nhưng khi mật vệ bẩm báo, từ lúc nương nương mất tích đến đó mới chỉ qua hai tháng."
"Đường xa ngựa mỏi, ngay cả người bình thường còn khó chịu nổi sự bôn ba ấy ."
"Huống chi..."
"Nương nương chỉ là một phụ nhân vừa mới sinh nở."
Nói đến đây.
Thường ma ma trịnh trọng dập đầu một cái.
"Nương nương đã qua đời."
"Những di vật trước mắt chính là bằng chứng."
"Trước lúc lâm chung, người vẫn nhớ thương mẫu thân và con thơ của mình ."
"Một người như vậy , sao có thể vì tình yêu nam nữ mà bỏ đi không từ biệt?"
"Nếu bệ hạ vẫn cố chấp tin lời gièm pha của kẻ khác, tiếp tục làm tổn hại thanh danh của nương nương sau khi người đã khuất..."
"Ấy tuyệt không phải việc một bậc minh quân nên làm ."
16
Đến lúc này .
Tiêu Hoài Cảnh cuối cùng cũng không thể không chấp nhận sự thật ấy .
Thì ra câu nói buột miệng năm đó:
"Ta sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này ."
Không phải lời đùa.
Cũng chẳng phải cơn giận dỗi.
Mà là thật.
"Sao có thể..."
"Trẫm không tin."
"Nàng ấy sẽ không c.h.ế.t. Không thể nào c.h.ế.t được ."
Hắn gần như sụp đổ, gào lên:
"Trước đây nàng từng thay trẫm đỡ một đao."
"Vết thương nặng như vậy , nguy hiểm như vậy ."
"Cuối cùng chẳng phải vẫn bình an vô sự hay sao ?"
"Lúc sinh con xuất huyết khó sinh."
"Chẳng phải nàng cũng vượt qua được đó sao ?"
"Trẫm không tin!"
"Đang yên đang lành, nàng ấy sao có thể c.h.ế.t được ."
Thì ra ...
Những chuyện ấy hắn đều biết .
Ta còn tưởng hắn mù cơ đấy.
Đúng lúc ấy .
Hắn nhìn thấy nửa khối ngọc đồng tâm của ta .
Cơ quan tinh xảo trên mặt ngọc đã bị ta mài hỏng.
Từ nay về sau .
Không thể ghép lại với nửa còn lại được nữa.
Dứt khoát biết bao.
Giống hệt như lời ta viết trong thư.
Sống c.h.ế.t không còn gặp lại .
Tiêu Hoài Cảnh đột nhiên nhớ tới chiếc túi gấm mà hắn từng vứt bỏ.
Hắn lập tức túm lấy Thẩm Vãn Ngưng.
Lớn tiếng chất vấn:
"Nửa còn lại đâu ?"
"Trẫm hỏi ngươi."
"Nửa còn lại của ngọc đồng tâm ở đâu ?"
Thẩm Vãn Ngưng bị dọa đến hồn vía lên mây.
Lắp bắp đáp:
"Thần... thần thiếp sơ ý..."
"Làm mất rồi ..."
Làm sao nàng dám nói .
Nửa khối ngọc ấy đã sớm bị nàng đập nát.
Tiêu Hoài Cảnh dùng sức hất mạnh nàng ra .
"To gan."
"Ngươi sao dám làm vậy ?"
Lúc này bụng Thẩm Vãn Ngưng đã nhô lên rõ rệt.
Nếu không có cung nữ kịp thời đỡ lấy.
Nàng suýt nữa ngã nhào xuống đất.
Tiêu Hoài Cảnh chỉ thẳng vào nàng.
"Nàng ấy c.h.ế.t đều là vì ngươi."
"Mũi tên nơi n.g.ự.c nàng ấy năm đó chính tay ngươi b.ắ.n ra ."
"Là ngươi hại c.h.ế.t nàng ấy ."
Khung cảnh này .
Quả thật giống hệt ngày trước .
Khi hắn chỉ trích và chất vấn ta .
Hắn quá thông minh.
Sớm đã gột sạch bản thân .
Tách mình ra khỏi mọi trách nhiệm.
Sạch sẽ triệt để.
Nhưng trên thực tế.
Kẻ thật sự hại c.h..ế.t ta ...
Chưa bao giờ là người khác.
Mà chính là hắn .
Là sự phản bội của hắn .
Là lòng
dạ
không
chung thủy của
hắn
.
Hy vọng của ta là do hắn ban cho.
Mà tuyệt vọng của ta ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-phu/chuong-7.html.]
Cũng là do chính tay hắn tạo nên.
17
Tiêu Hoài Cảnh phát điên rồi .
Hắn mặc kệ lời can gián và khuyên nhủ của quần thần.
Không còn thiết triều, cũng chẳng buồn xử lý chính sự.
Ngày ngày chìm đắm trong t.ửu sắc, hoang phí thời gian.
Suốt ngày ở lì trong điện Phù Dung.
Lại còn sai các chế hương sư điều chế hương liệu cho mình .
Sừng tê giác.
Đốt lên có mùi hương kỳ dị.
Hương bám trên y phục.
Người sống có thể thông với q.u.ỷ hồn.
Khói trắng lượn lờ.
Làn hương mỏng manh quanh quẩn không tan.
Tiêu Hoài Cảnh dựa nghiêng trên nhuyễn tháp.
Thần trí hỗn loạn.
Điên điên dại dại.
Đối diện với khoảng không mà lẩm bẩm một mình :
Rùa
"Vãn Phù, nàng nói nàng không còn trách trẫm nữa."
"Có phải thật không ?"
"Hahaha..."
"Vãn Phù, nàng sẽ trở về chứ?"
"Trẫm nhớ nàng lắm..."
"Trẫm biết sai rồi ."
"Cũng đã hiểu rõ lòng mình ."
"Lần này , trẫm tuyệt đối sẽ không để người khác mê hoặc tâm trí nữa..."
Ta lơ lửng giữa không trung.
Lạnh nhạt nhìn hắn .
Hương liệu ấy vốn chẳng có tác dụng thông linh gì cả.
Nó chỉ khiến người ta sinh ra ảo giác.
Thế nhưng.
Tiêu Hoài Cảnh lại cam tâm tình nguyện đắm chìm trong giấc mộng đẹp được chính mình dệt nên.
Say mãi.
Không muốn tỉnh.
18
Chớp mắt một cái.
Lại thêm một năm trôi qua.
Trong khoảng thời gian ấy đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Thứ nhất.
Để giữ thể diện, Tiêu Hoài Cảnh truy phong ta làm Hoàng Quý phi.
Lại còn tổ chức một tang lễ vô cùng long trọng.
Sau tang lễ.
Những di vật của ta đều được đưa về phủ Tướng quân.
Thứ hai.
Phụ thân tuổi tác đã cao.
Không lâu trước đây, vết thương cũ tái phát.
Cuối cùng không qua khỏi.
Đệ đệ ta , Thẩm Độ, trở thành gia chủ đời tiếp theo.
Thứ ba.
Thẩm Vãn Ngưng sảy thai.
Trước đây khi còn là Tấn Vương phi, hậu viện đấu đá không ngừng.
Nàng từng bị mấy vị trắc phi hãm hại đến mức mất một đứa con.
Từ đó cơ thể bị tổn thương nghiêm trọng.
Lần này .
Trong lúc khóc lóc làm loạn trước mặt Tiêu Hoài Cảnh.
Nàng vô tình để lộ chuyện mình giả vờ mất trí nhớ.
Khiến Tiêu Hoài Cảnh ngày càng chán ghét nàng.
Thứ tư.
Lần trước Thác Bạt Việt suýt bị Tiêu Hoài Cảnh bắt giữ.
Bắc Tề biết chuyện liền lấy đó làm cớ phát binh đ.á.n.h Đại Chu.
Tiêu Hoài Cảnh phái Thẩm Độ dẫn quân xuất chinh.
Sau khi đến tiền tuyến.
Thẩm Độ phát hiện số binh lực triều đình cấp cho mình ít hơn rất nhiều so với dự tính.
Quân Bắc Tề giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung.
Chiến lực cực mạnh.
Đại Chu liên tục bại trận.
Tình thế biên quan nguy cấp vô cùng.
Thẩm Độ liên tiếp gửi mười hai phong cấp báo.
Khẩn cầu Tiêu Hoài Cảnh phái quân tiếp viện.
Thế nhưng.
Tiêu Hoài Cảnh lại giữ toàn bộ tấu chương ấy lại .
Làm như không nhìn thấy.
Hắn định để Thẩm Độ bị tiêu hao dần trên chiến trường.
Đợi khi đệ ấy c.h.ế.t rồi mới phái viện quân.
Hắn có tính toán riêng của mình .
Thẩm Độ dù sao cũng là đệ đệ ruột của ta .
Cái c.h.ế.t của ta .
Nhất định khiến hắn mang lòng oán hận.
Chaporia
Bình Luận (0)